Chương 46: Gây Bất Mãn
“Chuyện gì thế?”
“Cái thực đơn chúng ta gọi ấy, mọi người đều biết rồi. Tối nay cứ theo đó mà gọi món. Ai tới trước thì còn phần, nhưng ai tới hơi muộn là hết sạch.”
“Rồi có người nghe mấy nhân viên phàn nàn, bảo Khổng Liên có chuẩn bị theo tiêu chuẩn cao nhất đâu, chỉ là loại bình thường thôi. Còn nghe nói mấy nhân viên đó sau lưng chê bọn mình không biết điều, bảo toàn mấy đứa nhà quê chẳng hiểu gì.”
“Giờ nhiều người tức điên lên rồi.”
Có giáo viên ra giữ trật tự, nhưng nói đỡ cho Khổng Liên cũng chẳng ăn thua.
Có chuyện vui thế này, Nhâm Nhiên tất nhiên không bỏ lỡ, cô vào group lớn xem náo nhiệt.
Trời ạ, tin nhắn cứ bay vùn vụt, không ngừng nghỉ, phút nào cũng 99+.
“Đã nói ra mà không làm được thì đừng có nói.”
“Nói thật với bọn này thì chúng tôi cũng chẳng nói gì, ai lại đi lừa bọn tôi thế này.”
“Chắc nó tưởng bọn mình dễ qua mặt lắm.”
“Các cậu không biết mấy nhân viên nói về bọn mình thế nào đâu.”
“Thôi! Mọi người đừng chấp nhặt nữa. Có ăn là tốt rồi.”
“Ừ, ai bớt một câu đi. Dù sao cũng có mất đồng nào đâu.”
“Mấy người hài hước thật, người ta bỏ tiền ra còn bị mắng, vậy hơi quá đáng rồi.”
“Tại sao cô ta bỏ tiền? Người trên kia, cậu không biết à?”
“Cô ta bỏ tiền là vì thua cuộc. Nói biết ơn thì phải biết ơn Nhâm Nhiên.”
“Tôi không nhận tình cảm của Khổng Liên, tôi nhận của Nhâm Nhiên.”
“Hai người họ đánh cược, đáng lẽ phần thắng thuộc về Nhâm Nhiên, nhưng Nhâm Nhiên chia sẻ cho mọi người, nên muốn cảm ơn cũng phải cảm ơn Nhâm Nhiên, chứ không phải Khổng Liên.”
Mấy đứa Hồ Húc Nguyệt bám riết lấy Khổng Liên, ăn uống tất nhiên là ngon nhất.
Nhưng giờ ai nấy đều chẳng nuốt nổi.
Khổng Liên cũng thấy tin nhắn trong group lớn, nhất là khi nhiều người nói cảm ơn Nhâm Nhiên chứ không phải cô ta, tức đến nỗi huyết áp tăng vọt.
“Mọi người cứ ăn đi.”
Khổng Liên đứng dậy.
Hồ Húc Nguyệt định nói gì đó, nhưng thấy mặt Khổng Liên khó coi quá, đành ngậm miệng.
Khổng Liên trực tiếp tìm tổng giám đốc khu nghỉ dưỡng.
“Quản lý Vương, vì các người chuẩn bị đồ ăn không đủ mà danh dự tôi bị tổn hại, khách sạn các người định xử lý thế nào?” Khổng Liên chất vấn.
Quản lý Vương cười xã giao: “Cô Khổng, tôi đã nói trước với cô tình hình rồi. Chuẩn bị những nguyên liệu đó, chúng tôi có thể điều chỉnh, nhưng vì là gấp nên chi phí sẽ cao hơn bình thường, cô thấy không đáng nên không đồng ý.”
Huống hồ, lúc đó cô tự nói chuẩn bị vậy đủ để lừa bọn họ rồi.
Giờ đến đổ lỗi cho chúng tôi, thật vô lý.
“Bây giờ có vấn đề, tôi đến tìm anh giải quyết, chứ không phải để anh chất vấn tôi.”
Quản lý Vương cười nói: “Giờ chúng tôi có thể điều từ nhà cung cấp và khách sạn khác, chỉ là giá sẽ cao hơn lúc nãy.”
“Bao giờ có thể điều về?”
“Trưa mai đảm bảo mọi người đều có đồ ăn.”
“Được, vậy điều đi.”
“Vâng.” Quản lý Vương cười đáp.
Khổng Liên lên tiếng: “Anh giải thích với mọi người, lần này chuẩn bị không đủ là do khách sạn các anh không tính toán kỹ, hiểu phải làm thế nào chứ?”
“Hiểu.”
Khổng Liên hài lòng rời đi.
Sau khi cô ta rời khỏi, cánh cửa phía sau mở ra.
Nhâm Nhiên từ trong phòng bước ra, thẳng tiến đến ngồi xuống ghế sofa.
Quản lý Vương cung kính gọi: “Đại tiểu thư.”
“Làm khó anh rồi.”
Quản lý Vương cười nói: “Đây là việc tôi nên làm.”
