Chương 23: Thay đổi
“Ái chà, thế thì cảm ơn lãnh đạo quá!”
Phương Kiểu Kiểu chưa kịp nói gì, thím Xảo bên cạnh đã cười tươi như hoa, liên tục cảm ơn.
Người đàn ông đeo kính lại nhìn quanh một lượt rồi đi về phía cửa, Phương Kiểu Kiểu cũng tiện thể đứng dậy tiễn họ.
“Chúng tôi làm phiền rồi, cảm ơn cô Phương đã phối hợp.”
Ra khỏi cửa, người đàn ông đeo kính không vội đi ngay mà quay lại nói vài câu xã giao với Phương Kiểu Kiểu.
Phương Kiểu Kiểu nhìn bàn tay đưa ra trước mặt, giơ tay bắt lấy.
“Đây là trách nhiệm của tôi.”
“Vậy chúng tôi không làm phiền nữa, còn phải đến mấy nhà khác thăm hỏi.”
Người đàn ông đeo kính gật đầu với Phương Kiểu Kiểu, cả đoàn người lúc này mới thực sự quay lưng rời đi.
Thím Xảo thấy vậy vỗ nhẹ lên vai gầy của Phương Kiểu Kiểu, rồi nhanh chân đuổi theo.
Nhìn theo bóng lưng mấy người khuất dần, Phương Kiểu Kiểu mới từ từ đóng cửa, băng qua sân trước trở về phòng khách.
Ngồi một mình trong phòng khách yên tĩnh, Phương Kiểu Kiểu đưa tay trái nắm lấy cổ tay phải, trong lòng càng thêm chắc chắn.
Cấp trên ra tay rồi.
Gì mà thống kê nhân khẩu phát lương cứu tế.
Cả nước, thậm chí cả thế giới, lương thực đều bị ô nhiễm biến chất, quốc gia nào còn lương cứu tế chứ?
Rõ ràng là mượn danh nghĩa thống kê nhân khẩu để lén điều tra bọn họ, những người chơi sống sót từ trò chơi tận thế này đúng không?
Đoán trước được cấp trên sẽ ra tay can thiệp, nhưng điều Phương Kiểu Kiểu không ngờ là họ ra tay nhanh như vậy.
Từ lúc cô ra khỏi game đến giờ, thậm chí còn chưa đầy hai mươi bốn tiếng.
Ánh mắt lại rơi xuống cổ tay phải trống rỗng, Phương Kiểu Kiểu cảm thấy may mắn vì quyết định hôm qua của mình.
May mà mình dứt khoát, may mà mình có nhiều game tệ như vậy.
Game tệ đúng là thứ tốt, túi đồ có hạn không chứa được quá nhiều thức ăn, nhưng game tệ không chỉ mua được thức ăn từ hệ thống, thỉnh thoảng còn mua được trang bị hữu ích…
Giây phút này, lòng muốn kiếm game tệ của Phương Kiểu Kiểu trở nên mãnh liệt chưa từng có.
Lần game tới, nhất định phải kiếm thêm nhiều game tệ.
…
Cuộc sống ở nhà cũ vừa yên bình vừa điên rồ.
Phương Kiểu Kiểu dựa vào thức ăn nước uống trong túi đồ sống khá thoải mái, ngoài việc mỗi ngày chỉ có một tiếng mạng và điện hạn chế, thì không có biến cố lớn nào.
Nhưng bầu không khí ngày càng ngột ngạt và bạo động trong làng thì càng lúc càng dữ dội, đến mức cô ở cuối làng cũng nghe tiếng.
Thực ra điều này cũng khó tránh khỏi.
Từ sau lần thống kê hôm trước, dân làng cứ mong chờ trên kia phát lương cứu tế.
Dù sao bây giờ mất nước mất lương, nhà nào cũng khổ.
Nhưng hai ngày nữa lại trôi qua, trên kia vẫn không động tĩnh gì.
Người già trẻ nhỏ trong nhà lần lượt không chịu nổi mà chết đói, lương cứu tế không xuống, dân làng sắp chết đói hết cả rồi.
Đối mặt với sự phẫn nộ của dân làng, trưởng làng cũng bất lực.
Ông cũng mấy ngày không ăn, hai má đã hõm sâu vì đói.
Nhìn những tin nhắn mình gửi lên đều chìm nghỉm biệt vô âm tín, cuối cùng ông cũng hiểu, trên kia cũng không có lương thực dư.
Cách xử lý lạnh nhạt này, là phó mặc cho số phận rồi.
Thế là ông hoàn toàn buông tay, ngày mai mình còn sống hay không còn chưa biết, ai rảnh mà lo mấy chuyện dân làng gây rối.
Dân làng thấy trưởng làng không quản, vừa tức vừa bất lực.
Đứa trẻ trong nhà còn thoi thóp thở, đói đến khóc cũng không ra tiếng, họ còn có thể đi đâu kiếm chút đồ ăn đây?
Những chuyện như vậy xảy ra khắp nơi, một số người thấy mình chắc không sống nổi bèn bắt đầu giết người trả thù không kiêng nể.
Thấy xã hội bắt đầu hỗn loạn, cuối cùng cấp trên cũng công bố toàn bộ sự thật về trò chơi tận thế.
Chỉ cần được trò chơi tận thế chọn tham gia là có thể đến thế giới khác ăn uống no say?
Chỉ cần có game tệ là có thể mua gạo mua nước trong cửa hàng của game?
Đám đông hưng phấn kích động chẳng thèm để ý đến vấn đề an toàn mà cấp trên nhấn mạnh.
Nhất thời, tất cả những ai còn sống đều cầu nguyện mình trở thành người chơi may mắn được chọn.
Chẳng ai thèm để ý đến dòng chữ đỏ trên nền trắng được in đậm: [Lần game đầu chọn một vạn người, chín người sống sót.]
Có lẽ sợ đám đông đói khát lại nổi loạn, cấp trên lại ra thông báo nói chuyên gia đã dùng công nghệ mới chế tạo ra loại ‘bánh gạo’ chống đói.
Lực lượng vũ trang phân phát ‘bánh gạo’ và nước đã qua tinh chế giảm ô nhiễm, tạm đạt tiêu chuẩn uống được, đến các địa phương.
Phương Kiểu Kiểu cũng được thông báo đến nhận.
Nghe loa phát thanh nhắc đi nhắc lại rằng phải đích thân mang giấy tờ tùy thân hợp lệ đến nhận, Phương Kiểu Kiểu mới cầm chứng minh thư chuẩn bị ra ngoài.
Cô còn phải tiếp tục sống trong làng, nếu cứ không ra ngoài thì chắc chắn không ổn.
Không nói gì khác, cứ không ra ngoài nhận đồ thì chuyện ăn uống của cô từ đâu ra sẽ không thể kiểm chứng.
Lâu ngày không chỉ thu hút sự chú ý, mà thân phận người chơi cô che giấu chắc cũng sẽ lộ ra ngoài.
Bây giờ Phương Kiểu Kiểu chỉ mừng vì thế giới đầu tiên cần đeo khẩu trang lọc không khí, cho dù cô có tiếp xúc với người chơi khác thì cũng chưa từng bỏ khẩu trang.
Mặt cô chưa bị người chơi khác thấy, thân phận cũng coi như giấu được.
Sờ soạng khuôn mặt đã cố tình dùng mỹ phẩm tô vàng để trông như thiếu dinh dưỡng, Phương Kiểu Kiểu móc khẩu trang trong túi ra đeo lên, thong thả bước về điểm tập trung.
Chỗ cô ở khá hẻo lánh, đợi đến lúc cô đến nơi nhận đồ thì quảng trường nhỏ của ủy ban thôn đã xếp hàng khá đông.
Đầu hàng là vợ chồng trưởng làng phụ trách phân phát đồ, bên cạnh còn một người phụ trách cầm sổ đối chiếu từng người, xung quanh là lính cầm súng canh gác.
Lặng lẽ cúi đầu xếp vào cuối hàng, liếc qua đám đông kích động, lòng Phương Kiểu Kiểu không gợn sóng.
Im lặng theo hàng chậm rãi tiến lên, cho đến khi phía trước vang lên một giọng nói rõ ràng không kìm nén được sự phấn khích.
“Mấy chuyện về game tận thế mà trên kia nói là thật à? Được chọn truyền tống sang thế giới khác có thực sự ăn uống no say không?”
Nhìn theo hướng giọng nói, một người đàn ông hai má hốc hác nhưng thần sắc hưng phấn đang vung tay múa chân nói chuyện với người phụ trách cầm sổ.
Giọng to đến mức thu hút sự chú ý của cả quảng trường.
Người phụ trách thấy vậy, mỉm cười trả lời câu hỏi của anh ta.
“Khụ, đương nhiên là thật rồi. Cấp trên đã liên lạc với những người chơi từng vào game rồi, đều là chính miệng họ nói.”
“Thật á?! Thế game này có điều kiện tuyển chọn gì không? Tôi có thể đi không? Anh đừng nhìn tôi thế này, sức khỏe tôi tốt lắm…”
“Mấy vấn đề này đều có ghi trong văn bản cấp trên gửi xuống, lát nữa tôi đưa anh xem. Bây giờ chúng ta nhận đồ trước, kẻo làm lỡ người khác.”
Thấy người đàn ông càng nói càng kích động, người phụ trách vội lên tiếng ngăn lại, một ánh mắt ra hiệu, lính canh gác xung quanh liền tiến lên đưa anh ta đi.
Nhìn theo người đàn ông bị lính kéo càng lúc càng xa, Phương Kiểu Kiểu cụp mắt suy nghĩ về câu nói của người phụ trách vừa rồi.
Đã liên lạc với những người chơi từng vào game…
