Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Xuyên Thành Độc Tử, Ta Thi Đỗ Trạng Nguyên > Chương 63

Chương 63

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Quyển 1: Con của tội phạm_063: Say rượu nói thật

 

Tối hôm đó, Trình Khanh đi gặp Tề Duyên Tùng.

 

Một người có ý kết giao, người kia cũng muốn nhờ Trình Khanh giúp đỡ, đôi 'biểu huynh đệ' không cùng huyết thống này nhanh chóng trở nên thân thiết.

 

Trình Khanh đang trong thời kỳ để tang không thể uống rượu, nhưng lại khuyên Tề Duyên Tùng uống rất nhiều.

 

Trình Khanh đuổi hết người hầu hạ bên cạnh Tề Duyên Tùng ra ngoài, nói muốn nói chuyện tâm tình với hắn.

 

Tề Duyên Tùng uống đến choáng váng đầu óc, Trình Khanh lại hỏi dò, hắn nào phải đối thủ.

 

Trình Khanh sợ hiểu lầm hắn, muốn xác nhận lại lần nữa, kết quả Tề Duyên Tùng bán đứng mình sạch sẽ. Trình Khanh đem câu chuyện về Thi Thi ở Minh Nguyệt Lâu, Tề Duyên Tùng lè nhè khen Trình Khanh có mắt nhìn:

 

“Không, không ngờ biểu đệ cũng là… đồng đạo!”

 

Đồng đạo cái đầu nhà ngươi.

 

Trước khi xuyên không, bà đây từng yêu đương với trai trẻ, nhưng bà đây không đi mua gà!

 

Trình Khanh rất muốn chửi thề, nhưng lại cười tươi rói rói thêm hai chén rượu cho Tề Duyên Tùng.

 

Nàng ta khen Tề Duyên Tùng hết lời, lại tự hạ thấp mình, nói nhà họ Trình sa sút, để Tề Duyên Tùng cưới Đại cô nương thực sự quá ủy khuất, không biết biểu huynh có suy nghĩ gì không.

 

Tề Duyên Tùng được nịnh nọt sướng run người, không cẩn thận ợ một hơi rượu nói thật.

 

“Người lớn trong nhà không muốn ta cưới biểu muội, nhưng ta yêu mến biểu muội, nguyện lấy vị trí quý thiếp để an trí biểu muội, ngoại trừ không thể cho biểu muội chính thê chi vị, mọi đãi ngộ đều sánh bằng chính thất… ợ, ợ ợ!”

 

Quý thiếp!

 

Tỷ tỷ của nàng Trình Khanh, lại phải rơi vào cảnh làm vợ lẽ cho người ta sao?

 

Trình Khanh nhịn không nổi, một cước đạp đổ ghế dưới mông Tề Duyên Tùng. Tề Duyên Tùng đầu tiên là mặt đập mạnh vào thức ăn thừa trên bàn, lại ngã xuống đất, đầu va vào chân bàn, ngất đi ngay lập tức.

 

Trình Khanh vẫn chưa hả giận, vừa miệng la “có người không!” vừa ra sức đạp Tề Duyên Tùng đang hôn mê.

 

Tư Mặc chạy nhanh hơn cả thư đồng của Tề Duyên Tùng, xông vào đầu tiên, thấy bộ dạng thảm hại của Tề Duyên Tùng không khỏi khóe mắt giật giật.

 

Tư Mặc biết ngay thiếu gia không nhịn được sẽ đánh người mà.

 

Vị Tề nhị công tử này cũng đúng là đáng đòn.

 

Trên trán Tề Duyên Tùng có một vết thương, mặt đầy máu. Thư đồng hắn sợ đến mềm nhũn chân, nha hoàn cũng chưa từng thấy cảnh này nên hoảng loạn tay chân, ngoại trừ run giọng gọi “thiếu gia” thì chẳng giúp được gì.

 

May mà bà nấu cơm cho Tề Duyên Tùng có kiến thức, từ dưới bếp móc ra một nắm tro bếp phủ lên đầu Tề Duyên Tùng cầm máu.

 

“Tư Mặc, còn không đi mời đại phu! Là ta không tốt, để biểu huynh say rượu ngã nhào, ai!”

 

Vẻ mặt Trình Khanh đầy hối hận, thư đồng nha hoàn của Tề Duyên Tùng không những không thể trách nàng, còn phải cảm tạ nàng tất bật chạy trước chạy sau mời đại phu cho Tề Duyên Tùng.

 

Đại phu đến bắt mạch cho Tề Duyên Tùng, nói không có vấn đề lớn, uống hai thang thuốc là khỏi.

 

Chờ đại phu châm cứu, lại cho Tề Duyên Tùng uống canh giải rượu để nôn, Tề Duyên Tùng từ từ tỉnh lại.

 

Trình Khanh mặt mày tiều tụy: “Biểu huynh tỉnh là tốt rồi, lần sau không dám khuyên biểu huynh uống rượu nữa, trong lòng ta hổ thẹn lắm, không làm chậm trễ biểu huynh dưỡng thương, ta về thư viện trước đây!”

 

Tề Duyên Tùng lơ mơ còn bảo Trình Khanh đừng tự trách, lại nói không thể đứng dậy tiễn đưa vân vân.

 

Trình Khanh vừa đi, thư đồng và nha hoàn cũng khuyên: say rượu hại thân, may mà lần này có Trình gia biểu thiếu gia ở đây, nếu không tối nay Tề nhị công tử có mệnh hệ nào, những người hầu hạ này đều không thoát!

 

Tự mình uống nhiều ngã?

 

Tề Duyên Tùng hơi động một cái, toàn thân đều đau.

 

Ai cũng nói hắn là ngã, Tề Duyên Tùng say mơ mơ màng màng, cũng thực sự cho rằng mình uống nhiều ngã.

 

Hắn cũng không muốn uống nhiều rượu như vậy, là do tên biểu đệ rẻ tiền nhà họ Trình kia nói chuyện hợp ý hắn, không biết không hay đã uống nhiều. Còn về mình đã nói gì với Trình Khanh trên bàn rượu, Tề Duyên Tùng hễ động não là đau đầu.

 

Bất quá dù có uống nhiều nói năng thất thố cũng chẳng sao, Trình biểu đệ luôn nâng niu hắn, có thể thấy rất coi trọng mối quan hệ thông gia nhà họ Tề, cũng rất coi trọng hắn – vị tương lai tỷ phu này.

 

“Tiếc thật…”

 

Tiếc là Trình cô phụ chết quá mất mặt, hắn lạnh mắt nhìn, chi này của Trình biểu đệ không thể vùng lên được, nếu không hắn cũng thực sự muốn cưới biểu muội, một tên tiểu cữu tử hiểu chuyện như Trình biểu đệ cũng khó tìm mà!

 

Đánh Tề Duyên Tùng một trận, Trình Khanh vẫn chưa hả giận.

 

Nghĩ đến cảnh Tề Duyên Tùng như thể ban ơn lớn nói muốn để Đại cô nương làm quý thiếp, Trình Khanh đều muốn quay lại đánh Tề Duyên Tùng thêm một trận.

 

Cái gọi là say rượu nói thật, lời Tề Duyên Tùng nói lúc say chính là suy nghĩ thật lòng.

 

Cảm thấy hai nhà không xứng cửa thì thôi, lui hôn là lui hôn, vừa chê nhà họ Trình, vừa thèm muốn nhan sắc của Đại cô nương, muốn nạp Đại cô nương làm quý thiếp!

 

Quý thiếp cũng là thiếp, nói hay đến mấy cũng phải đến trước mặt chính thê hành lễ, con cái sinh ra là thứ xuất… Đại cô nương dù không gả cho Tề Duyên Tùng, cũng là cháu ngoại đích thân của nhà họ Tề, đang yên đang lành làm thân thích không chịu, lại đi làm cái thứ nửa chủ nửa tớ, trừ khi Đại cô nương hỏng mất!

 

Đây là Tề Duyên Tùng trong lòng không biết điều, tưởng mình đẹp trai, Đại cô nương nhất định gả cho hắn, dù làm thiếp cũng chịu?

 

Biểu muội đích thân không cha không mẹ, không nói thương xót chăm nom, cũng không nên đối xử như vậy.

 

Đây là cho rằng Đại cô nương không có chỗ dựa, nghĩ Lưu thị là mẹ kế sẽ không thật lòng với Đại cô nương, Trình Khanh – ‘đệ đệ’ lại nhỏ tuổi không trông cậy được, mới láo toát muốn biến Đại cô nương từ thê thành thiếp!

 

Trình Khanh chửi vài câu, Tư Mặc nghe đến trợn mắt há mồm.

 

“Tề nhị công tử mạc chẳng bị điên rồi, dù thiếu gia ngài đồng ý, Đại tiểu thư tự mình bằng lòng, tộc trưởng cũng vạn vạn không đồng ý! Trình thị thanh quý biết bao, tiểu thư trong tộc chưa từng có ai đi làm thiếp——”

 

Trình thị ở Nam Nghi thế lớn, gia nô của Trình thị đều có một loại ngạo khí khó tả, như Tư Mặc là gia sinh tử biết chữ, càng từ đáy lòng lấy Trình thị làm tự hào.

 

Tề Duyên Tùng muốn Đại cô nương làm quý thiếp, đừng nói Trình Khanh tức giận, Tư Mặc cũng cảm thấy bị sỉ nhục lớn!

 

Trình Khanh cười lạnh: “Chắc chắn là ý riêng của Tề Duyên Tùng, nhà họ Tề cũng có ý muốn lui hôn, nhưng muốn Đại tỷ làm thiếp thì không thể, Đại tỷ làm thiếp cho người ta, toàn tộc tiểu thư chưa gả đều bị nhục, đây là đắc tội cả Trình thị!”

 

Đừng quản Trình thị đối xử với nhà Trình Khanh thế nào, người ngoài nhìn vào đều là một tộc Trình thị, nhà họ Tề không kết thân được, kết thù với Trình thị chính là đầu óc có vấn đề.

 

Trình Khanh nghĩ đến những lời khuyên làm phụ nữ phải hiền thục của Lưu thị liền đau đầu, Lưu thị cho rằng nàng làm việc xốc nổi muốn phá hỏng mối hôn sự này, bây giờ nói Tề Duyên Tùng muốn Đại cô nương làm thiếp, Lưu thị nhất định cho là Trình Khanh bịa ra.

 

Trình Khanh nghĩ đi nghĩ lại, chuyện này còn phải làm phiền thúc tổ mẫu.

 

Chuyện này liên quan đến danh dự của toàn tộc nữ nhi chưa gả, đã không còn là chuyện riêng của nhà Trình Khanh nữa. Lý thị là phu nhân tộc trưởng, Trình Khanh cảm thấy cần để bà biết.

 

Đương nhiên, Đại cô nương cũng phải biết.

 

Bằng không Đại cô nương không đủ cảnh giác với tên háo sắc Tề Duyên Tùng, lỡ không cẩn thận trúng kế của hắn thì sao?

 

Trình Khanh dặn dò Tư Mặc, Tư Mặc liên tục gật đầu. Cuối cùng Trình Khanh lại bảo Tư Nghiên chạy một chuyến đến Vũ Tân trấn:

 

“Gọi một trang hộ đến gặp ta… phải là người đặc biệt biết trồng trọt ấy!”

 

Biết trồng trọt chưa chắc đã biết trồng hoa.

 

Bất quá loại chuyện này giao cho người chuyên nghiệp làm là tốt nhất.

 

Nàng không chỉ phải thay Đại tỷ đổi một mối hôn sự, Nhị tỷ và Tam tỷ bên kia cũng cần tích góp của hồi môn. Bây giờ ý nghĩ của Trình Khanh đã từ không để hoang gò đồi chuyển thành cố gắng tích cóp vốn liếng, muốn nhập sĩ, cũng phải có bạc trong túi chứ!

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Có thể bạn thích