Chương 61: Nhận hắn làm đồ đệ
Hách Liên tất nhiên không lo nổi.
Hắn có phải thần thật đâu.
Lo tốt việc trước mắt là được rồi.
Huống hồ, chẳng phải đã có sẵn công cụ người ở đây sao?
Đã thế Huyền Khâu không cưới vợ sinh con, hắn luôn cần một người kế thừa chức tướng sư của mình.
Đã gặp đứa bé ăn mày này, thì cũng là có duyên.
Hách Liên quay sang Huyền Khâu.
Bi ai chưa tan hết trong đáy mắt hắn.
Ánh vàng óng vẫn dịu dàng chảy trong mắt hắn.
“Ngươi nhận nó làm đồ đệ, nó sẽ đi cùng chúng ta.”
“Đợi tìm được dược liệu, nó cùng chúng ta trở về Ngưng Vân Các.”
Lời Hách Liên vừa dứt.
Đầu Huyền Khâu “ong” lên một tiếng.
Như bị búa tạ đập mạnh.
Nhận đồ đệ?
Ai?
Hắn ư?
Hắn nhận một đứa ăn mày bẩn thỉu hèn mọn làm đồ đệ?
Huyền Khâu theo bản năng muốn từ chối.
Không chỉ muốn từ chối, hắn thậm chí muốn giết chết tên ăn mày đó.
Nhưng tất cả những lời thoái thác nghĩ ra trong đầu Huyền Khâu đều nghẹn lại trong cổ họng.
Đồng tử vàng của Hách Liên nhìn hắn không chút độ ấm.
Huyền Khâu cúp mắt: “Vâng.”
Hắn sao lại quên mất?
Hắn căn bản không có quyền từ chối.
Chỉ là sự ấm áp tự cho là đúng đã che mờ mắt hắn.
Khiến hắn tưởng mình có một chỗ đứng trước mặt Hách Liên.
Một nỗi chua xót lạnh thấu xương, lập tức tuôn trào từ tận sâu đáy lòng.
【Giá trị thần bí của Huyền Khâu +10000】
Hách Liên: “?”
【?】
【Chuyện gì xảy ra vậy?】
Hách Liên cũng muốn hỏi câu này.
Hơi thở của Huyền Khâu nhẹ đến mức gần như không có.
Trái tim hắn như bị dây leo độc quấn chặt điên cuồng.
Không thể thở nổi.
Dựa vào cái gì?
Rốt cuộc dựa vào cái gì?
Rất nhanh, trong tầm mắt Hách Liên xuất hiện bóng dáng đứa bé ăn mày.
Đứa bé được bà chủ kỳ cọ sạch sẽ, lại thay một bộ quần áo.
Tuy cũng là vải thô, nhưng ít nhất sạch sẽ che thân.
Sau khi tắm rửa sạch sẽ, đứa bé trông ngoan ngoãn hơn hẳn.
Vết thương trên người vì ngâm nước quá lâu mà hơi trắng bệch, khiến đứa bé càng thêm tội nghiệp.
Đứa bé theo bản năng chạy về phía Hách Liên, nó đưa tay muốn nắm vạt áo Hách Liên, nhưng sợ làm bẩn, vội vàng buông tay xuống.
“Đi thôi.”
Hách Liên nói với hộ vệ.
“Vâng.”
Hách Liên dắt đứa bé lên xe ngựa, Huyền Khâu lên ngựa cuối cùng.
Huyền Khâu vén rèm xe, thấy hai người ngồi cùng nhau, mu bàn tay nổi gân xanh.
Xe ngựa lại bắt đầu lăn bánh.
Thân thể nhỏ bé của đứa bé dựa vào Hách Liên, trên mặt hiện ra vẻ an tâm.
【Giá trị thần bí của đứa bé ăn mày +10000】
Hách Liên cúi đầu nhìn đứa bé.
“Tên con là gì?”
Hệ thống cứ gọi là đứa bé ăn mày mãi, bất lịch sự quá!
【...】
“Con... con không có tên.”
Đứa bé luống cuống cúi đầu, dáng vẻ bất an như thể phạm phải lỗi lớn gì.
“...”
Hách Liên xin lỗi hệ thống: “Tôi oan cho anh rồi.”
【Hừ】
“Vậy ta đặt cho con một cái tên được không?”
Hách Liên hỏi.
Đứa bé lập tức ngẩng đầu, hai mắt bừng sáng: “Dạ! Cảm ơn... cảm ơn ngài!”
“Hệ thống, đặt tên cho thằng nhỏ đi.”
【...Chẳng phải anh nói anh đặt sao?】
“Tôi mà đặt được tên hay à?”
Hách Liên hỏi lại.
【...Thôi để tôi đặt vậy】
【Đặt tên gì nhỉ?】
【Ừm...】
【Thôi, để tôi dùng chương trình tự động sinh một cái tên!】
“...”
Hách Liên cảm thấy mình phạm sai lầm lớn rồi.
Hệ thống hình như chẳng hơn hắn là bao.
【Ẩn Vi】
【Tên do chương trình sinh ra】
Ẩn Vi thì Ẩn Vi!
Còn hơn là đứa bé ăn mày!
Hách Liên nói với đứa bé: “Tên Ẩn Vi thế nào?”
“Ẩn Vi... con cũng có tên riêng rồi!”
“Cảm ơn tiên sư!”
【Giá trị thần bí của Ẩn Vi +10000】
Đứa bé không biết chữ.
Nó chỉ biết phát âm của Ẩn Vi.
Sau này người khác gọi Ẩn Vi, nó biết là đang gọi nó.
Đó là tên của nó.
Giống như nó nghe người khác gọi tiên nhân là “tiên sư” vậy.
Ẩn Vi tiến lại gần Hách Liên.
Dáng vẻ nó dựa dẫm, như một con dao găm đâm thẳng vào tim Huyền Khâu.
Huyền Khâu cố gắng duy trì vẻ bình tĩnh bên ngoài, thậm chí ép buộc khóe miệng mình kéo ra một độ cong cứng nhắc, cung kính nói với Hách Liên: “Ẩn Vi, ngài đặt một cái tên hay quá.”
Hách Liên nhìn Huyền Khâu, lúc này mới nhớ ra giới thiệu vị sư phụ tương lai cho Ẩn Vi.
“Ẩn Vi,” Hách Liên vỗ nhẹ sau gáy Ẩn Vi, nhìn về phía Huyền Khâu, “Đây là sư phụ tương lai của con, Huyền Khâu.”
Ẩn Vi kinh ngạc mở to mắt.
Nó ngơ ngác nhìn Hách Liên.
“Tiên sư...”
Không phải tiên sư là sư phụ của nó sao?
Sao lại không phải tiên sư nhỉ?
Dù trong lòng thất vọng, nhưng Ẩn Vi sẽ không trái lệnh tiên sư.
Nó nghiêm túc hướng về phía Huyền Khâu trước mặt, gọi: “Sư phụ.”
Huyền Khâu: “Ừ.”
“Vậy tiên sư là sư phụ của sư phụ ạ?”
Ẩn Vi mím môi, do dự hồi lâu, mới lấy can đảm hỏi.
Hách Liên liếc nhìn Huyền Khâu.
“Không.”
Hách Liên khẽ lắc đầu.
Giọng Huyền Khâu chen vào.
“Tiên sư là thần tiên, ta và con đều là tôi tớ của tiên sư.”
Huyền Khâu nhìn chằm chằm Ẩn Vi nói.
【Giá trị thần bí của Ẩn Vi +10000】
“Thần... thần tiên...”
Ẩn Vi thở gấp.
Nó kinh ngạc nhìn Hách Liên.
Nó lại có thể được thần tiên cứu sao?
【Giá trị thần bí của Ẩn Vi +10000】
“Sau này con nhất định sẽ hầu hạ tiên sư thật tốt!”
Ẩn Vi hứa.
Hách Liên: “...”
Cũng không cần thiết.
Huyền Khâu lạnh lùng nhìn chằm chằm Ẩn Vi, ý cười nơi khóe môi không chút độ ấm.
“Sau này theo sư phụ con học tập thật tốt.”
Hách Liên dặn dò.
Giao Ẩn Vi cho Huyền Khâu, sau này hắn hoàn thành nhiệm vụ cốt truyện rời đi, Ẩn Vi cũng không đến nỗi lại thành ăn mày.
“Vâng!”
Ẩn Vi kiên định nói.
“Theo ta học tập, rất vất vả đấy!”
Huyền Khâu nhìn chằm chằm Ẩn Vi: “Con có kiên trì nổi không?”
“Có ạ!”
“Con không sợ khổ!”
Ẩn Vi chân thành nhìn Huyền Khâu.
Huyền Khâu cười: “Vậy thì tốt.”
Hách Liên nhớ đến vết thương trên người Ẩn Vi, hắn xắn tay áo Ẩn lên.
Vết thương trên cánh tay Ẩn Vi, chằng chịt ngang dọc, miệng vết thương trắng bệch, hơi lật ra ngoài.
Hách Liên không thể tưởng tượng nổi một đứa trẻ làm sao chịu được thân thể đầy thương tích dữ tợn này.
【Thật đáng thương...】
“Sống ở thời đại này, thật khổ sở.”
【Gói y tế ngoại thương thiết yếu hiện tại giá 99999, có muốn mua không? Lần này dùng không hết, còn để dành lần sau dùng nữa nha!】
Hách Liên: “...”
Thì ra hệ thống đợi hắn ở chỗ này.
【Thuốc trong gói y tế dùng không hết sau này vẫn dùng được, bên trong bao gồm các loại thuốc và dụng cụ trị ngoại thương, anh mua nhất định không lỗ, anh dám đảm bảo cả đời không bị thương sao? Hay anh dám đảm bảo người bên cạnh anh cả đời không bị thương? Đến lúc đó mua giá gốc, chi bằng nhân lúc đang giảm giá, mau chốt đơn...】
Hách Liên: “...”
Con đường hắn đi sâu nhất, chính là bẫy của hệ thống để tăng doanh số.
“Mua.”
Hách Liên nghiến răng.
Đúng như hệ thống nói, gói y tế ngoại thương là vật dụng cần thiết.
