Chương 24: Khu ô nhiễm không cấp
Hai ngày sau khi chuyển vào, nhà nhà đều bận rộn.
Bận tìm hiểu giá cả trong căn cứ, ra sảnh làm việc để làm thẻ cư dân và thẻ tích phân.
Mấy Sentinel trong thị trấn sau khi đi thị sát một vòng quanh căn cứ, đã mở một cuộc họp.
Cả bọn nhất trí tự thành lập đội tìm kiếm, ra ngoài tìm vật tư, săn thú biến dị.
Tài nguyên gần đó khá phong phú, dù không săn được thú biến dị, thì đào ít rau dại hay vác ít than đá cùng các vật tư sinh hoạt khác về, cũng đổi được một ít tích phân.
Than đá họ đang dùng là do căn cứ cung cấp miễn phí hôm đó.
Số lượng không nhiều, chỉ đủ dùng khoảng nửa tháng.
Than là vật phẩm thiết yếu, dù không đem bán, mỗi nhà cũng phải dự trữ một ít để dùng.
Thú biến dị có tính công kích cực kỳ mạnh mẽ, cực kỳ khó săn, rất nguy hiểm, phải xem vận may.
Trình Đông Thụ rất đắn đo.
Anh là Sentinel cấp B, ngày đầu chuyển vào, Bộ Năng Lực Đặc Biệt đã phái người đến tìm anh, báo rằng anh có thể gia nhập đội tuần tra của căn cứ.
Công việc chính là phụ trách tuần tra an ninh căn cứ, duy trì trật tự trị an, thỉnh thoảng phải ra ngoài làm nhiệm vụ, dọn dẹp dị chủng quanh căn cứ.
Lương cứng, một tháng tám trăm tích phân.
Lương của Sentinel cấp A là một nghìn năm trăm, chênh lệch gần gấp đôi.
Họ còn có các nhiệm vụ khác do căn cứ ban hành, kèm theo thưởng nhiệm vụ hậu hĩnh.
Ví dụ như các trạm gác bên ngoài, chịu trách nhiệm giám sát các khu ô nhiễm, đều do các đội Sentinel cấp A đóng giữ.
Hai tháng luân phiên một lần.
Trong thời gian phái đi, Sentinel cấp A có phụ cấp thêm, cộng với thưởng nhiệm vụ, có tháng kiếm mấy nghìn tích phân cũng không thành vấn đề.
Mà Sentinel chỉ khi đạt đến cấp B mới thức tỉnh được tinh thần thể.
Sentinel dưới cấp B, căn cứ lớn căn bản chẳng thèm để mắt, nên Trình Đông Thụ là Sentinel duy nhất trong thị trấn nhận được tin tuyển dụng.
Dù sao cũng là công việc ổn định.
Trình Đông Thụ hơi xiêu lòng.
Nhưng em trai anh lại tham gia đội tìm kiếm do thị trấn tự thành lập.
Săn thú biến dị rất nguy hiểm, các Sentinel khác trong thị trấn đều là cấp thấp, anh có chút không yên tâm.
"Anh, không sao đâu, anh vào đội tuần tra đi."
Em trai anh là Trình Đông Thanh nói, "Lỡ may tụi em về tay không, ít ra anh cũng có lương cố định, em không đến nỗi chết đói."
"Hơn nữa mỗi tháng anh chẳng phải có bốn ngày nghỉ sao? Lúc nghỉ anh có thể đi cùng tụi em, coi như kiếm thêm."
Trình Đông Thụ nghe em trai nói vậy, đắn đo một lát rồi cuối cùng hạ quyết tâm, mai sẽ đến Bộ Năng Lực Đặc Biệt trình diện.
Đợi khi anh quen thân với mấy Sentinel trong căn cứ, sau này người trong thị trấn có việc, có người trong căn cứ, dù sao cũng tiện hơn.
Còn về dân thường trong thị trấn, ai có sức lực cũng thử tìm việc trong căn cứ.
Nhưng không mấy suôn sẻ, đụng đâu cũng vấp.
Đến cả việc quét dọn đường phố, cũng có một đám người tranh nhau lên ca, chỉ tiêu đã đầy từ lâu, chẳng thiếu người.
Đàn bà liền nghĩ ra ngoài hái cỏ dại, đan dép cỏ và nón cỏ để bán trong căn cứ.
Thanh Sơn trấn tài nguyên khan hiếm.
Giày họ mang phần lớn là tự làm, nhiều người có tay nghề đan lát.
Thế là đội tìm kiếm của thị trấn nhận được đơn hàng đầu tiên: giúp hái cỏ dại, đến lúc bán được tiền sẽ chia hoa hồng cho họ.
Nhưng có một vấn đề.
Căn cứ Hy Vọng quản lý nghiêm ngặt, đồ chỉ được bán ở các quầy cố định, họ đã hỏi thăm rồi, giá thuê quầy một tháng hai trăm tích phân, chỗ tốt hơn thì ba trăm tích phân.
Quan trọng nhất là, chỉ có quầy mới có thiết bị quẹt thẻ.
Mọi người bây giờ không một xu dính túi.
Đừng nói thuê quầy, đến tiền xe buýt cũng không có.
Hạ Tường hết cách, đành liều mặt dày chạy đến tìm Vân Chiêu: "Chị Vân Chiêu, có thể cho tụi em mượn hai trăm tích phân không?"
Cậu kể rõ tình hình.
"Người trong thị trấn có thể dùng chung một quầy, ai muốn bán đồ thì mang qua đó bày bán, đợi tụi em kiếm được tiền sẽ trả chị ngay."
Vân Chiêu nghe vậy lấy ra một thẻ tích phân của Căn cứ Bình Minh, chuyển ba trăm tích phân vào.
Cô đưa thẻ cho Hạ Tường, nói: "Thẻ này dùng chung cho bốn căn cứ lớn, các em cứ dùng tạm, nhưng tốt nhất ra sảnh làm việc làm hai cái thẻ của Căn cứ Hy Vọng."
Một trăm thừa ra, để phòng khi cần.
Hạ Tường: "Vâng ạ."
Sau khi Hạ Tường đi, Vân Chiêu tính toán tích phân của mình.
Mua đồ nội thất tổng cộng hết một trăm năm mươi tích phân, trong đó có một phần là tiền đặt cọc giá đỡ chim.
Bốn nghìn năm trăm tích phân còn lại, cô chuyển một nghìn cho dì Triệu, coi như tiền sinh hoạt gần đây.
Ngoài ra sáng mai phải đưa bọn trẻ đến trường làm thủ tục nhập học.
Bảy đứa trẻ, cần nộp hai nghìn tám trăm tích phân, trong thẻ lập tức chỉ còn bảy trăm.
Muốn bữa nào cũng có thịt là không thể rồi.
Phải kiếm tích phân gấp.
Cô là Guide, lúc rảnh thực ra có thể ngồi phòng khai thông để khám bệnh.
Chỉ là không biết có thể lãnh hai phần lương không.
Vân Chiêu suy nghĩ một lát, gọi điện cho Trưởng phòng Đoạn, nói rằng mai sau khi đưa bọn trẻ đến trường sẽ đến Bộ Tác chiến trình diện ngay.
Trưởng phòng Đoạn: "Được, mai tôi ở Bộ Tác chiến chờ cô."
*
Trưởng phòng Đoạn đặt điện thoại xuống, quay đầu cảnh cáo nghiêm khắc mấy người đang ngồi trong phòng làm việc của bà.
"Mai khi gặp người ta, cả bọn phải tỏ ra khiêm tốn hết sức!"
"Rõ!"
Trưởng phòng Đoạn liếc họ, rồi nói với Tạ Đồ: "Đặc biệt là anh, với tư cách đội trưởng phải chăm sóc thành viên mới, dẫn cô ấy làm quen với Bộ Tác chiến nhanh nhất có thể."
Tạ Đồ nói năng rất tự nhiên: "Rõ."
Bốn thành viên trong đội đang bàn bạc, định mai tổ chức một buổi chào mừng cho thành viên mới.
Hôm đó mọi người vội vàng gặp cô một lần, chỉ thấy dáng người mảnh khảnh ấy trông đặc biệt yếu ớt, như một cơn gió có thể thổi bay.
"Đội trưởng, mai ăn thịt nướng được không?" Đào Hạo Hạo hỏi.
Tạ Đồ liếc hắn, "Hai hôm trước chẳng phải mới ăn à?"
Đoạn Tích vội nhảy ra, "Sao giống được! Mai chúng ta phải chào mừng thành viên mới."
Lần này nhất định phải bắt đội trưởng xả máu, ăn lại năm trăm tích phân đã thua trong vụ cá cược!
Tạ Đồ lười nói nhảm, trực tiếp móc thẻ tích phân ném cho họ, "Cút nhanh."
"Rõ!"
Mấy người hí hửng cầm thẻ tích phân của Tạ Đồ, kéo Tống Lương rút lui gọn gàng.
Trưởng phòng Đoạn nhìn bóng lưng Đoạn Tích rời đi, vẻ mặt hận sắt không thành thép.
"Anh cứ chiều họ mãi."
Tạ Đồ liếc mắt, "Nãy giờ sao trưởng phòng không nói thẳng trước mặt họ?"
Sentinel trong Bộ Tác chiến, đều sống cuộc đời đặt lưỡi dao trên kẽ răng.
Lúc nào cũng đối mặt với đủ loại nguy hiểm không biết trước.
Không ai biết, có ngày nào đó mình sẽ hy sinh trong một khu ô nhiễm nào đó.
Kể cả Tạ Đồ.
Trưởng phòng Đoạn không muốn tiếp tục chủ đề này, chuyển sang nói: "Mai anh và Vân Chiêu đi làm bài kiểm tra độ tương thích."
Ánh mắt Tạ Đồ lóe lên, không có lý do từ chối, bèn đáp gọn: "Được."
Anh liền hỏi: "Tụi em đã nghỉ mấy ngày rồi, nhiệm vụ tiếp theo khi nào xuống?"
Trưởng phòng Đoạn cầm cốc nước trên bàn, "Nhiệm vụ hoãn vài ngày, Guide cần thời gian thích ứng. Ngoài ra, bên Căn cứ Bình Minh, đội Giang Mục đến giờ vẫn chưa ra."
Tạ Đồ khựng lại, "Khu ô nhiễm số 88?"
Trưởng phòng Đoạn: "Ừ, ưu tiên nhiệm vụ màu cam, không có cấp."
Khu ô nhiễm không có đánh giá cấp độ nguy hiểm, đại diện cho... chưa biết.
