Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Phải Gánh Tội Thay Anh Trai 3 Năm, Anh Trở Về Với Thân Phận Võ Vương Quyết Tâm Báo Thù - Diệp Sở > Chương 100

Chương 100

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Diệp Sở không muốn tranh cãi với cô, tắm rửa xong liền lăn ra ngủ.

 

Khương Quân Dao khẽ hừ một tiếng, cũng lên giường nằm xuống.

 

Hôm sau, Diệp Sở bị tiếng cãi vọng từ dưới lầu đánh thức.

 

Nhận thấy tình hình không ổn, anh lập tức trở dậy bước xuống cầu thang.

 

Chỉ thấy trong phòng khách dưới nhà, Hàn Mộng Quyên đang chỉ thẳng vào mũi Khương Hải Vân mà mắng nhiếc.

 

“Khương Hải Vân, mày thật là to gan, đã bảo đừng có mò mẫm lung tung, mày cứ nhất định phải làm. Mò mẫm cũng đành, vậy mà còn dám giấu tao đem công ty đi thế chấp.”

 

Càng nói bà càng tức, cầm cây chổi lông gà bên cạnh liền quất vào người ông.

 

Diệp Sở vừa định ngăn lại, thì Khương Quân Dao từ phía sau đã kịp bước tới trước, giật lấy cây chổi lông gà, “Mẹ, mẹ làm gì vậy? Sao lại có thể đánh bố chứ.”

 

Hàn Mộng Quyên lập tức oan ức khóc òa lên, “Hu hu, đều tại cái đồ đáng chết này thôi…”

 

Bà vừa khóc vừa kể lể ngắt quãng sự việc.

 

Hóa ra, là chuyện đầu tư lần trước, Khương Hải Vân đã không nghe lời khuyên can.

 

Đầu tiên là đem hết mấy chục triệu tiền riêng của mình đầu tư vào, sau đó lại thấy quá ít, lén đem công ty thế chấp, vay mười tỷ đồng đổ hết vào.

 

Hôm qua ký hợp đồng xong, chuyển tiền rồi, hẹn hôm nay gặp mặt hội đồng quản trị Giang Nam Thương Hội.

 

Kết quả sáng nay, Khương Hải Vân phát hiện điện thoại gọi không thông, lập tức nhận ra không ổn.

 

Lập tức kể sự việc cho Hàn Mộng Quyên, hai người phân tích một hồi, thấy chín phần mười là bị lừa rồi.

 

Thế là mới có cảnh tượng lúc nãy.

 

Khương Quân Dao nghe xong cũng hơi tức giận, “Bố, không đã bảo bố đừng nhúng tay vào sao?”

 

“Bố nghĩ thằng họ Tiền kia là bạn thân của con, lẽ ra không nói dối được, ai ngờ…”

 

Khương Hải Vân thở dài ngao ngán, chẳng còn chút tinh thần như mọi ngày.

 

Hàn Mộng Quyên quát mắng, “Mày nghĩ? Mày có mấy cân mấy lạng trong lòng không có số à, đã bảo đừng có mò mẫm, mày cứ không nghe, giờ thì tốt rồi.”

 

Mắt bà đỏ hoe, trong lòng đầy chua xót và oan ức.

 

Thầm nghĩ sao mình lại lấy phải một người đàn ông vô dụng như vậy.

 

Vô dụng cũng đành, còn thích mò mẫm lung tung.

 

Khương Hải Vân há hốc mồm, nhưng không biết nói gì.

 

Hàn Mộng Quyên tiếp tục mắng, “Giờ thì tốt rồi, ông cụ vốn đã thiên vị nhà lớn, giờ công ty của chính mình còn bị mày đem thế chấp, tiếp theo tính sao đây?”

 

Khương Hải Vân không còn cách, đành đưa mắt nhìn Khương Quân Dao, “Quân Dao, bên con có thể xoay xở ra một ít vốn không? Trả nợ ngân hàng trước đã.”

 

Khương Quân Dao lắc đầu, “Tập đoàn đã triển khai hợp tác toàn diện với Hoàng Phủ gia, vốn cơ bản đã đầu tư hết, tạm thời e là không rút ra được.”

 

“Nếu cưỡng ép rút vốn, chắc chắn sẽ bị nhà lới bắt bẻ.”

 

Khương Hải Vân mặt tái mét, “Thế này tính sao.”

 

Hàn Mộng Quyên cũng sốt ruột vô cùng.

 

Vân Mộng chế dược là tâm huyết cả đời của bà, không thể để nó hỏng được.

 

Trông thấy cảnh này, Diệp Sở kịp thời bước tới, lấy ra một tấm thẻ đưa cho Hàn Mộng Quyên.

 

“Mẹ, trong thẻ này có một ít tiền, chắc có thể giải quyết khủng hoảng công ty. Ngoài ra việc cấp bách bây giờ là báo với thành vệ bên đó, may ra còn bắt được hai cha con họ Tiền kia, con vừa quen thống lĩnh thành vệ quân, chúng ta có thể nhờ anh ta giúp…”

 

*Bốp!*.

 

Khương Hải Vân một cái tát đánh rơi tấm thẻ ngân hàng trong tay Diệp Sở, hai mắt phun lửa, “Đồ phế vật, đã đến lúc này rồi, mày còn ở đây gây rối.”

 

“Mấy đồng tiền của mày đều là Mộng Quyên cho, cũng đem ra nói, còn dám nói quen thống lĩnh thành vệ quân, sao mày không nói quen cả thị trưởng, tao thấy mày cái đồ phế vật này nói khoác nghiện rồi.”

 

Khương Hải Vân càng nói càng tức, dường như tìm được chỗ trút giận, chỉ vào mũi Diệp Sở mà xả một tràng điên cuồng.

 

“Khương Hải Vân, đầu mày bị kẹt cửa rồi à.” Hàn Mộng Quyên quát mắng, “Lỗi của mày, đừng có trút giận lên Sở.”

 

Khương Hải Vân hừ lạnh, “Chuyện này đúng là lỗi của tao, nhưng tính nghiêm ngặt ra, cũng không thoát khỏi liên quan tới thằng nhóc này.”

 

Diệp Sở ngớ người, sao lại có thể liên quan đến mình được?

 

Hàn Mộng Quyên tức đến phì cười, “Mày nói đi, sao lại liên quan đến Sở?”

 

“Nói ra, thì cũng tại thằng phế vật này lúc trước hốt tiền thằng họ Tiền kia.” Khương Hải Vân nói có lý có cớ: “Đối phương tốt bụng mời chúng ta ăn cơm, ngược lại bị hốt, trong lòng khó tránh khỏi tức giận.”

 

“Chắc là vì không nuốt trôi, mới nảy sinh ý định trả thù, không thì vô cớ vô duyên, sao đối phương lại lừa tao?”

 

Khương Sở méo miệng, ông bố vợ mình thật đủ vô liêm sỉ.

 

Cái này cũng có thể cưỡng ép kéo lại với nhau.

 

Ông bị lừa, chẳng phải là vì không có não sao?

 

Hàn Mộng Quyên mặt đầy châm chọc, “Mày thật giỏi tìm cớ cho mình, rõ ràng là mày không có não mới bị lừa, còn đem đổ cho người khác.”

 

“Còn nữa, lúc trước chúng tôi đều khuyên mày đừng hấp tấp, mày có nghe vào không? Theo tao nói, mày chính là cái đầu heo, cả đời bùn nhão không đắp nổi tường, cũng chẳng trách ông cụ không thích mày.”

 

Hàn Mộng Quyên tức giận, thứ gì cũng nói ra, khiến Khương Hải Vân mặt đỏ tía tai.

 

“Hàn Mộng Quyên, mày đừng có tự cho là đúng. Cũng là tại mày không đẻ được con trai cho tao, ông cụ mới không thích nhà hai chúng ta…”

 

Nhìn thấy hai người càng cãi càng kịch liệt, Khương Quân Dao lớn tiếng quát, “Đủ rồi.”

 

Hai người lập tức im bặt, nhưng vẫn không hài lòng liếc nhau một cái.

 

Khương Quân Dao xoa xoa thái dương, “Có thời gian ở đây cãi nhau, chi bằng mau chóng tìm quan hệ, xem có thể đòi lại tiền được không.”

 

Hai người nghĩ cũng phải, lập tức gọi điện tìm quan hệ.

 

Nhưng vất vả một hồi, lại được biết Tiền Tâm cha con đã cuỗm tiền bỏ trốn ra nước ngoài.

 

Khả năng đòi lại được là vô cùng nhỏ.

 

“Thế này tính sao?” Hàn Mộng Quyên mặt mày ủ rũ.

 

Thấy bà dáng vẻ này, Diệp Sở nhặt thẻ lên lại nói: “Mẹ, trong thẻ này có mấy chục tỷ, mẹ cứ lấy đi dùng trước.”

 

Khương Hải Vân quát, “Đồ phế vật, mày im đi, tao thấy mày cố ý đến chọc tức chúng tôi.”

 

Diệp Sở muốn giải thích, thì bỗng cảm thấy một ánh mắt lạnh lẽo nhìn sang.

 

“Đủ rồi, chuyện này con sẽ nghĩ cách giải quyết, anh không giúp được cũng không sao, nhưng đừng có thêm rối.” Giọng Khương Quân Dao nghiêm khắc.

 

Diệp Sở ánh mắt nghiêm túc nhìn thẳng đối phương, “Con nói thật hay không, cầm thẻ ngân hàng đi kiểm tra một cái là biết.”

 

“Không cần thiết.”

 

Giọng Khương Quân Dao lạnh nhạt, trong mắt thoáng qua vẻ thất vọng.

 

Tiếp đó cô nhìn Khương Hải Vân và Hàn Mộng Quyên, “Bố mẹ, hai người đừng cãi nhau nữa, chuyện này con sẽ nghĩ cách.”

 

Nói xong, cô quay người lên lầu.

 

Diệp Sở thầm lắc đầu, mình đã nói đến mức này rồi, đối phương vẫn không tin chút nào.

 

Không khó để nhận ra, mình chưa từng lọt vào mắt xanh của Khương Quân Dao.

 

“Đồ phế vật, không có bản lĩnh còn chết không chịu nhận, ngày ngày chỉ biết nói khoác.”

 

Khương Hải Vân trừng mắt nhìn Diệp Sở, mặt đầy bất mãn.

 

“Mày im đi.”

 

Hàn Mộng Quyên không vui quát, rồi nhìn Diệp Sở, “Sở, Quân Dao tính tình vậy đó, con đừng chấp nhặt với nó.”

 

Nhìn tấm thẻ ngân hàng trong tay anh, bà do dự một chút, vẫn chọn nhận lấy, định cất giữ hộ anh trước.

 

“Đã con có tấm lòng này, mẹ nhận trước, đợi sau này tay rộng hơn, mẹ trả lại cho con.”

 

Mắt mày bà nở nụ cười, trông rất vui, nhưng trong lòng thì thầm thở dài.

 

Diệp Sở cái gì cũng tốt, chỉ là thích nói khoác.

 

Rõ ràng, bà cũng không tin lời Diệp Sở.

 

Cũng phải, một người vừa mới ra tù, đến việc làm còn không có, đột nhiên lấy ra mấy chục tỷ, đổi ai cũng không tin.

 

…

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Có thể bạn thích