Chương 15: Hai người họ quen nhau
“Rốt cuộc cũng tại người làm mẹ không đứng vững. Nếu không, sao lại để một đứa trẻ phải lo chuyện này.” Bà cụ Nhâm xót xa cho con gái gặp chẳng lành, nhưng càng xót hơn cho đứa bé Nhiên Nhiên.
“Chuyện Lễ Kế ngoại tình, đừng đồn ra ngoài. Tôi sẽ cho người tra rõ trước.”
Tuy đã tin bảy tám phần, nhưng có vài việc phải làm rõ, mới tính được bước tiếp theo.
Họ không ngủ được, vợ chồng Nhâm Thục Vân cũng vậy.
“Anh cả lần này có vẻ không tình nguyện.” Từ Chính Dương lo lắng, “Không được thì em tìm mẹ nói giúp. Mẹ mà nói, anh cả nhất định nghe.”
Nhâm Thục Vân gật đầu, “Ừ.”
“Em bảo con gái hay qua lại với thằng bé Nhiên Nhiên đi.”
“Được rồi, biết rồi.” Nhâm Thục Vân bực bội.
Trong lòng cô ta hận, sao mình không phải là con gái của anh cả. Nếu là con gái anh cả, đâu phải khom lưng hạ mình, nhưng nghĩ đến chồng của Nhâm Tố Nhã, rồi nhìn lại chồng mình, lại thấy hài lòng.
Nhâm Thục Vân không ngủ được, bèn sang phòng con gái.
“Tiểu Dĩnh, dạo này sao con không tìm Nhâm Nhiên chơi?”
“Mẹ, con không thích chị ấy. Con ghét nhất cái vẻ mặt cao cao tại thượng đó. Mẹ cũng là con gái nhà họ Nhâm, sao con không thể giống như Nhâm Nhiên?”
Từ khi biết nhận thức, mọi người xung quanh đều vây quanh Nhâm Nhiên, nịnh bợ cô ấy.
Cô cũng là con của con gái nhà họ Nhâm, chỉ vì không theo họ mẹ mà bị mọi người lờ đi, thậm chí còn bị đem ra so sánh với Nhâm Nhiên.
Học hành, cô không bằng.
Tài năng, cô không bằng.
Nhan sắc, cô không bằng.
Gia thế, càng không bằng.
Trong mắt người khác, cô chính là tấm gương xấu của Nhâm Nhiên, là đứa trẻ vô dụng ngu ngốc. Còn tiểu thư của tập đoàn Á Tinh, Nhâm Nhiên, lại là tấm gương xuất sắc trong miệng người khác.
Cô thực sự, thực sự, thực sự rất ghét Nhâm Nhiên.
“Tiểu Dĩnh, sao con càng lớn càng không hiểu chuyện. Bây giờ nhà mình đang khó khăn, con chơi thân với Nhâm Nhiên, sau này nó cũng có thể giúp đỡ nhà mình. Sau này Á Tinh sớm muộn cũng đến tay nó.”
Thấy mẹ sắp dài dòng, Từ Dĩnh hời hợt đáp: “Được rồi, con biết rồi. Ngày mai con sẽ hẹn chị ấy đi dạo phố.”
“Thế mới ngoan.” Nhâm Thục Vân âu yếm xoa đầu con, “Muộn rồi, đừng chơi điện thoại nữa, ngủ sớm đi.”
Giữa trưa, Nhâm Nhiên nhận được lời mời đi dạo phố cuối tuần của Từ Dĩnh. Vốn định không đi, nhưng nghĩ đến lời Thanh Huyền đạo trưởng nói: muốn xác định có phải là đối phương hay không, phải xem bát tự sinh thần.
Tuy mọi dấu hiệu đều cho thấy nhà dì họ là đáng nghi nhất, nhưng để cẩn thận, vẫn phải lấy được bát tự của đối phương. Muốn triệt để giải quyết chuyện mệnh cách, cũng cần bát tự của đối phương.
Cô đồng ý lời hẹn của Từ Dĩnh.
Thứ bảy, Nhâm Nhiên cố tình để trống buổi chiều.
Thường ngày cô đều đến sớm mười lăm phút, còn Từ Dĩnh hay đến muộn, lần nào cũng có lý do kỳ quặc. Trước đây cô không thấy có gì bất thường, nhưng sống lại một lần rồi mới hiểu, đây là cố ý.
Lần này Nhâm Nhiên không đến sớm, cũng không đến đúng giờ.
Cô vừa ăn kem vừa thơ thẩn đi trên phố, mặc kệ chiếc điện thoại rung lần thứ ba.
Không cần nhìn cũng biết là điện thoại giục của Từ Dĩnh.
Ăn xong miếng kem cuối cùng, cô mới chậm rãi đi về phía điểm hẹn.
Đột nhiên, cô khựng lại, ánh mắt dán chặt vào một bóng lưng.
Bùi Minh!
Một người dù có hóa thành tro cô cũng nhận ra.
Ánh mắt lướt qua Bùi Minh, rơi lên người Từ Dĩnh.
Nhìn dáng vẻ hai người rất quen biết nhau.
Cô lặng lẽ tiến lại gần. Từ Dĩnh và Bùi Minh dường như đang cãi nhau, cả hai đều tập trung vào đối phương, hoàn toàn không để ý cô đến gần.
Khoảng cách gần hơn, cô có thể nghe được cuộc trò chuyện của họ.
“Tôi vì cô làm nhiều như vậy, bây giờ cô bảo tôi chia tay?” Mắt Bùi Minh đỏ ngầu, gắt gao nhìn cô ta.
Từ Dĩnh khoanh tay, “Tôi bảo anh đi dụ dỗ Nhâm Nhiên, anh làm được chưa?”
“Từ Dĩnh, làm người không thể vô sỉ như vậy.” Bùi Minh lần đầu nói nặng lời với cô ta.
“Tôi vô sỉ? Không phải anh tự xung phong giúp tôi sao? Bây giờ anh làm hỏng việc, lại đổ lỗi cho tôi?” Từ Dĩnh vừa tức vừa tủi thân.
Bùi Minh không muốn cãi nữa, hít sâu một hơi, mặt nặng trịch, “Cô chắc chắn không đi nước ngoài với tôi chứ?”
Vì chuyện đó, anh bị gia tộc ruồng bỏ, đày ra nước ngoài. Anh bị gia tộc bỏ rơi, bị cha mẹ bỏ rơi, bây giờ còn bị bạn gái bỏ rơi.
Anh cảm thấy mình đúng là thằng ngốc, vì một người đàn bà như thế mà rơi vào kết cục này.
Là anh nhìn người không rõ, đáng đời phải chịu kết cục này.
Anh nhận thua!
Anh vì tuổi trẻ nông nổi của mình, nhận thua!
“Không đi.” Từ Dĩnh thẳng thừng từ chối.
“Được!” Bùi Minh nhìn chằm chằm cô ta, “Từ Dĩnh, tình cảm giữa tôi và cô đến đây là hết. Ơn nghĩa năm xưa, hôm nay trả xong. Từ nay về sau, đừng liên lạc với nhau nữa.”
Thấy anh dứt khoát như vậy, lòng Từ Dĩnh bỗng nhiên hoảng hốt, mở miệng định ngăn lại, thì nghe một giọng nói trong trẻo.
“Tiểu Dĩnh.”
Từ Dĩnh ngước mắt, nhìn qua Bùi Minh, rơi lên người Nhâm Nhiên.
Đáy mắt cô ta lóe lên một tia hoảng loạn, ra hiệu cho Bùi Minh mau đi.
Bùi Minh cũng nhận ra chủ nhân giọng nói, nhìn thấy sắc mặt cô ta đột nhiên trắng bệch, dù đã thất vọng về cô ta, nhưng vẫn giữ cho nhau chút thể diện cuối cùng, cứ thế bước thẳng.
Nhâm Nhiên bước lên, nhìn theo bóng lưng Bùi Minh, “Người đó hơi quen mắt, hình như là Bùi Minh lớp mình.”
“Chị nhầm rồi đấy? Anh ta chỉ là người hỏi đường thôi.” Từ Dĩnh vội giải thích.
“Thế à?” Nhâm Nhiên mỉm cười nhẹ, thưởng thức màn diễn xuất tệ hại của Từ Dĩnh, “Nhưng giống thật đấy.”
“Người giống nhau nhiều mà, bóng lưng giống cũng bình thường. Em gặp Bùi Minh rồi, lẽ nào em không nhận ra sao?” Từ Dĩnh muốn chấm dứt chủ đề này ngay, lập tức đánh trống lảng, “Chị Nhiên Nhiên, chị đến muộn rồi, có phải gặp chuyện gì trên đường không?”
“Đúng là có gặp một chuyện.”
“Chuyện gì thế?”
Từ Dĩnh kéo cô đi vào cửa hàng xa xỉ LB.
“Trên đường đến đây gặp một thầy tướng số bói toán, thấy ông ta xem cho người ta cũng khá chuẩn. Vốn định xem thử, nhưng nghĩ đến giờ hẹn với em, thế là phi ngay đến đây.” Nhâm Nhiên mặt đầy tiếc nuối.
Từ Dĩnh cười nói: “Lát nữa chúng ta quay lại.”
“Ừm.”
Cửa hàng LB thường xuyên lui tới, nhân viên bán hàng đều quen hai người. Từ Dĩnh vốn còn kè kè bên cạnh, nhưng nhanh chóng bị thu hút bởi hàng mới, đi theo nhân viên.
Thấy cô không có hứng thú, nhân viên tư vấn mang trà bánh lên rồi lặng lẽ lùi ra, không làm phiền.
Nửa tiếng sau, nhân viên sau lưng Từ Dĩnh đã xách mấy cái túi.
“Chị, đẹp không?”
“Đẹp.”
Từ Dĩnh cười nói: “Em cũng thấy đẹp.”
“Còn cái này?”
Nhâm Nhiên ngước mắt liếc qua, gật đầu hời hợt, “Mắt em tinh đấy, chọn túi nào cũng đẹp.”
Từ Dĩnh tâm trạng tốt, nói với nhân viên: “Gói hết những cái này lại.”
Nhân viên nhanh tay, năm cái túi được gói gọn ghẽ.
“Thưa cô Từ, tổng cộng 1.090.000 tệ.”
“Được.”
Cô ta quay đầu nhìn Nhâm Nhiên đang lướt điện thoại trên ghế nghỉ, thấy cô không để ý, liền nhắc: “Chị.”
Nghe vậy, Nhâm Nhiên ngẩng đầu, đứng dậy.
Thấy cô đứng dậy, Từ Dĩnh tự nhiên nhường chỗ, ngồi chờ cô trả tiền.
Nhưng Nhâm Nhiên lại đi thẳng ra ngoài.
Từ Dĩnh sững sờ, vội gọi: “Chị, chưa trả tiền.”
