Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Đế Sư Vô Lại - Phương Chính Nhất > Chương 68

Chương 68

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 068: Xếp Ly.

 

Các đại thần ai nấy đều suy tư, không kìm được bắt đầu bổ sung thêm mấy câu thơ, sau đó lại cảm thấy mình viết rất hay. Hai câu cuối vừa thêm vào, chẳng phải tác phẩm này sẽ nổi sao? Hợp lý! Ngay cả Cảnh Đế cũng thế, không ai thấy mình đang làm việc thừa thãi. Dù sao bản tính con người vốn vậy. Phương Chính Nhất nhìn các quan, khẽ lắc lư đầu, hài lòng gật gật. Liếc mắt thấy Lý Nguyên Triệu đang cười đểu giơ ngón cái về phía mình. Phương Chính Nhất đáp lại một nụ cười thật tươi, có vẻ như cùng một giuộc với nhau. Các quan lắc lư đầu một hồi cũng xoa xoa mặt tỉnh táo lại, lúc nhìn lại Phương Chính Nhất thì ánh mắt đã thay đổi. Không ngờ thằng nhỏ này cũng có tài thật, không hoàn toàn ăn nói lung tung. Cảnh Đế mặt mày hớn hở, xem ra rất hài lòng với tác phẩm của mình. Phương khanh nói có lý, thiếu sót cũng có cái đẹp của thiếu sót, nhưng trẫm vẫn hy vọng sau này khanh sẽ làm được một tác phẩm hoàn chỉnh. Phương Chính Nhất vội lục tung trí nhớ, thứ đầu tiên hiện ra là 'Ngỗng ngỗng ngỗng' rồi sau đó hết, đành cười gượng hai tiếng: 'À, thần, thần cố gắng, cố gắng'. Sau đó, Cảnh Đế gõ nhẹ lên án vài cái: 'Thôi được rồi, chư vị ái khanh, chuyện phiếm đến đây thôi, có việc gì thì tâu lên'. Lời Cảnh Đế vừa dứt, Trương Thực vốn im lặng trong đám người bước ra đầu tiên, trầm giọng nói: 'Tâu bệ hạ, thần có tấu, thần xin đàn hặc Phương Chính Nhất! Phương Chính Nhất công khai tụ tập đánh người, làm nhục uy nghiêm triều đình. Phương Chính Nhất thân là một huyện lệnh lại hành động hèn hạ như vậy, ắt sẽ ảnh hưởng đến Thái tử. Xin bệ hạ nhất định phải trừng phạt nặng!' Mọi người có mặt đều không bất ngờ, bởi ngoài bài thơ Vũ Lâm Linh nổi tiếng thì chuyện kia là Phương Chính Nhất đã đánh con trai Trương Thực. Chỉ là không ai ngờ Trương Thực lại chọn lúc này ra mặt đàn hặc Phương Chính Nhất, lại còn đích thân lên tiếng. Hiện tại bệ hạ rõ ràng rất có thiện cảm với Phương Chính Nhất, thật không khôn ngoan. Trương Thực cũng phải hơn một ngày mới nhận được tin, tức giận điên cuồng, xông vào phòng đánh Trương Thương thêm một trận. Bị người ta ức hiếp không đáng sợ, nhưng con trai mình bị ức hiếp mà còn không dám hé răng, Trương Thực không chấp nhận nổi. Trương Thương lại hứng trọn một trận đòn, cuối cùng mới ấp úng thừa nhận chuyện mình bị đánh. Trương Thực đánh nó mà đau trong lòng, con trai mình nhu nhược đến vậy vượt quá sức tưởng tượng của ông, nên dù thời điểm đàn hặc Phương Chính Nhất không thích hợp, ông cũng phải đứng ra. Cảnh Đế giả vờ không biết hỏi: 'Phương Chính Nhất đánh người? Người đó là ai? Lúc nào, ở đâu? Có chứng cứ không?' Trương Thực đáp: 'Tâu bệ hạ, thực xấu hổ, người bị Phương Chính Nhất đánh chính là con trai hèn của thần, Trương Thương. Thời gian là hai ngày trước, trên một chiếc thuyền hoa ở hồ Khúc Sóc. Lúc đó con thần đang tham gia một buổi thi thơ, các thư sinh thanh danh đều có thể làm chứng.' Nói xong, Trương Thực hằn học nhìn Phương Chính Nhất. Phương Chính Nhất thì mặt vô tư, nhún vai. Cảnh Đế quay sang Phương Chính Nhất hỏi: 'Phương Chính Nhất, có chuyện này không?' Phương Chính Nhất bước ra một bước tâu: 'Đúng là thần có tham gia buổi thi thơ hai ngày trước, nhưng thần không hề đánh con trai Thượng thư Trương, chỉ có chút khẩu tranh thôi. Thượng thư Trương, ngươi định hãm hại ta à!' Trương Thực nghe vậy nổi khùng: 'Ta hãm hại ngươi? Ngươi xứng sao?' Câu nói vừa dứt, Phương Chính Nhất quay đầu mách lại: 'Tâu bệ hạ, thần xin đàn hặc Hộ Bộ Thượng thư Trương Thực công khai sỉ nhục quan lại triều đình!' 'Phương Chính Nhất, ngươi vô lại!' Trương Thực không ngờ Phương Chính Nhất hoàn toàn không theo lẽ thường, chút quy củ cũng không giữ, càng thêm tức giận. 'Mọi người đều nghe thấy cả rồi, hắn mắng ta vô lại, người làm chứng, vật làm chứng đều có, Trương Thực, ngươi còn gì để nói?' Thấy hắn như vậy, trong đám người không nhịn được phát ra tiếng cười nén. Người trẻ tuổi không có võ đức. Cảnh Đế quát: 'Phương Chính Nhất, đừng có ồn ào! Khi ấy trẫm hỏi ngươi, có người làm chứng không?' Trương Thực hiển nhiên đã chuẩn bị kỹ lưỡng: 'Tâu bệ hạ, con thần và người làm chứng đều đang ở ngoài cung, tùy thời bệ hạ triệu kiến.' 'Được, dẫn lên.' Các quan lại một phen ngạc nhiên, đường đường là Hộ Bộ Thượng thư mà tức đến mức này, triều hội này biến thành thẩm vấn sao. Làm vậy chẳng phải quá lắm rồi ư, mà chỉ là vụ ẩu đả nhỏ, bệ hạ lại còn chấp nhận. Xem ra hôm nay có kịch hay rồi. Rất nhanh, Trương Thương cùng một người trông như thư sinh được dẫn vào triều. Hai người run rẩy quỳ lạy, hiển nhiên lần đầu trải qua cảnh này. Cảnh Đế không biết Trương Thương, trực tiếp hỏi người kia: 'Ngươi là ai? Phương Chính Nhất hôm trước có đánh nhau với người khác không?' Thư sinh run giọng: 'Bẩm bệ hạ, dân là người được mời dự buổi thi thơ. Hôm trước, dân tận mắt thấy Phương Chính Nhất đánh Trương công tử. Lúc đó có ba người, Trương công tử bị họ đè dưới bàn, ba người đó nhảy lên bàn.' 'Phương Chính Nhất, có chuyện này không?' Phương Chính Nhất thản nhiên đáp: 'Tâu bệ hạ, toàn là nói dối. Ngày đó thần căn bản không hề xung đột thân thể với Trương công tử. Chắc hẳn vị huynh đài này uống nhiều tưởng tượng ra. Nếu ba người đánh một, sao phải đè dưới bàn phiền phức như vậy. Hơn nữa cách đánh nhau như vậy cũng quá trẻ con, thần không thèm dùng. Tối hôm đó Trương công tử ngồi cách thần không xa, thần thấy rõ Trương công tử đang chơi xếp ly với người ta. Uống say rồi, hai chúng thần có chút khẩu tranh, chỉ vậy thôi.' Cảnh Đế thắc mắc: 'Xếp ly là gì?' Trương Thương vừa nghe ba chữ 'xếp ly' đã run lên bần bật. Trương Thực chỉ nghĩ con trai mình gặp cảnh lớn nên sợ, lén đá vào mông nó một cái. 'Xếp ly là một trò chơi, hai người uống rượu, uống một chén thì xếp một chén, xem ai xếp được chén cao hơn.' Phương Chính Nhất tùy tiện bịa ra một cách chơi. Cảnh Đế nhìn về Trương Thương, thấy nó run rẩy, nhíu mày. Trương Thực là quan nhị phẩm, sao lại sinh ra đứa con trai hèn kém như vậy? Không nhịn được lên giọng: 'Trương Thương, ngươi hãy kể lại sự việc hôm đó từ đầu đến cuối. Nếu Phương Chính Nhất thực sự ức hiếp ngươi, trẫm tự phái người điều tra, trả lại công bằng cho ngươi.' Lúc này Trương Thương sợ đến hồn bay phách lạc, bị cha già lôi xềnh xệch vào cung, bây giờ y như bị bỏ trên lửa nướng. Một bên là cha đẻ, một bên là thể diện bản thân, phải giữ cái nào? Nếu không thừa nhận bị đánh, thì mặt mũi cha đẻ mất sạch. Nếu thừa nhận, thì mình cũng không còn mặt mũi nào. Mất mặt tôi, cha già cũng mất mặt! Tính toán một phen, Trương Thương cắn răng: 'Tâu bệ hạ, hôm đó thần... thần quả thực đang chơi xếp ly, Phương Chính Nhất không đánh thần.' Nói xong, Trương Thương như bị rút hết xương cốt, ỉu xìu. Trương Thực trợn mắt, đưa tay run rẩy chỉ vào Trương Thương. Ông ta không thể tin vào tai mình. Rõ ràng ngoài kia đồn đầy trời, thằng nghịch tử này lại dám không thừa nhận! 'Không! Không phải!' Bỗng nhiên, Trương Thực đỏ mắt nhìn về Phương Chính Nhất. Nhất định là hắn đã nắm được nhược điểm của con ta, mới ra nông nỗi này, không còn lý do nào khác. Phương Chính Nhất vẫn thần thần thản thản, ánh mắt hững hờ lia đến tên thư sinh đang run như cầy sấy. Còn Lý Nguyên Triệu ngồi trên triều đình thì miệng cười đến tận mang tai. Cảnh Đế quan sát sắc mặt mọi người: 'Trương Thực, ngay cả người bị hại đã phủ nhận, ngươi còn gì để nói?' 'Thần không còn gì để nói, xin bệ hạ giáng tội.' Khoảnh khắc đó, Trương Thực như già đi mười tuổi, nội tâm sụp đổ. Thằng nghịch tử! Có gì ở nhà không nói được, còn phải che che đậy đậy, hãm hại đại thần vô cớ. 'Tâu bệ hạ, thần có lời.' Phương Chính Nhất lên tiếng. Cảnh Đế ngạc nhiên: 'Phương khanh, hãy nói.' 'Vì thần mới là người trong cuộc bị oan, thần muốn chuyện này cứ bỏ qua đi. Dù sao cũng chỉ là chuyện nhỏ, thần không để ý.' 'Ồ? Thật sao?' Cảnh Đế đưa mắt ngạc nhiên, không phải phong cách của Phương Chính Nhất. Chẳng phải hắn luốn ghi thù dai sao? Các đại thần, ngay cả Trương Thực cũng cảm thấy bất ngờ. Sao Phương Chính Nhất lại đổi tính rồi? Phương Chính Nhất thành khẩn nói: 'Thần thật lòng. Dù sao từ khi vào kinh, thần vẫn không được ai ưa, quen rồi, quen rồi.' Câu nói này vừa dứt, không ít người trong lòng sinh ra một tia áy náy. Không ngờ Phương Chính Nhất cũng ra con người. Tên thư sinh run rẩy nhìn Phương Chính Nhất, trong mắt dâng lên lòng biết ơn. Cảnh Đế thở dài: 'Tốt, Phương khanh có lòng khoan dung như vậy, trẫm thành toàn cho khanh. Đưa người trong vụ án ra khỏi cung, không phạt thêm.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Có thể bạn thích