Chương 97: Nhà bạn trai cô.
Ôn Vân Sanh: “Anh ấy không phải đàn ông linh tinh.”
Tần Giai Vy cười khẩy: “Cô còn bênh vực hắn? Một thằng đàn ông hèn hạ không ra gì, cũng may cô còn coi như báu vật.”
Vừa dứt lời, bỗng nghe tiếng quát lạnh lùng: “Ồn ào gì thế?!”
Tần Giai Vy giật mình, quay đầu nhìn.
Thấy Tần Nghiễn Xuyên bước tới, đôi mắt vốn dịu dàng hiền hòa ngày thường giờ đây lạnh buốt như sương.
Mặt Tần Giai Vy trắng bệch, nhưng nghĩ mình không có lỗi, cắn răng: “Anh Nghiễn Xuyên, Ôn Vân Sanh lén lút yêu đương bên ngoài!”
Tần Giai Vy trừng mắt nhìn Ôn Vân Sanh: “Lần trước nó quen Kỷ Bắc Tồn loại đó còn dám để gia đình biết, lần này nói cũng không dám nói, nghĩ cũng biết là thứ gì!”
Vân Sanh lại vô cùng bình tĩnh: “Anh ấy có là thứ gì cũng chẳng liên quan đến chị.”
Hắn vốn cũng chẳng phải thứ tốt lành gì.
“Sao lại không liên quan!? Cô làm mất hết mặt mũi nhà họ Tần!”
Tần Giai Vy còn muốn chửi tiếp, nhưng bỗng cảm nhận được khí thế càng lúc càng âm trầm của người đàn ông bên cạnh.
Sợ đến nỗi run lên, cô ta rụt rè quay đầu nhìn.
Lại thấy anh Nghiễn Xuyên vốn luôn ôn hòa trầm ổn, giờ đây mặt đã tối sầm lại.
“Công ty không phải chỗ để em đến gây chuyện, tôi thấy lần trước cấm túc vẫn còn nhẹ.”
Tần Giai Vy giật bắn: “Em, em, em không…”
Tần Nghiễn Xuyên liếc qua bảo vệ ở cửa công ty: “Đuổi ngay.”
“Vâng!”
Rồi nắm lấy tay Vân Sanh, bước nhanh vào trong.
Tần Giai Vy chưa kịp phản ứng đã bị bảo vệ chặn lại: “Xin lỗi, mời cô tự tiện.”
Cửa công ty đang giờ cao điểm, người qua lại đông đúc, Tần Giai Vy cứ thế bị đuổi đi giữa đám đông, mặt lúc xanh lúc trắng khó coi.
Cô ta mới là tiểu thư chính tông nhà họ Tần!
“Cô!”
Nhưng tức chết cũng không dám trái lời, đành giậm chân bỏ đi.
“Tổng giám đốc Tần.”
Trợ lý Lý chắc nghe nói dưới lầu có chuyện, vội vàng chạy tới.
“Tôi không ngờ tiểu thư Giai Vy lại tới…”
Tần Nghiễn Xuyên lạnh lùng ra lệnh: “Đi báo với bố nó, con gái dạy không nên thì đừng thả ra ngoài mất mặt.”
Trợ lý Lý lau mồ hôi trên trán, vâng dạ liên tục: “Vâng.”
Tần Nghiễn Xuyên xưa nay chẳng bao giờ hỏi đến chuyện nhà họ Tần, lần này lại đặc biệt “hỏi thăm” bố của Tần Giai Vy, không biết Tần Giai Vy sẽ thảm thế nào.
Tần Giai Vy vừa rời khỏi tập đoàn Tín Vũ đã nhận được điện thoại của bố cô ta.
Cô ta định mách tội ngay: “Bố, Ôn Vân Sanh…”
Trong điện thoại vọng ra tiếng bố mắng như sấm: “Đồ mất mặt! Cút về ngay cho tao!”
-
Tần Nghiễn Xuyên mặt lạnh te đứng trong thang máy, Vân Sanh đứng bên cạnh, mắt nhìn những con số nhảy lên.
Cuối cùng cũng tới tầng chín.
“Em đi trước nhé.”
Vân Sanh vừa bước một chân ra ngoài đã bị Tần Nghiễn Xuyên kéo lại.
“Cô vui lắm hả?” Anh lạnh lùng nói.
Vân Sanh chớp mắt: “Em vui gì? Có phải em chửi anh đâu.”
Anh bóp má cô: “Ôn Vân Sanh, bây giờ em đúng là không coi ai ra gì.”
Tưởng anh không biết cố tình khiến Giai Vy mắng anh trước mặt anh sao?
Cái con nhỏ này, hồi bé thật thà đến nói dối cũng không biết, càng lớn càng nhiều tâm kế, tính khí cũng lớn.
Vân Sanh nghe tiếng bước chân ngoài thang máy, lập tức đập tay anh ra, trừng mắt nhìn, rồi quay người chạy biến.
Nhìn bóng lưng cô chạy vụt đi, anh bỗng bật cười.
Có nhiều tâm kế cũng tốt, người khác sẽ không bắt nạt được.
