Chương 25: To quá
“Lâu rồi không gặp, anh Nick.”
Lục Vũ vốn định tìm Andelin, không ngờ lại đụng ngay Nick.
Cô liền lên tiếng chào hỏi.
Ngày trước chính Nick đã đưa cô về bộ lạc, từ dưới chân núi nhặt cô về.
Chỉ là sau đó cô bị gả cho Lan Đức, từ đó không gặp lại Nick nữa.
Lục Vũ đối với Nick có chút tình cảm như chim non, ở nơi xa lạ này, người đầu tiên cô gặp đã tạo cho cô cảm giác dựa dẫm.
“Dạo này anh đi đâu thế? Em hỏi Andelin, Andelin bảo anh không ở bộ lạc.”
Mắt Lục Vũ ánh lên niềm vui, hoàn toàn không nhận ra vẻ thất vọng trong mắt Nick, hớn hở hỏi.
Nick không trả lời, thậm chí không muốn nhìn thẳng vào Lục Vũ.
Lục Vũ là do anh ta mang về, là anh ta nhặt được từ vách núi, nhưng vì ghi chép của tộc trưởng mà bị cưỡng ép gả cho Lan Đức.
Mà anh ta và Lan Đức lại là bạn thân từ nhỏ, anh ta không thể nhìn thấy giống cái mình thích trở thành bạn đời của bạn thân mình được.
Thế nên anh ta đã trốn đi.
Mãi đến một tháng sau mới về, vì Lan Đức cần vào rừng săn bắn để trả nợ, với tư cách là bạn bè, anh ta phải giúp Lan Đức bắt thú nên mới quay lại.
“Ở trong rừng, cùng với Lan Đức.”
Anh ta hắng giọng, cố làm giọng mình nghe bình thường, nói.
Lục Vũ gật đầu, cô có thể nhận ra anh ta không muốn giải thích nhiều, vì cô biết mình hỏi không phải điều này, nhưng anh ta lại không trả lời thẳng.
Sau khi bị Nick đưa đến chỗ tộc trưởng, cô đã bị đưa đến nhà Lan Đức, trở thành bạn đời và động phòng ngay.
Suốt thời gian đó Nick không hề xuất hiện.
Cô muốn nói…
“Lục Vũ, sao cậu ở đây thế?”
Cô còn chưa kịp thốt ra những suy nghĩ dao động thì Andelin đã chạy tới.
Nắm lấy tay cô: “Tớ dẫn cậu đi xem con mãng xà Lan Đức săn được, to lắm, đủ cho chúng ta ăn mấy bữa rồi. Còn có Geha, lại đánh nhau với Ian rồi, tớ dẫn cậu đi xem náo nhiệt.”
Andelin cười với Nick xem như chào hỏi, rồi kéo Lục Vũ chạy đi.
Cô ta không thể để Lục Vũ và Nick nói chuyện với nhau được, nếu Lục Vũ thích Nick thì cô ta có lỗi với Lan Đức quá.
“Tôi chỉ là không chấp nhặt với giống cái thôi, nếu không thì cô nghĩ tôi đánh không lại cô chắc!”
“Giả vờ, cứ giả vờ tiếp đi. Với cái tay chân tàn tạ này mà cũng đòi thắng tôi, đồ phế vật.”
Lục Vũ bị Andelin kéo đi, vừa đến gần đã nghe thấy tiếng cãi vã từ bên kia.
Là Geha và một thú nhân giống đực chống gậy.
Thú nhân giống đực đó trông rất thô kệch, chẳng khác gì dã nhân trên núi.
Da đen nhẻm vì nắng, ngực nở nang, tóc cắt ngắn kiểu đầu đinh.
Quanh vùng kín chỉ quấn tấm da thú, mỗi bước đi đều thấy rõ sự đồ sộ bên dưới.
Chống một cành cây, khập khiễng đứng đối diện Geha.
“Ian, Geha.”
Andelin gọi tên hai người, tiến lên kéo Geha: “Cậu làm gì thế! Không thấy Ian bị thương à, còn đánh nhau với anh ta.”
“Một thú nhân giống đực, tí thương tích này chết được à?” Geha như không nghe thấy, khinh bỉ.
Andelin cũng bất lực, ai bảo Geha ngoài Lan Đức ra thì chẳng thèm để mặt mũi ai bao giờ.
Cho nên bảo cô ta nói mềm mỏng với Ian, khó như lên trời.
“Dù sao thì anh ta cũng bị thương, cậu nhường một chút đi.”
Andelin vẫn đang khuyên nhủ, Geha nghe vậy sắc mặt mới dịu đi một chút, coi như nể mặt Andelin: “Ừm.” Kiêu ngạo gật đầu một cái.
Andelin cũng thở phào, vừa định khen Geha vài câu thì Ian lại gây chuyện.
“Andelin, không cần cô khuyên đâu. Cái tay cái chân yếu ớt của cô ta mà làm tôi bị thương được ư! Nếu không phải coi cô ta là giống cái, nể mặt Lan Đức, tôi đã ra tay từ lâu rồi!”
Ian không hiểu nổi, sao Geha lúc nào cũng nhìn anh ta không vừa mắt.
Anh ta nghe tin Lan Đức về, vội vàng lê cái chân bị thương ra đón.
Vốn dĩ lần này Lan Đức vào rừng, anh ta cũng đi giúp.
Không ngờ không giúp được gì còn vì bị thương mà làm liên lụy Lan Đức, trong lòng vốn đã không thoải mái, suốt thời gian qua không ra khỏi cửa, ở nhà dưỡng thương.
Nghe nói Lan Đức đi săn về, anh ta mới vội vàng chạy ra đón, xem có chỗ nào cần giúp không. Vừa ra tới thảo nguyên, nghe nói Lan Đức về nhà rồi, anh ta định đến nhà Lan Đức tìm, lại bị Geha chặn lại.
Giống cái này cứ như bị bệnh ấy, nói móc nói mai bảo anh ta vội vàng là để chia chiến lợi phẩm!
Ian anh ta dù có bất tài đến đâu cũng không đến nỗi mặt dày vô sỉ, chưa làm gì mà đòi chia phần, thế là cãi nhau với Geha.
“Có giỏi thì lại đây! Tưởng tôi sợ cô chắc, đồ phế vật!”
“Cô!”
“Thôi, hai người đừng cãi nữa!”
Andelin nghe mà thấy đau đầu.
Không biết hai người này làm sao nữa, gặp mặt là cãi.
Cô ta kéo Geha: “Có cãi cũng đừng cãi lúc này. Không nói Ian còn đang bị thương, hôm nay còn có tiệc lửa trại, tôi còn nghe nói, tối nay tộc trưởng sẽ làm chủ tìm bạn đời cho mấy giống cái chưa có bạn đời các cậu, trong đó có cậu đấy, Geha!”
Andelin có chút hả hê.
Ai bảo Geha ngày thường chê người này không thích, người kia không ưa.
Người thích thì lại có bạn đời rồi.
Bây giờ tộc trưởng ép gả, Andelin chờ xem kịch hay.
“Tộc trưởng bảo tìm là tìm à? Tôi không đồng ý thì ông ta còn ép được tôi chắc!” Geha trợn mắt.
Cô ta có phải Lục Vũ đâu, bảo gả là gả.
Nhưng Andelin không cho rằng Geha có thể từ chối được, và cô ta thấy Nick rất hợp.
“Geha, thật ra tôi thấy cậu và Nick rất xứng đôi, cậu không cân nhắc à?”
Geha thích sạch sẽ, Nick cũng thế.
Cả hai đều là loại người đẹp đẽ, nhiều nguyên tắc, cô ta thấy nếu hai người ở bên nhau thì rất hoàn hảo.
Geha lại không nghĩ vậy.
Nick là một giống đực tốt, nhưng ở bên cô ta – người nhiều quy tắc – sẽ rất phiền phức.
“Chuyện của tôi không cần cậu lo.” Geha liếc xéo Andelin một cái, đi đến bên Lục Vũ. “Lục Vũ, tôi dẫn cậu đi xem con mãng xà Lan Đức săn được.” Kéo tay cô chạy đi.
Andelin thấy Lục Vũ bị kéo đi, cũng mặc kệ Ian, chạy theo.
Ba người ra tới thảo nguyên.
Từng khúc thịt trắng tinh được bày trên bãi cỏ.
Từng khúc, được cắt rất đều nhau.
Mỗi khúc đều to bằng eo cô, dài bằng người cô.
“To quá!”
Lục Vũ lần đầu tiên thấy những khối thịt lớn như vậy, lại còn là thịt rắn.
Thân to như thế, không dám nghĩ con mãng xà sống khủng khiếp thế nào.
Một mình Lan Đức giết được nó sao?
Lục Vũ không dám tin.
Nếu con mãng xà này do một mình Lan Đức giết, thì Lan Đức hung dữ cỡ nào.
Rõ ràng anh ấy đối xử với cô cũng khá dịu dàng.
“Phải đấy! Lúc tớ nhìn thấy cũng giật cả mình.” Andelin vừa nói vừa ra dấu: “Tớ nghe Bruno nói, con rắn này lúc nó thấy thì to như thế, một cái quật đuôi có thể quật gãy một cái cây, nó từ Đầm lầy nước sâu ra.”
“Lan Đức chia sẻ con mãng xà này, ai đi cùng cũng được chia một khúc, nhà tớ có một khúc, còn lại nấu canh, chia cho mọi người trong bộ lạc. Thú lớn ở Đầm lầy nước sâu thịt thơm ngon lại bổ dưỡng, huống chi đây là thịt rắn.”
“Lục Vũ lát nữa cậu ăn nhiều một chút, cố gắng tối nay về với Lan Đức, mang thai mấy đứa nhỏ.”
