Chương 73: Đối đầu
Trong mắt người ngoài, đây là lần đầu tiên họ gặp mặt, chỉ có cô mới biết, cô đã quen biết ả ta bao lâu rồi, lâu đến mức đủ để cô căm ghét một người, đến mức muốn ăn tươi nuốt sống, uống máu, rút gân, nghiền xương thành tro.
Nếu nói Khổng Lễ Kế là lang sói, thì ả chính là con rắn độc ẩn mình trong bóng tối, không biết lúc nào sẽ nhảy ra cắn cô một phát, khiến cô đau đớn không muốn sống.
Ngày đó, chính ả đã từ người khác biết được sự tồn tại của mẹ cô, cố tình tiếp cận, rồi thuyết phục bạn trai mình là Khổng Lễ Kế, giăng ra một ván cờ lớn.
Đã từng cô tìm gặp ả, muốn hỏi cho rõ, tại sao ả lại làm như vậy, có phải giữa họ có thâm thù đại hận gì, mới có thể thâm độc đến mức khiến gia đình cô nhà tan người mất.
Khi ấy, Nguyễn Phượng Như đứng trên cao nhìn xuống cô, dùng giọng điệu của kẻ chiến thắng, nhẹ nhàng thốt ra mấy câu.
“Dì chỉ muốn xem cảm giác đạp lên những kẻ cao cao tại thượng, vờn đùa họ là thế nào thôi.”
“Các bạn trẻ chẳng thường nói một câu, mười năm đèn sách của mày sao sánh được ba đời cố gắng của người khác, mày xem dì làm được rồi này.”
“Nhà họ Nhâm của các người, dì xin nhận rồi.”
Nguyễn Phượng Như ngồi xổm xuống, tay nhẹ nhàng vỗ lên mặt cô, “Cô bé, nếu có kiếp sau, nhớ phải thông minh hơn. Cho mày gia thế tốt, mày cũng vô dụng. Mày và người mẹ yêu đương mù quáng kia vô dụng, thì nên nhường ngôi cho người tài, mày nói dì nói có đúng không?”
Nhâm Nhiên thu hồi suy nghĩ, bước lên phía trước, mỉm cười nhìn đối thủ đã lâu không gặp, không, chính xác hơn là kẻ thù.
Trong mắt ả, cô và mẹ đều là những bông hoa trong nhà kính, chẳng hiểu gì, rất dễ bị lừa.
Mẹ bị ả và cha cô hợp sức vờn đùa trong lòng bàn tay, còn cô từ nhỏ đã bị người cha tưởng chừng yêu thương mình lừa dối, mê hoặc.
Đợi đến khi chúng nó hoàn toàn kiểm soát mọi thứ, mới lộ ra nanh vuốt, phơi bày bộ mặt thật xấu xa.
Nhâm Nhiên thu lại tâm trí, trên mặt nở nụ cười khách sáo lịch sự, “Dì Nguyễn, chào dì.”
“Đây là con của chị và anh học trưởng sao? Không ngờ một cái đã lớn thế này rồi.” Nguyễn Phượng Như nhìn cô với vẻ mặt đầy yêu thương.
Vừa nói, bà ta lấy từ trong túi ra một cái hộp, đưa đến trước mặt Nhâm Nhiên.
“Dì và mẹ cháu là bạn tốt, lần đầu gặp mặt cháu cũng chẳng chuẩn bị gì, Nhiên Nhiên đừng chê nhé.”
Nhâm Nhiên liếc nhìn Nhâm Tố Nhã, sau khi được mẹ gật đầu đồng ý, cô mới nhận lấy quà, “Cháu cảm ơn dì.”
“Đều là con nhà cả, đừng khách sáo với dì, muốn gì cứ nói với dì.” Nguyễn Phượng Như nhiệt tình, coi cô như con gái mình mà cưng chiều.
Nhâm Tố Nhã nhìn Khổng Liên, “Liên Liên, cháu thích gì thì tự chọn đi.”
Bà gọi nhân viên bán hàng, bảo lấy tập ảnh, để cô bé tùy ý chọn.
Khổng Liên nhìn thấy tập ảnh trang sức, mắt sáng rực, cố gắng kiềm chế sự ham muốn, rất dè dặt, khiêm tốn chọn một chiếc vòng tay rẻ nhất, trị giá năm mươi nghìn tệ.
“Chọn thêm vài món nữa đi.” Nhâm Tố Nhã hào phóng nói.
“Dì ơi, không cần đâu ạ.” Giọng Khổng Liên dịu dàng, trông như một cô gái dễ gần.
“Cháu năm nay bao nhiêu tuổi?” Nhâm Tố Nhã hỏi.
“Cháu mười tám tuổi ạ.”
Nhâm Tố Nhã ngạc nhiên thốt lên, “Ôi, cùng tuổi với Nhiên Nhiên nhà dì. Cháu sinh tháng mấy?”
“Cháu sinh tháng ba ạ.”
“Vậy lớn hơn Nhiên Nhiên nhà dì hai tháng.” Nhâm Tố Nhã vừa dứt lời, như chợt nhớ ra điều gì, ánh mắt hơi ngạc nhiên nhìn về phía Nguyễn Phượng Như.
