Chương 35: Tình cờ
Một người phụ nữ sẵn sàng đẩy đồng đội vào chỗ chết không chút do dự... có thật sự là Tiểu Kỳ đã hại chết Trần ca không?
Càng nghĩ càng thấy lạnh sống lưng, người đàn ông cao gầy căng cứng người, vừa quan sát tình hình bên ngoài vừa cảnh giác động tĩnh xung quanh.
Sợ mình lỡ may cũng bị người đàn bà rắn rết này hãm hại.
...
Phương Kiểu Kiểu bỏ lại ba cái đuôi phía sau, vòng đường đi về hướng Trần ca đã rời đi trước đó.
Cô vẫn muốn tận mắt xem Trần ca có thật sự chết không.
Dù sao cái kỹ năng có thể dò tìm nguy hiểm xung quanh kia, cô thực sự rất thích.
Hơn nữa - kỹ năng này có thể còn là một kỹ năng có thể thăng cấp.
Càng đi về phía trước càng gần hướng lũ côn trùng vừa chạy ra.
Phương Kiểu Kiểu nhẹ nhàng bước, cẩn thận tiến lên. Dù là ban đêm tối tăm, tầm nhìn bị cản trở, cô vẫn phát hiện ra cái bóng trắng nổi bật đang lảng vảng xung quanh.
Con sâu trắng sưng phù, béo như một chiếc xe tải. Cái bụng căng phồng phập phồng lên xuống theo từng chuyển động, nhìn từ xa, chẳng khác gì một con giòi phóng to.
Dù là côn trùng bản địa của thế giới game này, cái màu trắng này trong đám cỏ cũng quá nổi bật đi.
Phương Kiểu Kiểu giấu mình trong một cái hốc rễ cây, lén quan sát con sâu. Phát hiện nó cứ quay vòng quanh một cây, cô hơi nghi hoặc.
Chẳng lẽ mắt con sâu này kém? Tối đến là không nhìn xa được?
Phương Kiểu Kiểu thắc mắc, đang định lặng lẽ rời đi thì con sâu đang quay vòng bỗng nhiên trở nên hung dữ.
Nó đứng thẳng bằng bụng, chồm nửa người lên, hung hãn lao vào cái cây nãy giờ cứ quay quanh.
Cái cây to lớn bị nó húc nghiêng ngả, chưa kịp nghĩ nó đang làm gì, Phương Kiểu Kiểu đã thấy từ trong cây rơi lộp bộp ra hai người.
Thấy có người rơi ra, con sâu không húc nữa. Nó lại bò xuống đất, trườn về phía hai người.
Hai người kia rơi không nhẹ, tạm thời không kịp quan tâm đến đau đớn, bò bằng tay chân tán loạn tứ phía.
Con sâu trắng nhìn có vẻ chậm chạp nhưng động tác không hề chậm, nhanh chóng trườn đuổi theo.
Thấy con sâu bị dụ đi, Phương Kiểu Kiểu không dám tò mò nữa, vội vàng chuồn khỏi đó.
Đêm tối đen kịt, ngay cả chút ánh trăng còn sót lại cũng bị những đám cỏ cao um tùm che khuất.
Cô không tin con sâu này phát hiện có người trong cây nhờ thị lực tốt.
Nếu không nhờ thị lực, thì có nghĩa là con sâu này dùng khứu giác để tìm mồi.
Tuy không biết khứu giác của nó nhạy đến mức nào, nhưng cô còn có việc bận, không rảnh dây dưa với sâu.
Hơn nữa, con sâu đó nhìn toàn thịt mỡ, dao của cô chưa chắc đã đâm xuyên da nó.
Trong cái cây đó chắc chắn không chỉ có hai người rơi xuống. Đồng đội còn không ra tay, cô càng không 'xả thân vì người'.
Ban đêm tầm nhìn bị cản trở nghiêm trọng, mấy lần Phương Kiểu Kiểu đến sát con sâu mới phát hiện nguy hiểm.
Cầm dao chém chết mấy con dế mèn (con cào cào) cỡ lớn, lòng vòng tìm quanh khu vực này cũng chẳng thấy gì, kiệt sức cô đành quyết định bỏ cuộc.
Ngồi bệt xuống đất, dựa vào một chiếc lá cuộn tròn nghỉ ngơi, Phương Kiểu Kiểu hơi tiếc nuối.
Nhưng khi quay sang nhìn số game tệ trên vòng tay đã tăng lên 145 đồng, tâm trạng u uất của cô cũng nhẹ nhõm hơn một chút.
Thôi, dù sao cũng đã sao chép được một kỹ năng [Sinh trưởng], coi như không phải phí công.
Nhìn phần giới thiệu về kỹ năng mới, chút tiếc nuối cuối cùng của Phương Kiểu Kiểu cũng tan biến.
Cô lấy bánh mì ra, cẩn thận xé bao bì, nhai chậm rãi, trên mặt cuối cùng cũng nở một nụ cười.
【Kỹ năng: Sinh trưởng
Có thể thúc đẩy mọi loại hạt giống phát triển ngay lập tức đến kỳ trưởng thành, số lượng quả của cây đa niên là ngẫu nhiên.
P/S: Kỹ năng không có thời gian hồi chiêu, mỗi ngày có thể sử dụng ba lần.】
Tuy là kỹ năng không thể thăng cấp, nhưng chỉ riêng khả năng làm hạt giống nảy mầm và kết quả tức thì đã đủ làm người ta bất ngờ.
Huống chi nó còn không có thời gian hồi chiêu!
Chỉ có điều mỗi ngày chỉ dùng được ba lần và số lượng quả của cây đa niên là ngẫu nhiên, hơi thiếu sót một chút.
Nhưng một vết nhơ không làm mất đi vẻ đẹp toàn diện, chỉ cần có hạt giống, cô sẽ có rau củ quả ăn không hết.
Chỉ cần mỗi loại hạt có một hạt, nhờ kỹ năng sao chép, cô sẽ có vô số rau củ quả.
Có thể nói, có kỹ năng Sinh trưởng này, cô lại có thể sống cuộc sống hạnh phúc tự do rau củ quả như trước khi ô nhiễm.
Ăn xong một túi bánh mì nhỏ ngon lành, Phương Kiểu Kiểu uống một ngụm nước rồi đứng dậy.
Đã không lấy được kỹ năng kia, cũng nên quay lại xem thùng nước đã đầy chưa.
Bầu trời tối dần sáng, Phương Kiểu Kiểu men theo trí nhớ băng qua đám cỏ.
Đi gần hai tiếng, cuối cùng cũng tìm được bông bồ công anh vàng đã đánh dấu, quần áo trên người cô đã bị sương đêm thấm ướt.
Kéo kéo quần áo dính vào người vì ướt, Phương Kiểu Kiểu xác định phương hướng rồi tiếp tục tiến lên.
Lại đi thêm khoảng hai mươi phút, cuối cùng cũng thấy được 'cái thùng lớn' quen thuộc.
Phương Kiểu Kiểu lần lượt kiểm tra những cây cỏ tiết tiết để lại, phát hiện bên trong đều đầy nước, cô thu ống cao su lại, rồi lần lượt nhét những 'thùng cỏ' khổng lồ này vào ba lô.
Có mấy thùng nước lớn thế này, chuyện tắm rửa của cô không phải lo nữa.
Thu nước xong, Phương Kiểu Kiểu định tìm một bụi cỏ gần đó nghỉ ngơi một chút.
Không ngờ vừa vạch một đám cỏ rối như tổ gà ra, đã phát hiện bên trong có một người đàn ông mất hai chân mà cô đã tìm cả đêm.
"Ai?"
Có lẽ tiếng động Phương Kiểu Kiểu vạch cỏ làm anh ta tỉnh giấc, người đàn ông mất chân cảnh giác ngẩng đầu nhìn về phía này, tay vẫn nắm chặt một con dao gọt hoa quả.
"Anh Trần."
Phương Kiểu Kiểu mặc kệ sự cảnh giác trong mắt anh ta, tự nhiên chui vào.
Nhìn khuôn mặt trắng bệch như tờ giấy của người đàn ông và đôi chân đứt lìa được phủ kín bằng bùn đất.
Cô hơi nhướng mày, hiểu ra nguyên nhân người đàn ông sống sót.
Đúng là đủ tàn nhẫn.
Chân đứt mà chỉ dùng bùn đắp qua loa để che mùi máu, sự dũng cảm và quyết đoán này không phải ai cũng làm được.
Mãi đến khi Phương Kiểu Kiểu đi đến cách anh ta hai mét, người đàn ông mới như nhìn rõ người đến, hơi thở phào.
"Tiểu Nguyệt?"
"Là tôi. Anh Trần, Tiểu Kỳ họ nói anh đã..."
Phương Kiểu Kiểu nói nửa chừng, ngừng lại vừa đúng lúc.
Người đàn ông trước mặt bỗng nhiên mặt mày u ám, giọng nói mỉa mai và căm hận.
"Hừ, chúng nó có phải nói tao đã chết rồi không? Con đàn bà chết tiệt, nếu không phải Vương Tâm Liên cái con nhỏ đó dùng chiêu độc đẩy tao, sao tao có thể không phòng bị bị quái vật cắn đứt hai chân."
Sắc mặt Trần ca càng ngày càng khó coi, cả người hung tợn đến đáng sợ.
Phương Kiểu Kiểu không có nhiều cảm xúc dao động, chỉ lấy từ ba lô ra một cọng rau giáp xanh quen thuộc, đưa đến trước mặt anh ta.
"Anh Trần, anh ăn chút gì lót dạ trước đi. Tâm Liên dẫn quái vật đến, tôi cũng chạy lạc với họ, nhưng anh yên tâm, đồ ăn trong ba lô tôi đủ để chúng ta sống đến cuối cùng."
Nhìn cọng rau giáp xanh mọng nước trước mặt, Trần ca nuốt nước bọt ừng ực.
