Chương 62: Không gánh rủi ro, chia tiền đương nhiên ít hơn
Triệu Minh Phát đưa tay xoa mạnh đầu Trần Lê Trân, bực mình nói: “Em nghĩ anh là loại người như vậy trong lòng em à?”
“Thế anh định làm gì? Không phải nói người trước đây cung cấp radio cho các anh đã trốn sang bờ bên kia rồi sao?” Trần Lê Trân vừa nói vừa chỉ tay về phía đông.
“Không phải radio,” Triệu Minh Phát nói rồi hạ giọng, “Đại Dũng tìm được một mối khác, tụi anh định làm một lô xe đạp, chở lên tỉnh Thiểm Tây bán, ở đó có người nhận hàng.”
“Xe đạp? Có chắc không? Còn phải lên tận tỉnh Thiểm Tây, xa thế?” Trần Lê Trân nhíu chặt mày. Xe đạp không như radio, đồ to quá, mục tiêu cũng lớn.
Triệu Minh Phát ngã xuống giường, thở dài: “Cũng có chút nắm chắc. Muốn kiếm tiền thì phải liều một chút. Chỉ có điều lần này vốn đầu chắc chắn cao hơn nhiều. May là chỉ cần vận chuyển được hàng đến đó thôi, không cần tự đi bán, chỉ có điều trên đường phải cẩn thận.”
Trần Lê Trân do dự hồi lâu mới lên tiếng: “Em chỉ có khoảng tám chín trăm thôi, không thể đưa hết được. Hay là đưa anh năm trăm, còn lại để sinh hoạt.”
Triệu Minh Phát nghe vậy gật đầu: “Được, anh đây cộng với tiền bán vàng là hơn ba nghìn năm trăm, cộng với năm trăm của em, chúng ta góp được bốn nghìn, tạm ổn.”
Tối đến, trên bàn ăn, Triệu Minh Phát giả vờ vô tình hỏi: “Bố mẹ, ngày kia con phải chạy xe, bố mẹ có cần gì mang theo không?”
“Chạy xe? Lại đi tỉnh ngoài à?” Giang Lan cau mày, “Con không thể chạy xe trong thành phố được sao? Tỉnh ngoài nguy hiểm lắm.”
“Chà, đội xe có phải nhà mình mở đâu, cấp trên sắp xếp việc, lẽ nào con từ chối được? Không sao, một xe ba người, đến nơi dỡ hàng là về. Hơn nữa bây giờ khác trước, cũng an toàn hơn nhiều rồi.”
Giang Lan định nói thêm nhưng bị Triệu Ái Quốc ngăn lại: “Thôi, Minh Phát lớn rồi, nó tự biết tốt xấu. Bà đừng lo lắng nữa. Minh Phát, bố và mẹ không cần con mang gì đâu, tự con chú ý là được.”
“Vâng, con biết rồi bố.”
Trời tối dần, trong sân nhà nào cũng tắt đèn chuẩn bị đi ngủ.
“Anh ra ngoài đi vệ sinh, em ngủ trước đi.” Triệu Minh Phát vỗ đầu vợ.
“Trong nhà không có bô à?”
“Anh đi ị.” Triệu Minh Phát nói xong cầm một xấp giấy đi ra, trước khi đi còn cố tình đóng cửa mạnh hơn.
Sau khi Triệu Minh Phát đi, phòng bên cạnh cũng hé mở một khe nhỏ. Thấy phòng khách không ai, bóng người lập tức chạy ra, theo chân Triệu Minh Phát đi ra ngoài.
Hai phút sau, một bóng người khác cũng chạy theo ra.
Bên kia, Triệu Minh Phát đi vệ sinh xong liền đợi trong nhà vệ sinh công cộng, thầm đếm trong lòng. Vừa đếm đến năm mươi, bên ngoài vọng vào tiếng bước chân: “Minh Phát, em ở trong đấy à? Anh đây, anh hai em.”
Triệu Minh Phát nhướng mày, biết ngay anh hai không ngồi yên được, bèn khẽ đáp: “Anh hai, em ở trong đây, anh vào đi!”
Triệu Minh Vinh cười hề hề chạy vào: “Này em, đi vệ sinh cũng không gọi anh một tiếng.”
“Sao? Anh hai lớn thế rồi mà còn sợ đi vệ sinh một mình à?” Triệu Minh Phát trêu.
“Chà chà, dám chọc anh hai mày à,” Triệu Minh Vinh vừa nói vừa liếc nhìn mấy cái hố đối diện.
“Thôi, đừng nhìn nữa, trong toilet chỉ có hai anh em mình thôi.”
Triệu Minh Vinh nghe vậy cũng hiểu ra, vỗ tay vào tay em tư: “Thằng nhỏ này, mày chờ anh đấy à! Người nhà cả, anh không vòng vo nữa, ngày kia em chạy xe tỉnh ngoài, mang giúp anh ít đồ nhé!”
“Được thôi, có phải mang quần áo cho chị hai không?”
“Thôi, đừng giả vờ nữa, em không biết anh muốn mang gì sao? Này, anh nghe nói có người kiếm được radio, em kiếm cho anh vài cái đi!”
Triệu Minh Phát nhìn anh hai một cái, lắc đầu: “Cái này em không có bản lĩnh, đều phải có mối quan hệ. Nghe nói mấy người trước đây lấy máy ghi âm đã trốn hết rồi, em biết tìm đâu ra.”
“Thật không thể à?”
“Không có mối, nhưng mà…”
“Nhưng mà gì? Thằng nhỏ này, còn vòng vo với anh à…”
“Minh Phát, Minh Phát, em ở trong đấy à?” Lúc này, bên ngoài lại vọng vào giọng đàn ông.
Triệu Minh Phát nhìn anh hai: “Anh không hẹn trước với anh ba đấy chứ?”
Triệu Minh Vinh liếc em: “Anh đi vệ sinh còn phải hẹn với người ta à!” Nói xong liền gọi to ra ngoài: “Anh ba, vào đi!”
“Hì hì, anh hai cũng ở đây à!” Triệu Minh Thắng theo phản xạ cũng nhìn vào mấy cái hố trống.
“Thôi, chỉ có ba anh em mình thôi, không có ai.”
“Thế phòng bên cạnh thì sao?”
Nghe vậy, Triệu Minh Phát và Triệu Minh Vinh đều sững lại: “Phòng bên cạnh, nhà vệ sinh nữ à? Chắc không nghe thấy đâu nhỉ?”
“Chà chà, mấy anh làm việc, đợi đấy.” Triệu Minh Thắng đột nhiên lao ra, đứng ở cửa nhà vệ sinh nữ khẽ gọi vài tiếng, không nghe thấy tiếng đáp, không yên tâm, lại lén đi vào, kiểm tra từng hố một, rồi mới yên tâm quay lại nhà vệ sinh nam.
“Không có ai. Anh hai, anh tìm Minh Phát có việc gì thế?”
Triệu Minh Vinh nhìn em ba, đáp: “Em tìm nó việc gì, anh tìm việc đó.”
“Thôi, anh hai, anh ba, anh em mình nghĩ gì em đều biết, nhưng lần này có mấy thứ em thực sự không tiện mang.”
“Này, Minh Phát, anh ba không để em mang không đâu, anh trả tiền.”
“Khoan đã,” Triệu Minh Vinh ngăn em ba lại, “Minh Phát, lúc nãy em nói ‘nhưng mà’, nhưng mà gì? Em chưa nói rõ mà!”
Triệu Minh Phát nhìn hai anh: “Anh hai, anh ba, em biết các anh muốn kiếm tiền, em cũng muốn kiếm tiền. Bây giờ có một mối, em nói với các anh, các anh nhớ trong lòng là được, không được kể với ai, kể cả chị hai và chị ba cũng không, nhất là chị hai, anh hai, anh phải hứa với em.” Nói xong liền nhìn chằm chằm Triệu Minh Vinh.
Triệu Minh Vinh giơ tay làm kiểu thề: “Anh thề, nhất định không kể với ai.”
“Được, tụi em tìm được một mối, chuẩn bị lấy một lô xe đạp, chở lên tỉnh ngoài bán. Các anh nếu có ý định thì góp tiền.”
Triệu Minh Vinh nghe nói xe đạp, im lặng một lát, hạ giọng hỏi: “Vốn cao lắm hả?”
“Ừm, xe đạp thường ở hợp tác xã cung tiêu giá từ một trăm tám đến hai trăm sáu, còn phải có phiếu mua xe đạp. Nhưng mối này của tụi em, giá nhập chỉ bằng con số này thôi.” Triệu Minh Phát giơ tay ra hiệu một con số.
“Bao nhiêu? Một trăm hai à?”
“Đúng, một trăm hai.”
“Thế một chiếc lời được bốn mươi cũng khá đấy nhỉ.” Triệu Minh Thắng lẩm bẩm.
Triệu Minh Vinh đẩy em một cái: “Anh ba, anh ngốc à, sao có thể chỉ lời bốn mươi được? Chợ đen chắc chắn không chỉ giá này, phải không Minh Phát?”
Triệu Minh Phát gật đầu: “Anh hai nói đúng, giá chắc chắn cao hơn hợp tác xã, vì không cần phiếu mua xe đạp. Nhưng cụ thể bao nhiêu còn phải xem tình hình. Bây giờ em chỉ hỏi các anh có muốn góp vốn không?”
Triệu Minh Vinh nghĩ nhiều hơn, trầm giọng hỏi: “Minh Phát, đều là anh em trong nhà, anh không nói vòng vo. Tụi anh góp tiền, chia lời thế nào?”
“Cái này à! Anh hai, anh ba, các anh chỉ góp tiền, không gánh rủi ro, chia tiền đương nhiên cũng ít hơn một chút.”
