Chương 71: Hai cặp mẹ con
Cuối tuần, Nhâm Tố Nhã lôi Nhâm Nhiên ra khỏi nhà.
“Suốt ngày cắm đầu vào học, học đến ngố luôn rồi. Đi nào, hôm nay mẹ dẫn con đi dạo một vòng.”
Nhâm Nhiên bất lực nhìn mẹ, rõ ràng là mẹ muốn con đi cùng chứ đâu phải mẹ đi cùng con.
“Thôi được rồi, được rồi.”
Tài xế đưa họ đến khu thương mại nổi tiếng của thành phố Hải. Vừa bước vào trung tâm thương mại, Nhâm Tố Nhã dẫn con gái đến thẳng cửa hàng quen thuộc.
Nhân viên bán hàng thấy bà liền nhiệt tình đón tiếp.
“Phu nhân Nhâm, chị đến rồi ạ.”
Vừa ngồi xuống, nhân viên lập tức mang lên trà và bánh ngọt bà thích, còn tặng một bó hoa hồng xanh mà bà yêu thích.
“Mùa này có hàng mới gì không?”
“Có ạ, có vài món rất hợp với chị.”
Nhâm Tố Nhã xua tay: “Hôm nay nhân vật chính không phải tôi, mà là con gái tôi. Cô chọn vài bộ phù hợp với nó đi.”
Vừa dứt lời, bà như nhớ ra điều gì: “Thôi, vẫn làm như cũ đi, cho tôi xem hết hàng mới mùa này, để nó tự chọn.”
“Vâng, tôi sắp xếp ngay ạ.”
Từng người mẫu thử đồ bước ra từ phòng trong, trình diễn hiệu quả của trang phục trên người họ, xoay 360 độ không góc chết.
Là khách hàng, bạn có thể yêu cầu dừng bất cứ lúc nào để họ khoe phần bạn muốn xem.
“Nhiên Nhiên, con thấy bộ này thế nào?”
Nhâm Nhiên lắc đầu: “Logo to quá, không được.”
Logo quá to thì với những người thích mua đồ để khoe mẽ, đó là điều tuyệt vời nhất, nhưng với Nhâm Nhiên vốn quen sống kín đáo, logo quá nổi bật chính là điểm trừ lớn nhất.
Nhâm Tố Nhã hiểu ý con gái, liền dặn nhân viên: “Logo nào to thì không cần mang ra nữa.”
“Vâng ạ.”
Nhân viên lập tức sắp xếp.
Nhâm Nhiên chẳng hứng thú gì với mấy bộ đồ này, cô luôn cảm thấy đi mua sắm chỉ tốn thời gian, ngồi đây chán òm thà về làm thêm vài đề bài còn hơn.
Đang lúc buồn chán, một chiếc váy liền màu trắng với họa tiết hoa nhỏ, đơn giản nhưng không kém phần sang trọng lọt vào tầm mắt.
“Bộ này đẹp đấy.”
Nhâm Tố Nhã thấy con gái cuối cùng cũng có hứng thú: “Mẫu váy này, size S lấy hết đi.”
Nhân viên mỉm cười đáp: “Vâng ạ.”
Nhâm Nhiên lắc đầu: “Mẫu này có mấy màu?”
“Ba màu ạ: vàng, hồng, trắng.”
“Ba cái size S, một cái size L. Size L lấy màu vàng.”
Cùng lúc đó, ở phòng VIP bên cạnh, hai mẹ con Nguyễn Phượng Như cũng đang chọn đồ, và thật trùng hợp, họ cũng chọn trúng mẫu váy đó.
“Lấy bộ này đi.”
Nhân viên vừa định đi lấy hàng thì được báo rằng mấy cái size S cuối cùng đã được phu nhân Nhâm mua hết sạch.
Nhân viên bước đến chỗ Nguyễn Phượng Như: “Phu nhân Nguyễn, size S trong cửa hàng đã hết rồi ạ. Bên em phải điều từ cửa hàng khác về, mất khoảng một ngày. Khi nào hàng về, em sẽ cho người mang đến tận nhà cho chị.”
“Hết? Cô cho chúng tôi xem cái gì thế?” Khổng Liên vốn dĩ mấy hôm nay tâm trạng không tốt, giờ gặp chuyện này liền bực tức đay nghiến.
Nhân viên đành nói thật: “Vừa nãy phu nhân Nhâm của tập đoàn Á Tinh dẫn con gái đến mua đồ, vừa hay lấy hết size của mẫu váy này rồi ạ.”
Khổng Liên nghe đến hai mẹ con Nhâm Nhiên, trong lòng càng thêm bực bội.
Đúng là hai mẹ con đó chuyên đến để khắc chế bọn họ mà.
Ánh mắt Nguyễn Phượng Như lóe lên một tia sâu xa, rồi mỉm cười hỏi: “Có phải là phu nhân Nhâm Tố Nhã không?”
“Vâng ạ.”
“Họ vẫn còn ở trong cửa hàng chứ?”
“Vâng, vẫn còn ạ.”
“Tôi và Tố Nhã là bạn đại học. Cô qua hỏi xem cô ấy có rảnh không, tôi muốn gặp lại bạn cũ một chút.”
