Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Chư Thiên Tận Thế - Ta Có Thiên Phú Gấp Đôi Trong Vạn Giới > Chương 5

Chương 5

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 5: Mày rút ra được bài học gì từ chuyện này?

 

Chử Viêm không phải nhà xã hội học, chẳng hiểu xã hội này có vấn đề gì, nhưng bản năng mách bảo hắn thấy hơi ghê.

 

Dù bản tính con người vốn phức tạp, nhưng dân chúng thế giới này biểu hiện có vẻ quá đáng hơn nhiều.

 

Cứ như mọi cảm xúc tiêu cực trong lòng người đều bị khuếch đại lên vậy.

 

Đằng này chính quyền lại mặc kệ, không sợ xã hội sụp đổ hoàn toàn sao?

 

Chử Viêm mới đến, thông tin hoàn toàn từ ký ức ban đầu, hiểu biết chẳng bao nhiêu, cũng không dám bình luận bừa, nhưng ít nhất hắn biết mình phải làm gì tiếp theo.

 

Hướng dẫn trò chơi đã nói rất rõ: “Hãy tự do khám phá phó bản, thu thập thông tin siêu phàm.”

 

Vậy nên việc hắn cần làm là hòa nhập vào thế giới này trước, rồi thu thập tình báo nhiều nhất có thể.

 

Còn làm thế nào, Chử Viêm quyết định đi dạo quanh trước.

 

Mấy chỗ hỗn tạp thường cũng là nơi tốt để thu thập thông tin.

 

“Ô! Anh bạn! Cổ hủ thế nhỉ!”

 

Đang lúc Chử Viêm trầm tư, một giọng nói cắt ngang dòng suy nghĩ của hắn.

 

Một thằng nhóc tóc xoăn, tai đeo mấy cái khuyên, đang đứng trên ván trượt lướt qua, còn hổng hách huýt sáo chọc hắn, vẻ chế giễu như muốn viết hết lên mặt.

 

Chử Viêm liếc bộ đồ punk sặc sỡ của nó, mắt hắn động đậy, không nói một lời lao thẳng tới!

 

“Mày muốn ăn đòn hả?!”

 

“Bốp!”

 

Một cái tát của Chử Viêm thẳng vào mặt nó, đập nó ngã lăn ra đất, ngây người ra luôn.

 

Mãi mấy giây sau nó mới hoàn hồn, “vọt” một tiếng bật dậy khỏi mặt đất, mặt mày hung tợn hét toáng lên định đánh trả:

 

“Mẹ kiếp! Mày dám đánh tao! Mày biết tao là ai không mà dám đánh! Đúng là muốn chết!”

 

Chử Viêm nheo mắt, tiện tay gạt cánh tay nó đang chộp tới, một cú đấm thẳng vào ngực nó.

 

Nó liền “ặc” một tiếng, ôm ngực ngã xuống lần nữa.

 

Nhưng thấy nó dù đau đớn vẫn điên cuồng bò dậy định đánh tiếp, mắt Chử Viêm cuối cùng lóe lên vẻ ngạc nhiên.

 

Cơ thể thằng này không bình thường!

 

Rõ ràng không biết chút kỹ thuật đánh đấm nào, nhưng thể chất lại tốt kinh hoàng!

 

Lẽ ra cả cái tát vừa rồi lẫn cú đấm này, người thường không thể nào hồi phục nhanh thế, nhưng nó dù bị đau nhưng lập tức đã đứng dậy được.

 

Không nói gì khác, ít nhất khả năng chịu đòn đã vượt qua nhiều võ sĩ chuyên nghiệp!

 

“Là người thế giới này ai cũng thế, hay tao may mắn vừa tới đã gặp cá thể đặc biệt có thể chất vượt trội?”

 

Chử Viêm thầm suy đoán, nhưng động tác không hề chần chừ, nhân lúc nó chưa đứng vững, xông lên một cú vật vai quật nó xuống đất thật mạnh, rồi không dừng lại, đè nó ra đánh một trận tơi bời.

 

Đấm đá túi bụi, chẳng nương tay mấy!

 

Hắn muốn xem giới hạn của thằng này tới đâu.

 

Sự thật chứng minh, thằng này đúng là chịu đòn tốt, Chử Viêm đè nó ra đánh liên tục ba phút, nó đến sức phản kháng cũng không còn, vậy mà vẫn chịu đau không chịu cầu xin.

 

Thậm chí vì lâu quá, thu hút một đám đông hiếu kỳ đứng vây xem.

 

Chẳng ai can ngăn, phần lớn chỉ reo hò, huýt sáo, xúi bẩy, đúng kiểu xem náo nhiệt không sợ to chuyện.

 

Nhưng Chử Viêm không muốn gây chú ý quá, liền kẹp đầu nó lôi vào con hẻm gần đó, rồi đè nó lên tường đánh tiếp.

 

Thấy Chử Viêm đổi chỗ vắng người để đánh tiếp, nó cuối cùng cũng bắt đầu sợ, liên tục van xin:

 

“Đừng đánh nữa! Đừng đánh nữa! Tao chỉ cười mày một câu thôi mà, cần gì đánh dữ vậy?”

 

Nghe nó cầu xin, Chử Viêm mới dừng tay, nắm đấm to như cái bánh bao giơ trước mặt nó, quát: “Hỏi mày một câu, có phục không?”

 

“Phục! Sao tao dám không phục! Phục rồi phục rồi! Đừng đánh nữa anh ơi! Đánh nữa cơ thể này hỏng mất!”

 

Chử Viêm mới thu nắm đấm và vẻ hung dữ, mặt mày hiền hòa như một tông sư, thong thả hỏi:

 

“Tốt! Tao hỏi mày, mày rút ra được bài học gì từ chuyện này?”

 

Thằng nhóc mặt mũi bầm dập ngây ra, trong lòng ấm ức vô cùng:

 

Mày đánh tao thành đầu heo rồi còn hỏi tao học được gì? Học ăn đòn à?

 

Thấy vẻ mặt căm phẫn không dám nói của nó, Chử Viêm lại nheo mắt, hung quang lóe lên: “Hử?”

 

Thằng nhóc giật bắn người, vội nói: “Em… em… em học được ra ngoài phải khiêm tốn lễ phép, đối xử hòa nhã với người ta, đừng có tùy tiện khiêu khích người khác!”

 

“Khá! Thằng nhỏ dạy được đấy! Nhưng đối xử với người không chỉ phải hòa nhã, còn phải giúp đỡ những người cần giúp nữa!”

 

Chử Viêm gật đầu tán thưởng, lại dạy thêm một câu.

 

“Vâng vâng vâng! Em biết rồi anh, giúp người là niềm vui mà! Em hiểu em hiểu!”

 

“Tao hỏi mày, quán bar lớn nhất gần đây ở đâu?”

 

“Quán bar lớn nhất? Đương nhiên là ‘Cuồng Hoang Tinh Dạ’ rồi! Cả khu này ai cũng biết, nhưng ở đó tiêu xài lắm đấy.”

 

“Ồ?”

 

Chử Viêm nheo mắt, đột nhiên nói thẳng: “Trên người có tiền không, cho tao mượn ít.”

 

“Hả?”

 

“Hả cái gì? Vừa mới dạy mày giúp người là niềm vui đấy thôi? Nhanh lên!”

 

Thằng nhóc muốn khóc mà không ra nước mắt: Giúp người là niềm vui cái con mẹ mày, rõ ràng là cướp tiền còn gì!

 

Nhưng dưới uy thế của Chử Viêm, nó vẫn ngoan ngoãn móc ví ra.

 

Chưa kịp lấy tiền, đã bị Chử Viêm giật phăng, moi hết tiền mặt rồi tiện tay ném ví lại cho nó, lại đánh giá nó từ trên xuống dưới:

 

“Đồ khá bảnh đấy chứ! Cởi ra.”

 

“Đừng mà, đồ này là hàng hiệu đấy! Mắc lắm, em mới mua mấy hôm thôi!”

 

Tiền mặt bị “mượn” hết nó cũng chấp nhận, tới lượt áo thì nó không chịu, Chử Viêm liếc xéo nó, trực tiếp giật luôn cái áo khoác sặc sỡ xuống, rồi đẩy nó ra:

 

“Tao thèm hỏi ý mày à? Nói nhiều thế! Xê ra!”

 

“À mà, tao vừa thấy chứng minh thư của mày rồi, mày dám báo công an, tao tìm đến nhà mày, xử mày luôn!”

 

Thằng nhóc bị đánh sợ rồi, vội nói:

 

“Không dám! Không dám! Anh bây giờ thân thủ lợi hại thế, chắc chắn không phải mấy con cừu non, chắc cũng biết cảnh sát không quản mấy chuyện nhỏ nhặt này, em cũng biết, sao dám vô ý chứ!”

 

Chử Viêm định đi, nhưng nghe nó nói thế thì khẽ nhướng mày, nhận ra vài điều đáng chú ý.

 

“Bây giờ thân thủ lợi hại thế” là sao?

 

“Cừu non” lại là cái gì?

 

Đây là tiếng lóng của thế giới này à?

 

Nhưng ký ức ban đầu không có thông tin này?

 

Chử Viêm trong đầu thoáng suy nghĩ, nhưng không hỏi rõ.

 

Nếu nó nói thế, có nghĩa là nó cho rằng Chử Viêm đáng lẽ phải biết, hoặc một nhóm người nhất định nào đó phải hiểu nó nói gì.

 

Tức là trong nhận thức của nó, những người thân thủ tốt như Chử Viêm chắc chắn thuộc một tổ chức nào đó, và nhóm người này có một nhận thức và kiến thức khác.

 

Nếu hắn hỏi lại, ngược lại có thể để lộ sơ hở, bị nó nghi ngờ.

 

Không phải không thể hỏi tiếp, nhưng lúc này người thấy họ đánh nhau đã quá nhiều, ngoài ngõ vẫn còn không ít người thò đầu vào nhìn!

 

Lỡ xảy ra vấn đề, hắn cũng không tiện giết người diệt khẩu.

 

Cẩn thận, hắn quyết định tạm gác nghi ngờ, hừ lạnh một tiếng: “Coi như mày biết điều!”

 

Rồi quay người bỏ đi, tiện tay khoác cái áo khoác hàng hiệu vừa cướp được, để quần áo mình không còn quá khác người.

 

Kế hoạch ban đầu không đổi, tối đến quán bar thu thập tình báo, nhưng giờ có thêm chút manh mối.

 

Hắn cần tìm hiểu, “cừu non” rốt cuộc là nghĩa gì?

 

Không hiểu sao, hắn hơi để ý từ này.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Có thể bạn thích