Chương 99: Thái Tử triệu kiến
Phủ Trưởng công chúa
Trưởng công chúa nhìn món quà trước mặt, rất hài lòng: “Con gái lớn thật rồi, ra ngoài chơi còn biết mua quà cho mẹ.”
Bùi Như Tĩnh có một thoáng chột dạ, nhưng nghĩ lại, mặc kệ quá trình thế nào, nàng quả thực đã mang quà đến, nhất thời lại đầy lý lẽ.
“Con lúc nào cũng nghĩ đến mẹ mà.”
Trưởng công chúa nhẹ nhàng chạm vào trán nàng: “Mẹ thấy con sợ mẹ mắng thì có.”
“Sao mẹ lại mắng con? Con có làm gì sai đâu.”
“Kéo Tông Tế đi chơi đến tận ngày cuối cùng mới đến Hàn Lâm Viện nhận việc, con còn mặt dày nói mình không sai?”
Bùi Như Tĩnh cụp mắt, ngón tay lướt trên mép chén trà: “Cũng có làm chậm trễ việc nhận việc của chàng đâu.”
Trưởng công chúa liếc nàng: “Trạng nguyên và Bảng nhãn đều đến Hàn Lâm Viện sớm hơn Tông Tế, chỉ mình Tông Tế đến ngày cuối, con bảo đồng liêu trong Hàn Lâm Viện nghĩ thế nào về chàng?”
Bùi Như Tĩnh nhíu mày: “Có người nói xấu sau lưng ạ?”
“Cái này thì không.”
Bùi Như Tĩnh giãn mày: “Thế thì tốt rồi. Phu quân có quá hạn đâu, đến Hàn Lâm Viện nhận việc trong thời gian quy định của triều đình, ai cũng không bắt bẻ được.”
Trưởng công chúa nhướng mày: “Con đúng là miệng lưỡi sắc sảo.”
“Con có lý mà.”
Trưởng công chúa không nhịn được cười: “Hiếm thấy thật, Tĩnh Nhi nhà ta cũng biết nói lý lẽ rồi.”
Bùi Như Tĩnh bất mãn: “Mẹ ơi ~”
Trưởng công chúa: “Thôi được rồi, nói mẹ nghe con và Tông Tế đã đi đâu chơi?”
“Chỉ loanh quanh mấy huyện gần kinh thành thôi. Huyện Lô Long có một gánh hát, nổi tiếng ở địa phương, con và chàng đi nghe một vở, quả thực không tồi, không thua gì gánh hát trong cung của cậu.”
“Còn nữa, mạt chược đã truyền đến các huyện xung quanh, con thấy có huyện còn mở hẳn tiệm mạt chược, bọn con vào chơi một canh giờ, trang trí cũng đẹp, còn bán trà và điểm tâm. Chàng nói ông chủ tiệm mạt chược này rất thông minh, sau này làm ăn nhất định không tồi.”
“Ồ còn nữa, trên phố huyện Mãn Thành có một cao thủ huấn luyện rắn rất giỏi, rắn trong tay ông ta như đồ chơi vậy, bảo làm gì thì làm nấy, mấy con rắn còn phối hợp tạo ra những hình thù thú vị.”
Trưởng công chúa ngẩn ra: “Rắn? Con không sợ à?”
Bùi Như Tĩnh chống cằm: “Lúc đầu thì sợ, nhưng có chàng ở bên, cũng đỡ sợ hơn, với lại sau đó bọn con đi ăn cháo rắn. Chàng nói rắn có đáng sợ thế nào cũng chỉ là món ăn của con người, thế là con hết sợ.”
Đôi khi, lá gan của Huyện chúa đúng là lớn đến bất ngờ.
Trưởng công chúa nghe nàng ba câu không rời Ôn Tông Tế, trêu chọc: “Xem ra chuyến đi này không uổng, con và Tông Tế thân thiết hơn rồi.”
Bùi Như Tĩnh mím môi: “Bọn con vốn là vợ chồng mà.”
“Trước khi thành thân, con đâu có như thế.”
Bùi Như Tĩnh suýt quên mất dáng vẻ trước khi thành thân của mình: “Lúc đó con thế nào ạ?”
Trưởng công chúa nói: “Từ khi xác định hôn sự với Tông Tế cho đến trước ngày cưới, con không vui nổi một ngày, tính tình càng ngày càng nóng nảy, hễ không vừa ý là đập đồ, mấy thứ trong phòng con, thường ngày phải thay hai ba lần. May mà cậu con ban thưởng cho con không ít đồ, nếu không thì không đủ cho con đập.”
“Lúc đó mẹ rất lo, sợ con đêm tân hôn trút giận lên người Tông Tế, gây ra chuyện cười.”
Trưởng công chúa nhẹ nhàng vuốt tóc Bùi Như Tĩnh: “May mà Tông Tế tính tình ôn hòa, quan hệ hai đứa càng ngày càng tốt, mẹ cũng yên tâm.”
“Chỉ là,” Trưởng công chúa không nhịn được dặn dò: “Hai đứa cứ không động phòng thế này không được đâu.”
Bùi Như Tĩnh mặt hơi đỏ, cố làm ra vẻ thờ ơ: “Đâu phải con không muốn, là chàng nhất định để đến ngày sinh nhật con.”
Bùi Như Tĩnh chưa trải qua chuyện nam nữ, chỉ cảm thấy hiện tại hai người cũng chẳng khác gì động phòng.
Ôn Tông Tế quyết định động phòng vào ngày sinh nhật nàng, Bùi Như Tĩnh cũng không ý kiến gì.
Trưởng công chúa nói: “Tông Tế có tính toán là tốt rồi.”
Nói xong, Trưởng công chúa không nhịn được đánh giá Bùi Như Tĩnh, giọng trêu chọc pha chút nghi hoặc: “Tĩnh Nhi nhà ta xinh đẹp như hoa thế này, Tông Tế sao nhịn được?”
Bùi Như Tĩnh lẩm bẩm: “Chàng chẳng cần nhịn!”
Mấy ngày đầu giúp Ôn Tông Tế giải tỏa, Bùi Như Tĩnh không dám nhìn thẳng vào tay mình, chỉ thấy đã đỏ mặt tim đập.
Trưởng công chúa không nghe rõ: “Con nói gì?”
Bùi Như Tĩnh lắc đầu: “Không có gì. Chuyện này phải hỏi Ôn Tông Tế, con làm sao biết được?”
“Sao lại gọi thẳng tên Tông Tế thế?”
“Trời ơi,” Bùi Như Tĩnh dựa vào lòng Trưởng công chúa làm nũng: “Tên của chàng sinh ra là để người ta gọi mà, lẽ nào người khác gọi được, con lại không?”
Trưởng công chúa bất lực: “Con đi hỏi xem nhà ai có phu nhân gọi thẳng tên chồng mình?”
Bùi Như Tĩnh chớp mắt, mặt đầy vẻ tinh nghịch: “Nhà con đây ạ.”
Trưởng công chúa bị chọc cười: “Mẹ lười quản con.”
“Vốn dĩ mà, Ôn Tông Tế cũng có để ý đâu.”
Tuy Ôn Tông Tế cũng từng nhắc, nhưng dần dần chuyện này thành thú vui phòng the của hai người, nên cũng không yêu cầu Bùi Như Tĩnh phải sửa.
…
Ngày thứ hai đi làm, Ôn Tông Tế vẫn ngồi trước bàn xem sách, chưa được bao lâu thì bị Nghiêm Chính Vân gọi vào phòng làm việc.
Nghiêm Chính Vân nói: “Ôn Biên tu, Đông cung có người truyền khẩu tín, Thái tử muốn gặp khanh.”
Ôn Tông Tế sửng sốt: “Thái tử muốn gặp hạ quan?”
Nghiêm Chính Vân nói: “Khanh không cần căng thẳng, trước khi khanh đến, Thái tử đã triệu kiến riêng Lô Tu soạn và Ngũ Biên tu, chắc là muốn gặp ba người các khanh.”
Ôn Tông Tế hỏi: “Vậy hạ quan phải đi ngay bây giờ ạ?”
“Đi đi, thái giám truyền tin của Đông cung đang đợi bên ngoài Hàn Lâm Viện.”
Ôn Tông Tế đáp: “Hạ quan cáo lui.”
Rời khỏi phòng làm việc của Nghiêm Chính Vân, Ôn Tông Tế về lại chỗ mình, gấp cuốn sách đang mở lại, thu dọn gọn gàng, rồi quay người rời khỏi phòng.
Thấy cảnh này, Ngũ Phong Viễn lại gần Lô Niên An: “Xem ra Thái tử triệu kiến Ôn huynh rồi.”
Lô Niên An gật đầu: “Chắc vậy.”
Cả hai đều đã từng được triệu kiến, đều quen với quy trình này.
Ôn Tông Tế đi suốt ra khỏi Hàn Lâm Viện, vừa bước ra khỏi cửa quan, đã thấy xe ngựa của Đông cung đỗ bên ngoài.
Không phải loại xe bốn ngựa dành cho Thái tử khi xuất hành, nhưng trông vẫn rất xa hoa.
Thái giám truyền tin cúi người nói: “Ôn đại nhân, mời lên xe.”
Ôn Tông Tế gật đầu: “Làm phiền công công.”
“Nô tài không dám.”
Đợi Ôn Tông Tế lên xe, thái giám truyền tin phất tay: “Về cung.”
Xe ngựa lăn bánh, quay về hoàng cung.
Ôn Tông Tế ngồi trong xe, suy nghĩ sau khi gặp mặt, Thái tử sẽ nói gì.
Không tính thi Điện, hắn và Thái tử chỉ có một lần gặp mặt, đó là ở yến tiệc trong cung.
Ấn tượng của hắn về Thái tử chỉ có một – tuổi nhỏ nhưng trầm ổn.
Có thể khiến Thuận An Đế cho phép hắn tham gia triều chính và phụ trợ xử lý tấu chương, hiển nhiên Thái tử đã làm hài lòng Thuận An Đế.
Ôn Tông Tế sẽ không nghĩ rằng Thái tử coi trọng hắn chỉ vì Bùi Như Tĩnh.
Xe ngựa từ từ tiến vào hoàng cung, thái giám xuất trình lệnh bài Đông cung, thị vệ chỉ liếc nhìn trong xe rồi cho phóng thẳng.
