Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Giữa Biển Xác Sống, Anh Chỉ Nhìn Thấy Em > Chương 93

Chương 93

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 93: Đàn ông không hư, đàn bà không yêu

 

Đoạn Tiêu Lâm ôm cô, cằm gác lên vai cô, cười khẽ: “Sáu giờ.”

 

“Ồ, mới sáu giờ à, may quá may quá.” Vẫn còn kịp ngủ nướng.

 

Vừa định nhắm mắt, lại nhận ra có gì đó không đúng, liền mò tìm điện thoại.

 

Mò mãi không thấy, đành đẩy người đàn ông: “Điện thoại của em đâu?”

 

“Dưới đất.”

 

Anh thản nhiên đáp.

 

“Nhặt giúp em đi.”

 

Đoạn Tiêu Lâm đúng là đi nhặt điện thoại thật.

 

Mò mẫm dưới đất một hồi, cuối cùng cũng tìm thấy trong đống áo choàng tắm.

 

Bùi Tây Tình liếc nhìn thời gian.

 

Cô đã bảo mà, cửa sổ che kín mít thế này chắc chắn có vấn đề. Thì ra đã là sáu giờ tối ngày hôm sau rồi.

 

Suýt tưởng là sáng sớm, chẳng còn kịp ngủ nướng gì nữa.

 

Cô hoảng hốt trong lòng.

 

Người thì chẳng nghe lời.

 

Chẳng có chút sức lực nào.

 

Đoạn Tiêu Lâm nhìn cô một lúc, hỏi: “Chắc chắn muốn dậy?”

 

Bùi Tây Tình nản chí nằm vật xuống, chui vào chăn: “Bây giờ không chắc nữa rồi.”

 

Có dậy nổi đâu.

 

Vừa nãy thử một lần, toàn bị anh xem như trò cười.

 

“Còn ổn không?”

 

“Không ổn lắm.” Giờ nghĩ lại, cô cảm thấy như sắp chết đến nơi.

 

Chưa bao giờ thấy mình lợi hại đến vậy, thể chất và sức chịu đựng của dị năng giả mà cũng chịu được.

 

Nhưng cũng sắp đến bờ vực thẳm rồi.

 

Nói chung là đầu óc và cơ thể như bị tách rời.

 

Hoàn toàn bị anh khống chế.

 

Suýt thì cô đã trợn mắt ngất đi.

 

Mấy lần đều là anh kéo cô lại, cho cô thời gian, mới miễn cưỡng hồi phục.

 

Hơn nữa, cái gọi là tự chủ, tối qua chẳng khác gì rác rưởi.

 

Đoạn Tiêu Lâm ôm cô: “Ăn chút gì hay ngủ tiếp?”

 

“...”

 

“Tôi đã tiêm cho em ít thuốc, nghỉ ngơi thật tốt, nếu vẫn không khỏe, nhất định phải nói với tôi.”

 

Đầu óc Bùi Tây Tình vẫn chưa tỉnh táo lắm, chưa thể xử lý tốt mọi việc và lời anh nói. Cô nhắm mắt, chẳng mấy chốc lại ngủ mê mệt.

 

Đến khi tỉnh hẳn, trời đã sáng.

 

Môi cô hơi trắng, nhưng mặt thì đầy vẻ ửng hồng mê hoặc, người vô lực dựa vào giường, tóc dài xõa tung trước ngực, người đã sạch sẽ thơm tho, ngay cả tóc cũng thoang thoảng mùi dầu gội.

 

Không cần đoán cũng biết, Đoạn Tiêu Lâm đã bế cô vào phòng tắm rửa rồi.

 

Cô đã hồi phục được bảy tám phần.

 

Tự dậy rửa mặt, cầm điện thoại xem thử.

 

Không có tin nhắn gì.

 

Chỉ để xem giờ.

 

Xoa cổ và eo bước ra khỏi phòng, thì thấy Tiểu Bạch đang nằm ủ rũ ngoài sân, vừa thấy cô, lập tức hồi sinh, nhảy dựng lên chạy về phía cô.

 

Thấy nó định nhào tới, Bùi Tây Tình vội quát: “Khoan đã Tiểu Bạch! Mày đứng lại cho tao!”

 

Đầu óc Tiểu Bạch chỉ có hưng phấn, bị niềm vui làm cho mụ mẫm.

 

Dừng thì có dừng, nhưng vẫn kích động quấn quanh chân cô, vòng vòng không ngừng.

 

Đuôi ve vẩy liên tục.

 

Bùi Tây Tình cảm thấy bây giờ mình như tờ giấy trắng, gió thổi là bay, cú nhảy của Tiểu Bạch cô chịu không nổi, đuôi nó quất lia lịa, hai chân còn chồm lên đầu gối cô, cô cũng hơi chịu không nổi.

 

Lại bị Tiểu Bạch chặn đường, cô đành ngồi lên ghế sofa, ra hiệu cho Tiểu Bạch lại gần, không ngừng xoa đầu nó.

 

“Sao càng ngày càng dính người thế? Mày là chó zombie đấy nhé.” Cảm giác mấy ngày nay Tiểu Bạch lại béo lên một chút, mặt tròn trĩnh hẳn, như cái bánh bao, đầu còn gục lên đùi cô, nũng nịu như trẻ con, cô cố ý nói: “Kêu một tiếng cho tao nghe nào?”

 

Tiểu Bạch sủa hai tiếng, làm Bùi Tây Tình bật cười.

 

“Mày xác định đây không phải nũng nịu hả?”

 

Cô véo mặt bánh bao của nó, lại hỏi: “Hai ngày tao ngủ, ai cho mày ăn thế?”

 

Đúng lúc đó, cửa ngoài mở ra, Đoạn Tiêu Lâm xách túi đồ ăn và một túi quần áo từ bên ngoài về.

 

Tiểu Bạch lập tức vẫy đuôi đón chào, rồi ngồi xuống bên chân người đàn ông, dường như ra hiệu cho Bùi Tây Tình – chính là anh ấy cho nó ăn.

 

Bùi Tây Tình cười cong mắt, vẫy tay gọi nó lại, vuốt bộ lông càng ngày càng xù, hỏi Đoạn Tiêu Lâm: “Đoạn ca, anh cho nó ăn gì thế? Sao mới hai ngày không gặp, mà nó như béo lên cả chục cân ấy?”

 

“Thịt bò, thịt cừu, với một ít tim gà và thịt cá, kèm bông cải xanh, cà rốt, bí đỏ các loại để bổ sung vitamin.”

 

Bùi Tây Tình há hốc mồm.

 

“Ngày tận thế, chó ăn còn hơn người à?”

 

“Bây giờ điều kiện tốt hơn trước nhiều rồi, cách cho ăn này, tôi cũng học từ mấy người bạn nuôi chó.”

 

Bùi Tây Tình chọc chọc đầu Tiểu Bạch: “Trời ơi mày! Xem ra trước đây tao chỉ cho mày ăn thịt, đúng là bạc đãi mày rồi, mày còn được ăn món tao còn thèm nữa đấy.”

 

Tiểu Bạch lăn ra đất, vẫy vùng.

 

Cô cười, rồi ôm chặt lấy eo người đàn ông.

 

Úp mặt vào, cọ cọ, rồi nũng nịu: “Đói chết đói chết rồi.”

 

Đoạn Tiêu Lâm như dỗ mèo con, nhéo nhéo gáy cô: “Ừ, mang đồ ngon về cho em rồi.”

 

Cô đã hai ngày chưa ăn gì rồi.

 

Giữa chừng có thể có thuốc hỗ trợ, nhưng giờ cô cảm thấy mình có thể nuốt cả con bò.

 

“Không về sớm, chắc bụng em lép kẹp mất.”

 

“Để tôi sờ thử?” Người đàn ông đặt đồ xuống, bế thốc cô lên, tay áp vào bụng cô.

 

Bùi Tây Tình không kịp phòng bị, bị anh xoa một hồi.

 

Rồi nghe anh nói: “Chẳng phải vẫn còn đây sao?”

 

Cô chỉ chú tâm vào đồ ăn, đợi khi bị anh hôn mới giật mình, đẩy anh ra: “Anh anh anh!”

 

“Tôi tận mắt thấy mà.”

 

“Anh đừng nói nữa!” Bùi Tây Tình bịt miệng anh, “Em muốn ăn cơm.”

 

Đoạn Tiêu Lâm kéo tay cô xuống, hôn lên lòng bàn tay.

 

Cuối cùng cũng thả cô ra.

 

“Ăn đi.”

 

Bùi Tây Tình đói không chịu nổi, chẳng còn hình tượng gì, ăn như hổ đói.

 

Nghe thấy tiếng bật lửa sau lưng, ngoảnh đầu lại thấy người đàn ông ngồi trên ghế sofa lặng lẽ phả khói, nếu bỏ qua ánh mắt đầy chiếm hữu và kiềm chế dưới làn khói, cô sẽ tưởng anh đang tâm trạng không tốt.

 

Bùi Tây Tình rùng mình một cái, lặng lẽ bưng cơm ra xa anh.

 

Đàn ông mới khai trai, đụng vào không nổi.

 

Ăn cơm mà cũng nhìn cô như sói đói.

 

Cô lặng lẽ giảm sự tồn tại của mình, động tác ăn cũng nhỏ lại nhiều.

 

“Đoạn ca, anh mở cửa sổ đi, hút thuốc… khụ khụ khụ, hơi ngột.” Cô nhỏ giọng phàn nàn, “Anh đừng hút nữa, rõ ràng anh đã thỏa mãn rồi mà.”

 

“Ai nói với em, tôi thỏa mãn?” Anh dập điếu thuốc, mở cửa sổ thông gió.

 

“...”

 

Bùi Tây Tình giả ngu giả ngơ.

 

“Em đấy.”

 

“Hừ.” Anh nhếch môi, lại gần vuốt tóc cô, “Thế em hơi coi thường đàn ông rồi.”

 

Bùi Tây Tình suýt phun cơm.

 

Ho sặc sụa.

 

Ho đến nỗi nước mắt cũng trào ra.

 

Anh nói gì thế!

 

Cô có thể coi thường bất kỳ người đàn ông nào, duy nhất không dám coi thường anh.

 

Đoạn Tiêu Lâm vỗ lưng cô, đưa cốc nước: “Kích động thế?”

 

Bùi Tây Tình liếc anh một cái đầy vẻ hờn dỗi: “Anh đừng nói kiểu đấy.”

 

“Thế muốn tôi nói gì?” Anh hỏi.

 

“Anh bình thường một chút đi, em muốn nghe anh nghiêm túc nói chuyện với em, như trước kia ấy, lạnh lùng vô cảm.” Chỉ cần anh lộ ra bất kỳ biểu cảm khác thường nào, là sẽ khiến người ta có cảm giác thành tựu đặc biệt.

 

Đoạn Tiêu Lâm hỏi ngược lại: “Xem ra em thích bị phạt?”

 

“Em không có!” Cô lập tức phản bác.

 

“Lần sau có thể thử.” Đây là câu trần thuật.

 

Không cho Bùi Tây Tình chút không gian từ chối nào.

 

Cô ngượng ngùng nhồi thêm hai miếng cơm.

 

Chết tiệt.

 

Lại sắp toi rồi.

 

Không biết anh còn bao nhiêu chiêu chưa dùng nữa.

 

Lén liếc anh một cái.

 

Anh đứng dậy ra ngoài, lần này đứng trong sân hút thuốc, từng cử chỉ đều toát ra khí chất vừa thanh lịch vừa lưu manh.

 

Bùi Tây Tình thấy cổ họng ngứa ngáy.

 

Thu hồi tầm mắt.

 

Người đàn ông xấu xa này.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Có thể bạn thích