Chương 25: Giết gà dọa khỉ
Nửa đêm về sáng, ngôi làng vắng lặng lạ thường, chỉ có tiếng bước chân trầm lặng của Phương Kiểu Kiểu và tiếng cầu xin liên hồi của người đàn ông.
“Xin cô tha cho tôi đi, tôi thực sự không dám nữa. Tôi nhất thời bị ma quỷ ám ảnh mới đi ăn trộm, xin cô buông tha cho tôi.”
Mặc kệ hắn nói gì, Phương Kiểu Kiểu tay cầm gậy và dao vẫn không thèm để ý.
Tiếng cầu xin không ngớt của người đàn ông đã đánh thức dân làng đang ngủ say.
Những người bị đánh thức bước ra khỏi nhà xem tình hình, mới phát hiện Phương Kiểu Kiểu đang trói một người đàn ông bịt mặt đi về phía nhà trưởng làng.
Thấy cảnh này, cơn buồn ngủ của mọi người lập tức biến mất, họ ngầm hiểu nhau mà đi theo.
Càng đi, càng có nhiều dân làng bám đuôi. Người đàn ông nhận ra tình hình không ổn liền ngậm miệng lại.
Nhìn thấy nhà trưởng làng ngay trước mắt, trong lòng hắn hối hận đến xanh ruột.
Vốn tưởng một cô gái mồ côi trong làng không nơi nương tựa, mình có thể nhân cơ hội kiếm chút lợi, ai ngờ cô ta lại đánh nhau giỏi đến vậy, hắn cầm dao mà còn không có sức chống cự.
Phương Kiểu Kiểu chẳng biết hắn nghĩ gì, thấy đã đến nhà trưởng làng, liền bước lên gõ cửa.
Cốc cốc cốc — cốc cốc cốc —
Tiếng gõ cửa giòn tan trong đêm yên tĩnh nghe đặc biệt chói tai. Chỉ vài phút sau, cửa nhà trưởng làng đã mở từ bên trong.
“Mấy đứ… đây là…”
Trưởng làng đang lơ mơ mở cửa, thấy một đám đông đứng trước cửa nhà mình, chút buồn ngủ còn sót lại lập tức tan biến.
“Trưởng làng! Bác phải làm chủ cho cháu!”
Không đợi trưởng làng hỏi, Phương Kiểu Kiểu đã lên tiếng trước.
“Hồi đó cháu, một đứa mồ côi, về làng sống vì nghĩ mọi người trong làng đều nhìn cháu lớn lên, ở chung cũng thân thiết. Ai ngờ… ai ngờ hôm nay cháu vừa lĩnh được ít lương thực cứu mạng, đã có kẻ trèo tường vào sân cháu ăn trộm.”
Nói đến đây, Phương Kiểu Kiểu dùng lực đẩy người đàn ông đang co rúm bên cạnh ra trước mặt trưởng làng.
Mọi người lúc này mới hiểu tại sao Phương Kiểu Kiểu lại trói người đến nhà trưởng làng giữa đêm, hóa ra là đến cầu xin công bằng.
“Trời ơi, lương thực trên cấp phát mỗi ngày một phần, nếu bị lấy mất thì chẳng phải đẩy người ta vào đường chết sao?”
Một bác gái gò má hóp lại lên tiếng trước, giọng đầy vẻ không thể tin nổi.
Trong hoàn cảnh bây giờ, lương thực chính là mạng sống. Ăn trộm lương thực của người khác, chẳng khác nào giết người.
Mọi người hiển nhiên cũng nghĩ đến điều này, ánh mắt đổ dồn về phía người đàn ông bị trói bắt đầu trở nên bất thiện.
Phương Kiểu Kiểu thấy cảnh này, vẫn không quên đổ thêm dầu vào lửa.
“Thực ra hôm nay cháu làm vậy cũng là vì lợi ích của mọi người. Mấy hôm trước chẳng phải có người về làng khảo sát sao? Lúc đó họ nói làng ta tích cực phối hợp nên mới đặc biệt xếp làng ta phát lương trước.
Nếu vì một chuyện như thế này mà làm hỏng ấn tượng của lãnh đạo, sau này họ không quản làng ta nữa thì biết làm sao?”
Sợ mọi người không tin, Phương Kiểu Kiểu liếc thấy thím Xảo vừa bước ra sau lưng trưởng làng để xem tình hình, liền dẫn chuyện sang bà ấy.
“Lúc đó chính thím Xảo đi cùng lãnh đạo, lãnh đạo nói trước mặt hai bác cháu là sẽ sớm phân phát lương cứu tế cho làng ta, thím Xảo cũng nghe thấy đúng không?”
Nghe Phương Kiểu Kiểu nói xong, ánh mắt dò hỏi của mọi người đổ dồn về phía thím Xảo.
Thím Xảo vốn còn chưa hiểu chuyện gì, nghe Phương Kiểu Kiểu nhắc đến chuyện lãnh đạo đến lần trước bà tiếp đón, cũng lập tức nhớ lại.
“Lần trước thống kê số người xong, lúc đi lãnh đạo có nói lương cứu tế xuống sẽ phát cho làng ta trước.”
Được rồi, có câu nói của thím Xảo, mọi người lập tức tin tưởng không còn nghi ngờ gì lời Phương Kiểu Kiểu nói.
Phương Kiểu Kiểu mới về làng có mấy ngày, làm sao có thể thông đồng với vợ trưởng làng được?
Vậy chuyện này trăm phần trăm là thật.
Làng họ đúng là được lãnh đạo đặc biệt xếp ở phía trước.
Thế là không ít dân làng bắt đầu hoảng. Nếu thật sự như Phương Kiểu Kiểu nói, vì chuyện này mà hỏng danh tiếng của làng, bị xếp xuống cuối, thì hỏng to.
Trong nhà bao nhiêu người đang chờ chén lương cứu mạng này sống, ai biết xếp cuối cùng có bị thiếu lương không?
Cảm thấy chuyện này bắt đầu đe dọa đến bản thân, những người dân nãy giờ im lặng xem kịch cũng không ngồi yên được nữa, đồng loạt lên tiếng chỉ trích kẻ ăn trộm bịt mặt này.
“Vào lúc thế này, sao mày còn mặt mũi đi ăn trộm lương thực của một đứa con gái nhỏ? Đúng là không biết xấu hổ.”
“Trên đều phát theo khẩu phần, mày ăn trộm lương của người ta, chẳng phải là đẩy người ta vào đường chết sao?”
“Đúng đúng, một thằng đàn ông mà làm cái trò này, khác nào giết người?”
“Làng ta mà có loại người này, đến lúc liên lụy đến làng thì mày chết vạn lần cũng không đền tội được.”
“…”
Những lời chỉ trích dày đặc khiến người đàn ông không ngóc đầu lên nổi. Thấy hắn cứ co rúm không nói tiếng nào, mọi người càng thêm tức.
Trưởng làng cũng nhận ra mức độ nghiêm trọng của sự việc, mặt sa sầm, bước đến trước mặt Phương Kiểu Kiểu nhẹ nhàng hỏi han.
“Cháu gái họ Phương, chuyện này đúng là hành vi xấu xa, phải nghiêm trị mới được. Nó ăn trộm của cháu cái gì, bác làm chủ, nó ăn trộm bao nhiêu thì ngày mai lấy lương của nó bù lại bấy nhiêu.”
Trưởng làng vừa dứt lời, người đàn ông đang co rúm giả làm chim cút lập tức không chịu nổi.
“Dựa vào đâu! Dựa vào đâu mà lấy lương của tôi đền cho cô ta! Tôi đã trả lại đồ ăn trộm rồi! Còn bị cô ta đánh cho một trận, tôi chưa kiện đòi tiền thuốc đâu!”
Bốp —!!
Nghe những lời vô liêm sỉ của hắn, trưởng làng không chút nương tay, tát cho hắn một cái thật mạnh.
Thấy cái bịt mặt trên mặt hắn bị trưởng làng tát đến suýt rơi, Phương Kiểu Kiểu khẽ giật khóe miệng, lên tiếng.
“Không cần đâu trưởng làng. Tuy hắn cầm dao trèo tường vào, nhưng may là cháu biết chút võ phòng thân, đã lấy lại được lương, cũng không bị chém… Nhưng nếu là người khác…”
“Hắn còn mang dao?!”
Nghe Phương Kiểu Kiểu nói, trưởng làng mở to mắt.
Nhìn thấy con dao phay sáng loáng bị Phương Kiểu Kiểu ném ra trước mặt, ông tức đến run người.
Nếu thật sự xảy ra án mạng, đừng nói đến xếp phát lương trước, thậm chí có thể khiến lương của cả làng bị giảm một nửa!
Mấy ngày trước những kẻ gây chuyện bị bắt, kết cục thế nào còn chưa đủ rõ sao?
Vào thời điểm này, có miếng ăn sống sót đã là tốt lắm rồi, thế mà còn muốn kéo cả làng xuống nước.
Trưởng làng lần này thực sự nổi giận, giật phăng cái bịt mặt sắp rơi trên mặt hắn, muốn xem rốt cuộc là thằng khốn nào.
Mảnh vải bịt mặt bị kéo xuống, gương mặt hắn lập tức hiện ra trước mắt mọi người.
Mặt nhọn, má hóp, răng hô… Đây chẳng phải là…
“Thiên Bảo?!”
Từ trong đám đông lao ra một người đàn bà thấp bé, bà ta trợn mắt nhìn con trai bị trói trước mặt, mãi không dám tin.
“Không thể nào! Sao có thể là Thiên Bảo nhà tôi được! Hôm nay nó mới ăn hai cái bánh gạo, sao có thể đi ăn trộm của cô được!”
Người đàn bà thấp bé nhìn đứa con bị trói, lập tức chối bay.
Và lời của bà ta đã lọt vào tai tất cả mọi người.
