Chương 31: Ian hôn cậu ấy
Lan Đức cứ ở trong nhà tắm cái bồn đá, vì Lục Vũ nói lần nào dùng xong cũng phải lau sạch, không thì lần sau dùng sẽ bốc mùi. Lại còn phải mở cửa sổ cho thông thoáng, phơi nắng cho bồn đá mới sạch được.
Anh thấy phiền, thà khiêng cái bồn đá ra ngoài sân phơi cho xong.
Lục Vũ lại bảo làm thế còn phiền hơn, nên anh đành nghe lời cô, mỗi lần cô dùng xong thì xả nước, lấy một nắm cỏ khô, từ từ cọ sạch từng chỗ dọc theo thành bồn.
Hỏi sao phải làm thế ư? Vì chỉ có nghe lời Lục Vũ, cô mới chịu để anh hầu hạ tốt.
Đây đều là vì phúc lợi của chính mình, anh không thấy khổ.
Andelin đến là anh nghe thấy rồi. Mấy lời của mấy cô nàng, anh tắm bồn đá của anh, không cần ra ngoài chen vào.
Huống chi là Andelin, anh không lo.
Bọn họ lớn lên cùng nhau từ nhỏ, Andelin dù là giống cái nhưng lúc nào cũng lăn lộn với bọn họ, nhất là hồi bé, thích cưỡi lên người họ.
Giống đực lúc chưa trưởng thành đều sống dưới dạng thú, đến khi lớn mới biến thành người. Giống cái thì khác, họ sinh ra đã là hình người.
Thế nên Andelin thích cưỡi bọn họ. Lúc đó bọn họ đều là trẻ con, ai cũng muốn làm dũng sĩ, chẳng ai chịu để một con cái cưỡi lên đầu mình.
Chỉ có Bruno chịu.
Hễ thấy Andelin là ngoan ngoãn nằm rạp xuống đất, chờ cô ấy đến cưỡi.
Sự thật chứng minh, bọn họ chỉ có chỉ số thông minh chứ không có não, chẳng ai bằng Bruno.
Người ta cứ thế bị cưỡi, cưỡi mãi rồi lớn lên, có bạn đời.
Đêm nào cũng ca hát.
Còn bọn họ?
Lại phải tự mình đi tán giống cái.
Huống chi trong bộ lạc, số lượng giống cái ít hơn giống đực nhiều, biết đâu cuối cùng lại cô đơn cả đời.
Thế nên hôm Bruno và Andelin kết thành bạn đời, bọn họ đã đánh cho Bruno một trận ra trò, để xả cơn tức vì sự ngu ngốc của chính mình.
Nick lúc đó chỉ cười hì hì đứng nhìn. Sau này Lan Đức nghĩ, Nick thông minh vậy sao lại không hiểu trò vặt của Bruno chứ? Chính bọn họ mới không hiểu. Nick chỉ là không thích Andelin thôi.
"Tôi đến nhà anh ăn chực đây."
Nick cũng không khách sáo, vứt quả đang cắn dở, thẳng vào bếp.
Mở vung nồi nhìn thịt hầm bên trong, gắp một miếng to.
"Anh ở nhà đi, tôi lên núi một chuyến, lát nữa anh giúp tôi đóng hai cái đồ gỗ."
Ăn thịt nhà anh thì phải làm công cho anh.
Lan Đức sai Nick, đúng là quá tay.
Nick cắn một miếng thịt suýt phun ra: Có ai như anh không?
Lan Đức cười, vỗ vai cậu ta: "Yên tâm, Bruno cũng chạy không thoát đâu."
Nói xong, anh sang nhà bên tìm Bruno.
Kéo người đi, hai người lên núi.
Nick đi đến cái ghế duy nhất ngồi xuống, vừa nhai thịt vừa quan sát cái sân nhỏ trước mắt. Đúng là thiếu khá nhiều thứ.
Trước đây, sống một mình, cái gì cũng có thể qua loa. Giờ có bạn đời rồi, khác hẳn.
Nhưng mà, Lục Vũ...
*****
"Ian, bọn tôi tìm Geha này."
Andelin đúng là đi tới đâu là đạp cửa tới đó.
Một cước đạp tung cửa nhà Ian, chẳng khách sáo chút nào.
Trên giường, hai người đang quấn lấy nhau, keo sơn chẳng rời.
Chuyện này còn phải kể từ hôm qua.
Geha và Nick nhảy xong thì đi uống rượu. Tộc trưởng già keo kiệt đó hiếm hoi cho hai vò rượu trái cây, cậu ta phải uống cho đã mới được.
Thế là lén ôm một vò ra bờ sông, vừa ngồi xuống định uống thì thấy Ian đang ngắm trăng một mình bên sông.
Ban ngày hai người cãi nhau một trận, Geha lười để ý đến cậu ta, cũng lười đổi chỗ.
Liền ở bên đám cỏ thủy sinh, mở vò gỗ, vừa uống vừa ăn thịt.
Vui vẻ vô cùng.
Bỗng nhiên Ian đi tới.
Một chân khập khiễng đứng sau lưng cậu ta, làm Geha giật mình.
"Anh làm gì đấy!"
Geha ngước lên nhìn Ian, có biết cái thân hình to lớn đột nhiên xuất hiện sau lưng người ta tạo áp lực thế nào không? Như một tảng thịt núi đè xuống vậy.
Geha rất bực mình, Ian ngồi xuống bên cạnh cậu ta.
Vẻ mặt ủ rũ.
Geha bỗng phì cười, nghĩ thầm: Anh bạn à, cái bộ dạng gấu chó này của anh, tôi đúng là rất thích đây.
Rộng rãi chia cho cậu ta nửa vò rượu, hai người anh một ngụm tôi một ngụm uống.
Tửu lượng của Ian đúng là không ra gì.
Mới uống có mấy ngụm đã ngấm rồi.
Như một thằng điên, bỗng nhiên khóc òa lên.
Tiếng to đến nỗi suýt làm Geha chết khiếp.
"Chết tiệt, Ian, anh bị điên à!"
Geha giơ chân đạp thẳng vào cái chân bị thương của cậu ta, thành công đạp trúng chân què.
Đau đến nỗi Ian nhăn nhó, miệng cũng chẳng khách sáo, chỉ vào Geha: "Geha, nếu tôi không vì cô là giống cái, tôi đã động thủ rồi đấy. Cô nói xem, một giống cái như cô sao có thể thô bạo thế? Cô không thể học Jim được à!"
Geha nghe Ian nói thế thì cười.
"Ian, đừng nói với tôi là anh thích Jim nhé."
Cậu ta nhướng mày, dưới ánh trăng đầy vẻ phóng khoáng.
Mái tóc dài xõa sau lưng vì nhảy múa, khuôn mặt tuấn tú dưới ánh trăng, khóe mày nhướng lên đầy kiêu hãnh.
Khóe môi hồng phấn thoáng nụ cười nhẹ, tấm da thú lỏng lẻo không che được thân hình săn chắc, để lộ một đoạn eo nhỏ, Ian cảm thấy mình chỉ một tay là nắm được.
Đôi chân dài miên man bắt chéo trước mặt, chiếc váy da thú khẽ hở, chỉ cần cậu ta nghiêng đầu là có thể thấy phong cảnh bên trong.
Ian vì sự dâm đãng của mình mà tự tát mình một cái, đưa mắt nhìn lên mặt Geha.
Geha không biết cậu ta lại phát điên gì, chỉ thấy cậu ta bỗng nhiên tự tát mình.
"Anh không sao chứ?" Cậu ta hỏi.
"Không sao."
Ian cố gắng bò dậy từ mặt đất, nhưng vì chân bị thương và có rượu, không đứng dậy nổi, còn suýt ngã nhào.
"Cẩn thận, ưm~"
Geha thường ngày cãi nhau với Ian là chuyện cơm bữa, nhưng thấy cậu ta ngã thật thì cũng không thể không đỡ.
Cuống quýt đón người, nhưng quên mất sự chênh lệch thể hình. Ian như một tảng núi đè lên người cậu ta, suýt làm nội tạng của Geha văng ra ngoài.
Geha đau đớn nằm trên đất, Ian đè lên người cậu ta.
Bên dưới là thân thể mềm mại, trong khoang mũi là mùi hương ngọt ngào của giống cái.
"Thơm quá."
Cậu ta tham lam hít một hơi, Geha đấm một cú vào đầu cậu ta: "Thơm cái đầu cha anh! Cút ngay."
Một khối đồ sộ đè lên người anh, không phải ai cũng chịu nổi.
Geha đẩy người trên người, nhưng đẩy không nổi.
Ian bị mắng, trong lòng không nỡ đứng dậy.
Cậu ta cũng không biết sao nữa, chỉ thấy thơm.
Thấy Geha thơm.
Ánh mắt dán chặt vào cái miệng đang mắng mỏ của Geha, cái miệng nhỏ nhắn mở ra khép lại, dễ thương vô cùng.
Dễ thương đến mức muốn hôn, muốn bịt lại.
Và Ian đã thực sự làm như vậy.
Khi Geha sắp mắng tiếp, cậu ta cúi xuống.
"Ưm~"
Geha bị hôn bất ngờ, cậu ta không biết chuyện gì đang xảy ra, chỉ biết những lời mắng mỏ bị nuốt vào miệng đối phương, môi mình bị Ian hôn.
Ian hôn cậu ta?
Năm chữ nổ tung trong đầu Geha.
Sao cậu ta lại hôn mình?
Vừa nãy không phải cậu ta nói thích Jim sao!
Huống chi, cậu ta, Geha, là người mà cậu ta có thể hôn sao?
"Muốn chết à, Ian."
Geha lại đạp vào chân bị thương của Ian, lần này Ian không cho cậu ta cơ hội đạp mình, nắm lấy chân cậu ta, hai tay kéo một cái, để cậu ta cưỡi lên eo mình.
"Geha! Làm bạn đời của tôi nhé!"
