Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Sinh Tồn Nơi Tận Thế, Tôi Trỗi Dậy Thành Bá Chủ Phế Thổ > Chương 7

Chương 7

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 6: Đạp Lão Tam mà leo lên.

 

Tòa nhà văn phòng cảnh sát, phòng thẩm vấn Đội Một.

 

Tần Vũ tay phải xoay bút, nhẹ nhàng hỏi cô gái trước mặt: “Đỡ hơn chút nào chưa?”

 

“Ừm.”

 

Cô gái vuốt tóc, đôi mắt hơi đờ đẫn, mặt vẫn còn vẻ sợ hãi, do dự một lúc mới gật đầu.

 

Tần Vũ liếc tình trạng của cô, đứng dậy đi đến máy nước rót cho cô ly nước nóng, đặt lên bàn: “Uống chút nước, nếu thấy chỗ nào không ổn có thể đi bệnh viện kiểm tra.”

 

“Cảm ơn, không… không cần đi bệnh viện, tôi không bị thương ngoài.” Cô gái cầm ly nước, lịch sự cảm ơn rồi hít sâu: “Anh hỏi đi.”

 

“Được, tôi hỏi đây.” Tần Vũ lại ngồi xuống, cầm sổ thẩm vấn bắt đầu ghi chép: “Tên?”

 

“Lâm Niệm Lôi.”

 

“Tuổi.”

 

“20.”

 

“Giới tính.”

 

“??” Lâm Niệm Lôi hơi ngơ ngác: “Anh không nhìn ra à?”

 

“Có máy ghi hình đang quay, tôi phải hỏi.” Tần Vũ cười giải thích.

 

“Nữ.”

 

“Nơi cư trú.”

 

“…!” Lâm Niệm Lôi nghe câu này, rõ ràng do dự một chút: “Phụng Bắc thị.”

 

“Đến từ thủ phủ đặc khu à?”

 

“Vâng.”

 

“… Thế cô đến đây làm gì? Làm việc hay chuyển cư?” Tần Vũ tuy chưa từng làm thẩm vấn, nhưng sổ có bảng phân loại dễ hiểu, nhìn là biết. Hắn cũng sợ lần đầu sai sót nên hỏi rất chi tiết.

 

“Làm việc.”

 

“…!”

 

Sau khi xác nhận thông tin cơ bản xong, Tần Vũ chuẩn bị hỏi về vụ án: “Cô bị bắt cóc, địa điểm xảy ra ở đâu? Biết bọn chúng là ai không?”

 

“Tôi cũng không rõ, tôi vừa mới từ…” Lâm Niệm Lôi đang định trả lời thì cửa phòng làm việc đột nhiên bị đẩy ra, Cục trưởng Lý dẫn Lão Miêu và mấy người bước vào.

 

Tần Vũ quay đầu liếc, lập tức đứng dậy chào: “Cục trưởng Lý.”

 

“Đang hỏi à?” Cục trưởng Lý chắp tay sau lưng hỏi.

 

“Vâng, đang kiểm tra thông tin cơ bản.”

 

“Chào cô Lâm.” Cục trưởng Lý gật đầu với Tần Vũ, rồi giơ tay niềm nở chào Lâm Niệm Lôi: “Tôi là cục trưởng cảnh sát, họ Lý.”

 

“Chào ông.” Lâm Niệm Lôi gật đầu bắt tay.

 

“Bên đài phát thanh có người đến đón, cô đi trước đi.” Cục trưởng Lý suy nghĩ một lát, cười nói: “Vụ án để chúng tôi xử lý, hai nghi phạm còn lại chắc chắn chạy không thoát.”

 

Tần Vũ nghe thấy hơi tò mò, vì lúc nãy Cục trưởng Lý không có trong phòng nhưng lại biết tên cô gái, và có vẻ không định hỏi tiếp mà thả người. Tần Vũ liền quan sát cô gái kỹ hơn. Cô cao khoảng 1m7, dáng người thon thả, mặt tuy có chút bụi bẩn, tóc hơi rối nhưng khó che khuất khuôn mặt xinh đẹp tinh tế.

 

Lão Miêu nói Lâm Niệm Lôi hơi giống nữ diễn viên Toàn Trí Hiền từng rất hot, nhưng Tần Vũ thấy cô còn dễ nhìn hơn. Vì mắt cô to hơn, có thần hơn, tỷ lệ cơ thể cũng tốt hơn. Quan trọng nhất là cô gái này da rất trắng, làn da trong suốt như con búp bê sứ. Ở thời đại này, con nhà ai mới được nuôi dưỡng như thế? Không phải làm việc nặng?

 

Rõ ràng, Cục trưởng Lý đột nhiên đến, chưa hỏi han gì đã chuẩn bị thả người, tuyệt đối có lý do.

 

Lâm Niệm Lôi trao đổi vài câu với Cục trưởng Lý, rồi mọi người cùng xuống lầu.

 

Năm phút sau, dưới lầu. Một chiếc xe điện thuần túy đỗ lại, mấy người trung niên bước xuống, nói chuyện vài câu với Cục trưởng Lý rồi đón Lâm Niệm Lôi rời đi. Tần Vũ liếc thẻ thông hành trên kính chắn gió, thấy là xe của Sở Tuyên truyền thành phố Tùng Giang.

 

Mọi người nhìn theo Lâm Niệm Lôi khuất xa, Cục trưởng Lý đi sang một bên gọi mấy cuộc điện thoại, rồi quay lại kêu: “Các cậu vào văn phòng tôi.”

 

“Chuyện gì thế?” Tần Vũ quay sang hỏi Lão Miêu.

 

Lão Miêu gãi mũi, nói nhỏ: “Thằng nhỏ mày đúng là hên như chó ỉa, vừa đến đã làm cấp trên để ý. Nhưng cũng thường thôi, người có năng lực thì ở đâu cũng nổi.”

 

Tần Vũ nghe thế, trong lòng đã yên.

 

…

 

Vài phút sau.

 

Trong văn phòng, Cục trưởng Lý vỗ vai Tần Vũ thở dài: “Tôi bảo cậu có tố chất, nhưng không ngờ cậu tỏa sáng nhanh thế.”

 

“Cũng may mắn thôi.” Tần Vũ cười toe.

 

“Nở mày nở mặt, thật sự nở mày nở mặt!” Cục trưởng Lý khó giấu niềm vui, chắp tay đi vòng quanh phòng, cười chửi: “Thằng Tùng Hạ này có nhiều vụ lớn, là đối tượng bộ tổng yêu cầu bắt. Nhưng nó chạy sang khu chưa quy hoạch mấy năm nay, cấp trên muốn bắt cũng không có cách. Vừa về đã gãy trong tay cậu, mai họp tôi sẽ lên sở khoe. Thằng nhỏ mày vừa đến đã cho tôi mặt mũi, đáng khen.”

 

Tần Vũ lặng lẽ nghe, không tiếp lời.

 

“Tiếc thật!” Cục trưởng Lý ngồi xuống ghế, cúi đầu châm điếu Trung Hoa của Tần Vũ, mặt hơi tiếc nuối: “Chuyện này mà là người khác, có thể nhảy từ cảnh sân cấp ba lên cấp một, chức vụ tương ứng xuống liền, làm tổ trưởng một tổ không vấn đề. Nhưng cậu hơi khó, mới đến, hồ sơ vào hệ thống chưa đầy hai mươi bốn tiếng… Tôi mà cố tình đề bạt cậu, chắc có lời ra tiếng vào.”

 

Lão Miêu nghe thế, lập tức đỡ lời cho Tần Vũ: “Công lao đâu phải ai gán cho, mà là liều mạng giành được. Ai đuổi theo Tùng Hạ? Ai giết nó? Ai cứu con tin? Rành rành trước mắt, ông sợ gì lời ra tiếng vào? Nghe tụi nó xàm thì không đi vệ sinh được à?”

 

“Mày nói với tao mà suy nghĩ một chút.” Cục trưởng Lý vốn trầm ổn, ngượng ngùng liếc Tần Vũ rồi chửi thằng Miêu.

 

Lão Miêu chớp mắt, không nói nữa.

 

“Tiểu Tần, công lao của cậu, ai cũng không cướp được. Nhưng tình hình cục tôi có chút phức tạp, cậu mới đến, tôi mà cố nâng cậu lên thì ảnh hưởng không tốt.” Cục trưởng Lý mặt không cảm xúc nhìn Tần Vũ: “Nhưng đường còn dài, từ từ mà làm.”

 

“Cục trưởng, ông đã giúp tôi nhiều rồi, tôi biết đủ.” Tần Vũ cười: “Không sao đâu.”

 

“Trong một tháng, tôi sẽ chuyển cậu từ thực tập lên cấp ba. Ngày mai tôi cho người viết báo cáo vụ án gửi lên sở cảnh sát, chắc xét cái cấp ba cá nhân không vấn đề. Cuối năm, lên cấp hai là thuận lý thành chương.” Cục trưởng Lý suy nghĩ một lát, khoanh tay nói tiếp: “Trước mắt thì bảo cậu làm tổ trưởng, cậu cũng không làm nổi, vì thời gian ngắn quá, trong đội quen ai đâu. Tự nhiên làm tổ trưởng, chẳng ai phục. Thế này nhé, tôi sẽ nói với Viên Khắc một tiếng, cho cậu làm phó tổ trưởng. Chức này do cục tự quyết, không vào hệ thống, cũng không chức danh, nhưng chờ cậu quen việc rồi, tôi tìm chỗ khuyết cho cậu lên chính thức. Thêm vào đó, vụ này riêng thưởng cho cậu 3000 tệ, cuối tháng tổng kết, sẽ cho cậu danh hiệu cá nhân tiên tiến.”

 

“Cảm ơn cục trưởng.” Tần Vũ thực ra rất hài lòng với kết quả này, lập tức chào theo kiểu cảnh sát.

 

“Được rồi, thế nhé.” Cục trưởng Lý phất tay: “Hai cậu ra ngoài đi.”

 

“Ông nghỉ sớm.”

 

“Đi đi.”

 

Nói xong, Tần Vũ và Lão Miêu cùng ra ngoài. Cục trưởng Lý uống nước, vừa định đứng dậy về nhà thì điện thoại reo.

 

“Alo?”

 

“Cục trưởng Lý, tôi muốn hỏi: trong báo cáo vụ án, tình hình của Lão Tam viết thế nào? Có xét đến yếu tố của đội trưởng Viên không…?”

 

Cục trưởng Lý trầm ngâm một lát: “Tình hình của nó tôi có nghe nói một chút, thằng đó đến nhà hàng không phải để bắt người. Thế này nhé, cậu tập trung nêu…”

 

…

 

Trưa hôm sau, trong bệnh viện.

 

“Trên nói thế nào?” Lão Tam nằm trên giường bệnh hỏi một đồng nghiệp.

 

“Tiền thuốc thang cục bao hết, còn xin sở cảnh sát cho đội ta tập thể cấp ba. Thưởng kinh tế, ngoài Tần Vũ ra, ai bị thương nặng thì mỗi người 5000, người nhẹ thì 3000.” Đồng nghiệp rầu rĩ cúi đầu đáp.

 

Lão Tam nghe xong sững một lúc: “Thế Tần Vũ và Lão Miêu thì sao?”

 

“Lão Miêu tôi không rõ.” Đồng nghiệp lắc đầu: “Nhưng tôi nghe nói, Cụ trưởng Lý đã hứa với Tần Vũ, cuối năm nhất định cho lên cấp hai, và xin cấp ba cá nhân cho hắn. Chưa hết, văn phòng đã thông báo xuống đội, cho hắn làm phó tổ trưởng.”

 

Lão Tam nghe xong, đầu óc quay mòng mòng: “Còn vương pháp hay không? Còn công bằng hay không? Thằng Tần Vũ này có phải con riêng của Lão Lý không? Người tao xuất nhiều nhất, đánh tao đau nhất, một quả lựu đạn ném qua, tao tưởng anh em mình sau này gặp nhau ở nghĩa trang liệt sĩ, nhưng cuối cùng thằng có lợi là thằng nhãi mới đến? Dựa vào đâu? Dựa vào đâu mà cục xin cấp ba cá nhân cho nó, còn cho tao tập thể? Mày nhìn tao trúng đạn vào mông, nếu tao né không kịp thì đạn đã vào tận trực tràng rồi. Kết quả cục chỉ cho 5000 tệ… Đây là ý gì? Tao hỏi mày là ý gì?”

 

“Mày hỏi tao có ích gì?” Đồng nghiệp trợn mắt: “Trong đội có người nói giúp mày, nhưng Cụ trưởng Lý một câu bật lại. Tùng Hạ là chỉ tiêu cứng, chết trong tay ai thì công lao người đó. Huống hồ Tần Vũ đâu có bắn chết tại chỗ, mà là tự đuổi theo giết. Lại nói bọn mày đến nhà hàng làm gì, cấp trên cũng rõ…”

 

“Mày đừng nói nữa.” Lão Tam không muốn nghe, mệt mỏi nằm trên giường lẩm bẩm: “Lúc nhỏ mẹ tao thường bảo… tao mệnh khổ…”

 

…

 

Lão Tam rất bất mãn, hắn thấy Tần Vũ cướp công lao đáng lẽ thuộc về hắn. Nhưng thực ra Tần Vũ cũng oan, vì người được lợi nhiều nhất trong chuyện này không phải hắn, mà là lão Miêu mà trước đó Cục trưởng Lý chưa từng nhắc tới.

 

Từ cảnh sân cấp một nhảy thẳng lên cảnh trưởng cấp ba.

 

Đồng thời điều chỉnh chức vụ nội bộ, âm thầm làm phó đội trưởng Đội Ba, và cấp ba cá nhân trong một ngày đã được phê duyệt.

 

Chuyện này, trong cục biết không nhiều, nhưng ai biết cũng đều lén suy đoán quan hệ của lão Miêu với Cục trưởng Lý, trong đó có Tần Vũ. Đồng thời cũng than thở: liều mạng không bằng trúng số, mà trúng số so với kẻ nắm vận mệnh vẫn thua xa…

 

Ngày thứ hai sau sóng gió nhỏ, chỗ dựa của Lão Tam là Viên Khắc lên tàu trở về thành phố Tùng Giang.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Có thể bạn thích