Chương 69: Chức vô địch nhiều nước quá
Khổng Liên không kiểm soát được tay mình, hơi run lên, cô cố gắng giữ nụ cười.
Nhâm Nhiên rất bình thản, lần trước trượt, lần này dù có trượt nữa thì cũng chẳng ai chê trách được gì.
Thầy Triệu không công bố trực tiếp, mà nói một đoạn:
“Thầy biết các em rất quan tâm đến kết quả kỳ thi này, nhưng thầy muốn nói một câu, dù kết quả Olympic Toán lần này thế nào, mong các em đừng vì một lần thi tốt hay xấu mà vội kết luận, rồi bàn tán về các bạn khác.”
“Lần này, chức vô địch Olympic Toán cấp tỉnh thuộc về Nhâm Nhiên.”
Triệu Nghệ hỏi ngay: “Thầy ơi, thế Khổng Liên thì sao ạ? Bạn ấy xếp thứ mấy?”
“Đúng đúng, bạn ấy có được vào vòng trong không?” Quách Đồng Văn cũng sốt sắng hỏi theo.
Thầy Triệu thở dài: “Bạn Khổng Liên, lần này không thể vào chung kết toàn quốc.”
Thầy chỉ nói là không vào được, chứ thứ hạng cụ thể, thầy không nói, cũng không cần nói.
Thực ra chuyện công bố kết quả, lẽ ra gọi riêng các em tham gia thi đến, nói trước mặt họ là xong. Nhưng lần trước thầy phó hiệu trưởng đã dặn, phải công bố trước toàn thể học sinh, lấy lý do tăng cường tinh thần đoàn kết của lớp, cảm giác thuộc về trường, để học sinh cảm nhận được niềm tự hào chung, vân vân.
Những lý do đó, với thầy thì chẳng ra gì, nhưng phó hiệu trưởng đã dặn, thầy cũng chỉ biết làm theo.
Đúng lúc này, trên mạng trường đã có người đăng bảng xếp hạng kỳ thi Olympic Toán lần này.
“Woa woa woa!” Đinh Sùng huýt sáo: “Tớ thấy danh sách vào vòng trong rồi.”
Nghe vậy, mọi người hiểu ngay, không ít người lén lút lấy điện thoại ra xem.
Mọi người xem xong, ai nấy đều kinh ngạc, đồng loạt nhìn về phía Khổng Liên.
“Oa, chỉ xếp thứ bảy thôi à.”
“Chức vô địch lần trước có vẻ hơi nhiều nước nhỉ, từ nhất xuống thẳng thứ bảy luôn.”
“Từ nhất xuống thứ bảy, cũng hơi quá đáng đấy.”
“Các cậu thấy thế đã quá à? Nhâm Nhiên từ người bị loại thành quán quân, mới thú vị này.”
“Các cậu còn nhớ không, hôm trước ở hội trường nghe đoạn ghi âm, có tiếng bị bỏ trống. Nghe nói là tên của hai người.”
“Chết mất, chẳng lẽ một trong hai người đó là Nhâm Nhiên?”
“Nhìn thành tích này, chắc chắn là cậu ấy rồi.”
“Nghe nói kẻ đứng sau vẫn chưa tìm ra.”
“Các cậu nghĩ kẻ đứng sau là ai?”
“Lần trước ai được lợi, chắc chắn là người đó thôi.” Quách Đồng Văn nói to, âm lượng đủ để cả lớp nghe rõ.
Mọi người liếc nhìn về phía Khổng Liên, khiến cô như ngồi trên đống lửa.
Hồ Húc Nguyệt lên tiếng: “Thi lại, đối với người bị loại là một cơ hội, tâm lý thoải mái. Đậu thì vui, không đậu cũng chẳng sao. Nhưng với người đã đậu thì không dễ dàng vậy đâu, họ phải chịu áp lực gấp đôi, tâm lý mất cân bằng, chắc chắn ảnh hưởng đến thành tích.”
Nghe Hồ Húc Nguyệt nói, sắc mặt Khổng Liên khá hơn một chút.
Quý Tình cũng hùa theo: “Lần này không vào vòng trong đâu phải chỉ mỗi Khổng Liên, đừng có thấy ai là đổ oan cho người ta.”
Triệu Nghệ cười nhạt: “Sao ba người kia vào vòng trong không bị mất cân bằng tâm lý nhỉ? Thế mới nói, người ta có thực tài, thi lại mấy lần vẫn ngồi vững, chứ có người chức vô địch nhiều nước đến nỗi tràn ra Thái Bình Dương.”
“Đúng đúng, cậu nói người kia không vào vòng trong, người ta cũng xếp thứ sáu thôi, chỉ lùi một bậc so với lần trước.”
Thầy Triệu nhìn lớp học ồn ào như chợ, mặt tối sầm: “Trật tự, trật tự!”
