Chương 12: Cục cưng không giãy nữa à?
Thích đối phương, trong lúc giao phối?
Mắt Lan Đức mở to hết cỡ.
Vậy nếu Lục Vũ mãi không thể thích anh thì sao?
Thế anh đời này không được giao phối với Lục Vũ à?
Lan Đức từ chối, “Không được.”
Lục Vũ biết yêu cầu của mình hơi quá đáng, nhưng không ngờ anh ấy từ chối không thèm nghĩ.
Cô đỏ hoe mắt, nước mắt cũng theo đó rơi xuống.
Lan Đức vừa thấy cô khóc, liền không nhịn được xót xa.
Nhưng so với hạnh phúc của mình, cô khóc thì khóc đi!
“Anh sẽ không chấp nhận đâu. Em là bạn đời của anh, anh sẽ không chấp nhận một người bạn đời không xứng với anh.”
Anh nói xong liền định tiếp tục việc chưa hoàn thành lúc nãy. Anh nghĩ chẳng qua là anh quá dễ tính nên Lục Vũ mới được nước lấn tới, đưa ra điều kiện với anh.
Cô là bạn đời của anh, dựa vào đâu anh không được chạm!
Anh không chỉ chạm, mà còn muốn chạm thế này thế kia.
Cho cô ăn no, ăn thật no, để bụng cô chứa đầy con của anh.
Tấm da thú bị xé rách, dưới ánh trăng là thân thể trắng nõn của Lục Vũ với những dấu đỏ.
Là dấu hôn anh để lại và những vệt đỏ do anh hơi mạnh tay tạo nên, trên làn da tuyết trắng của cô, nhìn thật xót xa.
Lan Đức mặc kệ tất cả, kẹp chặt cằm cô hôn thật mạnh.
“Đừng mà…” giọng nghẹn ngào.
Đừng.
Dựa vào đâu mà đừng, Lan Đức trả lời trong lòng.
Một nụ hôn rơi xuống vai cô, răng cắn xé như thể muốn cắn xé cô rồi nuốt vào bụng.
“Đau à?”
Lục Vũ lắc đầu, nước mắt rơi.
Không biết là sợ hay đau nữa.
Nhưng Lan Đức chẳng thèm nghe, anh muốn cô đau.
Chỉ khi cô đau, cô mới nhớ được anh.
Nhớ rằng cô là bạn đời của anh, là của anh, Lan Đức.
Lan Đức đưa tay hất tung mọi thứ trên bàn đá, bế cô lên ném lên đó.
Mặt bàn đá lạnh lẽo chạm vào làn da ấm áp, lạnh đến nỗi Lục Vũ theo bản năng muốn trốn thoát.
Nhưng bị Lan Đức ấn xuống.
Dưới ánh trăng, anh cúi nhìn người con gái trên bàn đá.
Làn da trắng muốt, bầu ngực nhô lên, bụng phẳng, đôi chân thẳng tắp, anh không kìm được liếm môi, nở một nụ cười tham lam.
Lan Đức cúi xuống, hôn lên đôi môi nhỏ trước, rồi ngậm lấy dái tai mềm mại mà liếm nhẹ.
Liếm đi nước mắt trên khóe mắt Lục Vũ, làm cô mặt đỏ bừng rồi mới men theo cổ đi xuống.
Rơi vào bầu ngực cô, Lục Vũ phát ra những tiếng rên nhỏ, cố vặn vẹo người vừa muốn trốn vừa muốn đưa mình lên.
Cô cảm nhận được nụ hôn của Lan Đức từ ngực xuống bụng, rồi xuống nữa, cuối cùng…
“Đừng…”
Cô túm lấy đầu Lan Đức, đừng.
Lại là đừng.
Lan Đức đã không muốn nghe hai chữ đó nữa.
Một tay anh kẹp hai tay cô giữ trên đỉnh đầu, sức mạnh lớn đến nỗi cô không thể vùng vẫy.
Rồi tiếp tục hôn.
“Ưm…”
Đừng biến thành tiếng rên, Lục Vũ không thể thốt ra một âm thanh nào nữa.
Lục Vũ biết hôm nay cô không trốn thoát được.
Cô cũng chưa từng nghĩ sẽ trốn.
Đã chọn chấp nhận Lan Đức, cô sẽ không trốn nữa.
Nhưng cô cũng không muốn để mình bị tổn thương.
“Vào nhà đi, Lan Đức, em xin anh~”
Lục Vũ khàn giọng gọi tên anh, ít nhất hãy vào nhà rồi tiếp tục.
Dù cô biết thú nhân rất thính, dù ở trong nhà cũng sẽ bị nghe thấy, nhưng ít nhất không phải ngoài sân.
Nhưng Lan Đức như không nghe thấy, đè cô trên bàn đá ngoài sân.
“Lan Đức, hu hu hu~ Vào nhà đi, em xin anh~”
“Em xin anh~”
Cô khóc, cầu xin Lan Đức giữ cho cô chút thể diện.
Lan Đức tuy không tình nguyện, nhưng vẫn bế cô vào nhà.
Ôm cô hôn lại lần nữa, lần này Lục Vũ không cho anh cơ hội chủ động, mà trở mình leo lên trên, cô chủ đạo.
Không trốn được thì phải chủ động.
Cô chủ động ít nhất sẽ bớt đau hơn, nếu để Lan Đức, cô không biết ngày mai mình có xuống giường nổi không.
Lan Đức vốn định trực tiếp, nhưng vì sự chủ động của cô mà trong lòng mừng thầm, liền nằm xuống.
“Cục cưng không giãy nữa à?”
Anh nhìn người trên với vẻ thích thú, một tay xoa nhẹ eo cô.
Lục Vũ vừa ngượng vừa giận, cô có thể giãy gì nữa, giãy kết quả chẳng phải anh vẫn thô bạo như thế sao.
Lục Vũ tức giận cúi xuống cắn mạnh vào môi anh, so với vai cứng đờ thì chỗ này dễ cắn rách hơn nhiều.
Mùi máu tanh cô nếm được, cũng khiến Lan Đức hú lên một tiếng nhảy dựng lên.
Thú nhân nhạy cảm với máu là chí mạng, nhất là vào lúc này.
Như thể bị khêu gợi, Lan Đức không kìm chế được nữa, tấn công.
Đau.
Đau như xé toạc, dường như muốn xé Lục Vũ làm đôi.
Nhưng cô không khóc, trong đầu là lời của Andelin.
‘Có một người bạn đời giỏi giang là hạnh phúc.’
Hạnh phúc sao?
Lục Vũ nhắm mắt chịu đựng.
Theo những cú húc mạnh của người trên, cô dường như thực sự tìm thấy một chút thú vị.
Dần dần giãn cặp lông mày đang nhíu chặt, cũng từ chịu đựng biến thành những tiếng rên khe khẽ.
Cơ thể thả lỏng, đôi tay rũ xuống như cá chết từ từ ôm lấy người trên.
Lan Đức cũng vì cái ôm của cô mà mừng thầm, lại một lần nữa tấn công, cả phòng tràn ngập không khí ái ân.
*****
“Lan Đức?”
Lục Vũ lúc thức dậy nghe thấy trong nhà có động tĩnh, tưởng là Andelin.
Dù sao Lan Đức cũng nhờ cô ấy chăm sóc mình, cô còn nghĩ xem tấm da thú trên người đã đắp kín chưa.
Vừa quay đầu đã thấy Lan Đức, đang làm gì đó ngoài sân.
Cô khó khăn ngồi dậy, người hơi dính.
Cô quấn tấm da thú, gọi người ngoài sân.
Lan Đức nghe tiếng vội vàng vào, hai tay như có dẫn đường, trực tiếp ôm chầm lấy cô.
“Trên người còn đau không? Anh có bôi thuốc cho em rồi.”
Lời giải thích của anh khiến Lục Vũ hơi ngượng.
Hôm qua cô cũng không biết làm mấy lần, chỉ thấy Lan Đức như không thỏa mãn, cho đến khi cô ngủ thiếp đi.
Hoàn toàn không nhớ sau đó chuyện gì xảy ra.
“Quần áo của em…”
“Anh mượn váy da thú từ Andelin cho em rồi.”
Lan Đức cầm một chiếc váy da thú, anh cũng không muốn Lục Vũ mặc đồ của người khác.
Nhưng quần áo của cô đã bị anh xé rách trong lần giao phối đầu tiên. Lúc đó nhìn thứ quái gì trên người Lục Vũ, anh không biết xử lý thế nào nên xé luôn.
Sau đó Lục Vũ toàn ở trên giường, anh cũng không nghĩ đến chuyện làm quần áo cho cô.
Hôm qua thấy Lục Vũ mặc váy da thú của Andelin, anh mới nghĩ ra.
Nên sáng nay anh đi hỏi Andelin, Andelin nói đã nhờ anh trai cô ấy làm quần áo.
Lan Đức liền về nhà, mang hết da thú anh tích góp bao năm qua đến nhà Anthony, trong đó có cả da rắn lột.
Là da lột của một con trăn lớn trong rừng sâu.
Da rắn này mặc vào mùa hè mát, mùa đông ấm.
Quan trọng hơn là mỏng nhẹ, và rất khó kiếm.
Đặc biệt là da trăn đen, dưới ánh nắng sẽ phát ra ánh sáng lung linh, là loại nhiều giống cái yêu thích.
Mà cả bộ lạc chỉ có anh có một tấm, bao nhiêu giống cái muốn xin anh đều không cho, anh muốn để dành cho bạn đời tương lai.
Chính là Lục Vũ.
“Anh làm gì thế? Không phải hôm nay nói vào rừng săn bắn sao?”
Lục Vũ được Lan Đức giúp mặc váy da thú xong, hỏi.
“Làm một bồn đá, rồi xây thêm một căn nhà.”
“Nhà?”
“Ừ, hôm qua em nói muốn tắm, nên phải xây một căn nhà.”
