Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Ta Dùng Công Đức Đổi Mạng, Livestream Xét Xử Thiện Ác! - Trì Ưu > Chương 77

Chương 77

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 77: Cô giáo thiên thần, học sinh quỷ dữ

 

Cảnh phía sau tăng tốc, cô gái bị hành hạ không ra hình người, Toàn Bá Thiên cũng sợ bị phát hiện, lại càng sợ cô gái về nhà kể lại chuyện này, nên hắn đã thẳng tay bóp chết cô bé.

 

Mưa như trút nước, Toàn Bá Thiên giấu xác cô gái dưới gầm giường nhà mình, đợi đến tối mịt mới lôi xác cô gái ra, nhét vào vali rồi vứt xuống sông.

 

Dòng nước chảy xiết, cô gái nhỏ bé lại gầy, chẳng có trọng lượng bao nhiêu, Toàn Bá Thiên đứng nhìn cô gái trần truồng bị nước cuốn trôi, rồi mới bình thản về nhà.

 

Ông bà của cô gái đến sáng hôm sau mới nhận ra cô bé mất tích. Hai người lúc đầu tưởng cô bé không nghe lời, quỳ ngoài cửa rồi chạy đi trú mưa, tránh đòn roi của họ. Ai ngờ bận rộn mãi, hai người quên khuấy chuyện này, đến khi ngủ dậy mới phát hiện cô bé cả đêm không về nhà.

 

Họ vừa chửi vừa gào tên cô bé, bảo nó mau về nhà, không thì đánh gãy chân, nhưng gọi mãi chẳng thấy ai. Hỏi người khác, người ta cũng nói vì trời mưa nên chẳng để ý bên ngoài, chẳng ai biết cô bé đi đâu.

 

Dù sao cũng là mạng người, hai ông bà hoảng hốt, vội nhờ hàng xóm đi tìm. Tìm cả ngày không thấy, hai người mới báo cảnh sát.

 

Cô gái mất tích lặng lẽ trong ngày mưa, cảnh sát trước hết nghi ngờ hàng xóm láng giềng, vì chỉ có người quen mới khiến trẻ con đi theo.

 

Tất cả đều bị điều tra và thẩm vấn, Toàn Bá Thiên cũng vậy, nhưng tâm lý của hắn tốt hơn người thường, thêm vào đó bà nội hắn làm chứng cho hắn, thế là hắn thoát khỏi hiềm nghi.

 

Nhìn cảnh Toàn nãi nãi làm chứng giả để che chở cho Toàn Bá Thiên, ai cũng nghiến răng tức tối.

 

Bà già chết tiệt tuy không thấy tận mắt tội ác của Toàn Bá Thiên, nhưng bà chắc chắn biết chuyện này là do hắn làm, vậy mà bà vẫn bình thản làm chứng giả cho hắn, và chưa bao giờ nhắc lại chuyện này trước mặt hắn, cứ như hai người chẳng liên quan gì đến vụ việc vậy.

 

Toàn nãi nãi ngượng ngùng rời mắt khỏi màn hình lớn, Trì Ưu cười lạnh: "Là bà nội của Toàn Bá Thiên, bà là người hiểu rõ nó nhất. Ngày hôm đó, khi bà về đến nhà, Toàn Bá Thiên vừa đi vứt xác. Bà nhìn thấy đủ loại dấu vết trong nhà liền đoán ra nó lại làm chuyện không thể tha thứ, nhưng vì nó là cháu trai của bà, nên bà lại giúp nó dọn sạch hiện trường."

 

"Xác cô gái bị ngâm nước trương lên mấy ngày sau mới bị phát hiện, cảnh sát đến giờ vẫn chưa tìm ra hung thủ. Hai người mỗi lần đối mặt với cảnh sát đều làm ra vẻ không liên quan, cũng tài thật."

 

Bà cháu ngồi cạnh nhau, cùng nghiến răng im lặng. Trì Ưu khinh thường: "Đừng vội, còn mạng người thứ ba nữa. Tao sẽ cho mọi người biết bộ mặt thật của thằng cháu mày."

 

"Mày!"

 

Toàn nãi nãi muốn ngăn Trì Ưu, nhưng đã muộn.

 

Trong video, Toàn Bá Thiên đã lớn thêm một chút, cao hơn và khỏe hơn nhiều so với một năm trước, mười bốn mười lăm tuổi mà trông như mười bảy mười tám.

 

Người ta thường nói con trai tuổi lớn ăn hết của cha, Toàn Bá Thiên là con nhà nghèo, đúng kiểu ăn hết của cha.

 

Thêm vào đó hắn cứ cách vài hôm lại đi chơi net thâu đêm, còn học đòi hút thuốc uống rượu, hai nghìn tệ tiền sinh hoạt mà cha hắn gửi mỗi tháng chẳng đủ cho hắn tiêu.

 

Hắn vốn có thói quen ăn trộm tiền của bà nội. Tiền của Toàn nãi nãi không gửi ngân hàng, mà chia ra giấu trong các túi ở góc khuất trong nhà. Toàn Bá Thiên lôi hết ra ăn chơi trác tướng, vui vẻ vô cùng.

 

Đến khi Toàn nãi nãi phát hiện, Toàn Bá Thiên đã lấy hết tiền trong nhà tiêu xài chẳng còn một đồng.

 

Bà suýt bị tức chết, vì đó là tiền dành dụm để dưỡng già, bảy tám chục nghìn tệ, bà dành từng đồng một, thế mà mất sạch.

 

Nhưng dù vậy, bà vẫn không nỡ trách mắng Toàn Bá Thiên, cũng có thể sợ chọc giận hắn – kẻ đã giết hai người – rồi hắn giết luôn mình. Bà chỉ nói vài câu bảo hắn tiết kiệm một chút, rồi chuyện coi như xong.

 

Kết quả là bà bỏ qua, nhưng Toàn Bá Thiên thì không. Vì hắn không có tiền là không được: hắn cần đi net, ăn ngon, uống rượu hút thuốc, còn phải mời bạn bè ăn nhậu để ra oai. Không có tiền, hắn chẳng làm được gì.

 

Sau khi hắn đủ kiểu ép buộc, thậm chí động tay động chân với bà nội, mà bà vẫn nói không còn tiền, Toàn Bá Thiên bắt đầu giở trò móc túi người khác.

 

Lúc đầu, hắn đến nhà người ta chơi, lợi dụng lúc không ai để ý lục túi chủ nhà. Thấy có tiền, hắn cũng không lấy nhiều, mỗi lần chỉ mười hai mươi tệ, người ta khó phát hiện mất tiền, mà có phát hiện cũng chẳng để bụng.

 

Nhưng lâu dần, mọi người hình như nhận ra hắn là thủ phạm, chủ nhà không cho con cái mình rủ hắn về chơi nữa, thế là hắn mất nguồn thu.

 

Toàn Bá Thiên tức đến nỗi nằm nhà hai ngày. Hai ngày này cũng chẳng uổng, hắn lên mạng xem rất nhiều vụ trộm cắp, tự cho là học được nhiều mánh khóe trộm cắp và cách không bị phát hiện.

 

Hàng xóm trong khu ổ chuột chẳng ai có tiền, Toàn Bá Thiên đành nhắm vào người khác.

 

Sau vài ngày dò la, hắn để ý đến cô giáo chủ nhiệm cũ từng dạy hắn. Cô giáo là một cô gái trẻ hai mươi mấy tuổi, khi hắn nghỉ học còn rơi nước mắt, nói nếu hắn muốn đi học lại, cô luôn chào đón.

 

Cô giáo dịu dàng tốt bụng, lại sống một mình. Toàn Bá Thiên mượn cớ muốn đi học lại, kể khổ một chút rằng nhà nghèo mấy ngày chưa được ăn no, liền được cô giáo mềm lòng dẫn về nhà.

 

Toàn Bá Thiên ngoan ngoãn ngồi trong phòng khách sạch sẽ ấm cúng của cô giáo, nhìn cô tất bật chuẩn bị bữa tối.

 

Cảnh hắn ăn ngấu nghiến khiến cô giáo rất xót xa, chỉ gắp thức ăn cho hắn, còn mình chẳng ăn bao nhiêu.

 

Xác nhận Toàn Bá Thiên muốn trở lại học, cô giáo rất vui, bảo hắn ngồi chơi, cô dọn dẹp xong sẽ đưa hắn về nhà, bảo hắn thứ hai tuần sau đến trường.

 

Toàn Bá Thiên ngoan ngoãn vâng dạ, còn chủ động giúp dọn dẹp. Vẻ mặt hài lòng của cô giáo khiến dân mạng nắm chặt tay, từng người trong đạn và trong lòng hét lên: "Chạy đi! Toàn Bá Thiên không phải người tốt, nó sẽ giết cô đấy!"

 

Khi cô giáo quay lưng mở tủ lạnh cất đồ, Toàn Bá Thiên bất ngờ cầm cây cán bột trên bếp đập mạnh vào gáy cô.

 

Cô giáo bị đập ngất xỉu dưới đất, Toàn Bá Thiên tìm được ít dây thừng trong nhà, trói cô lên giường.

 

Hắn bịt miệng cô, rồi bắt đầu lục tung cả nhà, tìm ra hết trang sức vàng cùng mấy nghìn tiền mặt trong nhà cô, nhét vào túi.

 

Cho đến khi không còn thấy gì đáng giá, Toàn Bá Thiên mới quay lại bên cô giáo, cầm điện thoại của cô mở khóa bằng khuôn mặt. Nhìn thấy hơn một trăm nghìn tiền gửi trong điện thoại, Toàn Bá Thiên kích động đến mức cả người run lên.

 

Hắn chưa bao giờ thấy nhiều tiền đến thế, lập tức muốn chuyển hết vào điện thoại mình, nhưng chuyển tiền cần mật khẩu chứ không phải mở khóa bằng khuôn mặt, điều này khiến hắn gặp khó.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Có thể bạn thích