Chương 90: Khổng Lễ Kế hụt hẫng
Nhâm Hồng Nho vừa xuất hiện, ánh mắt mọi người đều đổ dồn về phía ông.
Khổng Lễ Kế theo bản năng chỉnh lại trang phục, xác nhận không có gì sai sót, rồi bắt đầu chờ đợi khoảnh khắc quan trọng nhất cuộc đời mình.
Nhâm Hồng Nho đứng lên bục, mỉm cười nói mấy lời xã giao với mọi người, khi chủ đề sắp kết thúc, ông bỗng chuyển hướng.
"Hôm nay tôi xin thông báo một việc."
Khổng Lễ Kế nín thở, đáy mắt ánh lên tia tinh quang.
Trong số khách mời có mặt, ngoài Khổng Lễ Kế, Nguyễn Phượng Như và con gái bà ta cũng vô cùng kích động.
Tất cả khách mời đều mỉm cười, chờ đợi lễ bàn giao tập đoàn Á Tinh được công bố.
Nhâm Nhiên đứng cùng Nhâm Tố Nhã, khóe mắt luôn dõi theo Khổng Lễ Kế, mong chờ khoảnh khắc thú vị sắp tới.
"Tập đoàn Á Tinh sẽ hợp tác với tập đoàn Thái Âu để phát triển dự án Đảo Lệ Loan."
Cả hội trường ồ lên!
Họ kinh ngạc không phải vì sao Khổng Lễ Kế không nắm quyền tập đoàn Á Tinh, mà vì tập đoàn Á Tinh lại hợp tác với tập đoàn Thái Âu để phát triển dự án Đảo Lệ Loan. Dự án này trước đây từng có tin đồn, nhưng chưa bao giờ được xác nhận, chỉ toàn là những tin đồn thất thiệt.
Giờ đây, hai doanh nghiệp lớn ở Hải Thị âm thầm bắt tay nhau giành được dự án, khiến không ít doanh nhân có mặt choáng váng.
Ngày mai khi thị trường mở cửa, cổ phiếu của hai công ty chắc chắn sẽ tăng vọt.
Sau khi tuyên bố, Nhâm Hồng Nho bước xuống bục, không gọi Khổng Lễ Kế, mà nắm tay Nhâm Nhiên, trò chuyện với các ông lớn.
"Chúc mừng."
"Giám đốc Nhâm, sau này có dự án tốt nào, nhớ kéo em theo với nhé."
"Chủ tịch Nhâm âm thầm làm một việc lớn thật đấy."
Nhâm Hồng Nho khiêm tốn trò chuyện với các vị tổng giám đốc xung quanh, không hề tỏ ra tự mãn vì chuyện này.
Dường như mọi người đều quên mất việc Khổng Lễ Kế nắm quyền tập đoàn Á Tinh. Các khách mời có mặt đều là người thông minh, đại khái đoán được có biến cố, huống hồ lúc này, Nhâm Hồng Nho không cho Khổng Lễ Kế đi theo bên cạnh, mà lại nắm tay Nhâm Nhiên.
Nụ cười trên mặt Khổng Lễ Kế trở nên gượng gạo, ông ta hít sâu mấy hơi mới đè nén được sự bất cam và phẫn nộ, rồi lại nở nụ cười trên mặt.
Nguyễn Phượng Như và con gái đứng phía sau cũng vô cùng thất vọng, thậm chí không thể chấp nhận.
"Mẹ, chuyện này là sao? Không phải bố sẽ tiếp quản sao, sao đột nhiên..."
Những lời sau đó, dưới ánh mắt lạnh lùng sắc bén của mẹ, cô ta ngoan ngoãn ngậm miệng.
"Con quên mẹ đã nói gì với con rồi sao?"
Chỗ không nên nói, không được nói.
Khổng Liên nhớ lại câu nói đó, lòng run lên.
Tiệc kết thúc, gia đình họ Nhâm tiễn từng vị khách ra về.
Nhâm Hồng Nho cùng vợ trở về biệt thự trên núi, còn gia đình ba người nhà Nhâm Nhiên trở về khu biệt thự họ ở.
Vừa về đến nhà, Nhâm Nhiên không kìm được nắm tay mẹ, Nhâm Tố Nhã khẽ lắc đầu với cô, ra hiệu đừng lo.
"Nhiên Nhiên, hôm nay muộn rồi, con ngủ sớm đi." Khổng Lễ Kế dịu giọng nói.
"Dạ."
Nhâm Nhiên giả vờ như không biết gì, đi thẳng về phòng.
Đợi cô đi rồi, Khổng Lễ Kế nắm tay Nhâm Tố Nhã, vào phòng, vừa đóng cửa lại, ông ta định nói lại thôi.
Nhâm Tố Nhã giả vờ như không thấy, tự tháo trang sức trên người.
Khổng Lễ Kế thấy cô không để ý đến mình, cảm thấy rất mệt mỏi.
Cô ấy lúc nào cũng vậy, chỉ lo cho bản thân, không bao giờ như Phượng Như, dồn hết tâm trí và sự chú ý lên người mình, hễ có điều gì không ổn là có thể phát hiện ngay và an ủi mình.
Nếu không phải vì tập đoàn Á Tinh, ông ta thực sự không muốn ở bên cạnh người đàn bà này.
"Em à, không phải bố nói sẽ giao tập đoàn Á Tinh cho anh sao, sao hôm nay lại không nhắc gì đến?"
