Chương 99: Mày không xứng! Mày cũng không xứng!
Im lặng nhìn nhau chưa đầy một lát, Tưởng Mộ đã chủ động dời mắt đi.
Cậu ta bước vào, kéo Tưởng Anh đang bám chặt lấy Triệu Ngâm ra một bên, hỏi: “Có đau không?”
Tưởng Anh khó chịu hất tay cậu ta ra, “Không cần mày giả tình giả nghĩa.”
Sắc mặt Tưởng Mộ không hề dao động vì câu nói đó, chỉ hỏi: “Có muốn anh gọi cho mẹ kể về tình hình gần đây của em không?”
Tưởng Anh hơi cứng người, cô ta ngước mắt liếc Tưởng Mộ, ánh mắt rất lạnh.
Cậu ta không hề nao núng, nói: “Đi theo anh về bệnh viện xử lý vết thương trước đã.”
Trong mắt Triệu Ngâm, quan hệ của hai người này đúng là hơi kỳ lạ.
Cô mở miệng, nói: “... Máu vẫn đang chảy, đúng là cần đến bệnh viện băng bó một chút, hay là tôi đi cùng cậu ấy?”
Mắt Tưởng Anh khẽ động, định mở miệng thì bị Tống Tiễn đột nhiên chen ngang: “Sẽ làm lỡ thời gian học của cậu.”
Anh ta bình tĩnh khách quan nói: “Tôi gọi bác sĩ đến nhà xử lý thì sao? Dù sao cũng là do tôi lỡ tay làm bị thương.”
Tưởng Anh nhíu mày, lộ ra vẻ mặt gần như buồn nôn, nói: “Đến nước này rồi mà còn giả vờ cái gì?”
Chân mày Tống Tiễn hơi hạ thấp xuống.
Tưởng Anh không biết nghĩ đến điều gì, bỗng nhiên cười lạnh một tiếng, phối hợp với khuôn mặt đầm đìa máu tươi, lộ ra vài phần dữ tợn: “Tưởng tao không biết mày định làm gì sao? Lát nữa bác sĩ đến, có phải sẽ tiêm thuốc an thần cho tao, rồi để chúng mày lôi về bệnh viện tra tấn không?”
“Tống Tiễn, mày có tư cách gì mà báo thù tao? Ai bảo mày vô dụng bị tính kế? Tao giả vờ đáng thương nhờ mày chặn bớt người theo đuổi, mày liền đồng ý? Ha, bảo mày là ân nhân cứu mạng, mày liền tin? Mày sống ngu vừa thôi lại còn hèn, đối xử với tình cảm càng tùy tiện, mày lấy mặt mũi nào chạy đến trước mặt Triệu Ngâm cầu xin thảm hại, tranh giành đủ thứ? Nếu tao là mày, tao đã tự sát tạ tội từ lâu rồi, còn sống làm gì?”
Những lời sắc bén đột ngột của cô ta khiến bầu không khí trong phòng tắm lập tức giảm xuống điểm đóng băng.
Tưởng Anh vẫn chưa hả giận, tiếp tục oán hận: “Đồ chó chết, còn ở trước mặt Triệu Ngâm gièm pha tao là biến thái rình mò? Thế mày lén lút nhảy cửa sổ vào thì là thứ tốt đẹp gì? Tao là không theo kịp Triệu Ngâm, nhưng mày thì xứng chắc?”
Nói đến đây, cô ta lại quay đầu nhìn Tưởng Mộ một cái, cảm xúc trở nên cực kỳ bất ổn: “Còn mày nữa! Mày cũng không xứng! Rốt cuộc mày định diễn đến bao giờ? Chuyện tao tính kế Tống Tiễn, không phải mày biết hết từ đầu sao? Lúc đó mày cũng hận không thể để hắn chết đi, bây giờ giả vờ thanh thuần vô tội ngây thơ, thế mà còn cùng Tống Tiễn giáp kích cả tao? Không có tao, mày còn không có cơ hội nói chuyện với Triệu Ngâm ấy chứ!”
Tống Tiễn nghiêng mắt nhìn Tưởng Mộ một cách chăm chú.
Sắc mặt Tưởng Mộ lạnh xuống, “Em bị điên hay bị hoang tưởng thế?”
Tưởng Anh vì nói quá nhiều mà thở dốc nặng nề, cô ta nhướng mày, nghiến răng nói: “Ha, thế thì bây giờ mày nói trước mặt Triệu Ngâm rằng mày không có chút ý đồ xấu xa nào với cô ấy, cô ấy căn bản không phải gu của mày, mày nói đi!”
Tưởng Mộ nói: “Chuyện này không liên quan đến cô ấy, đừng kéo người vô tội vào, em muốn phát điên thì về nhà mà phát.”
Sắc mặt Tưởng Anh càng tức giận, càng méo mó hơn.
Trong cuộc đối đầu này, cô ta rõ ràng rơi vào thế hạ phong.
Tống Tiễn không nói một lời, Tưởng Mộ vẫn duy trì hình tượng đoan chính.
Chỉ có cô ta, chỉ có cô ta như một kẻ điên làm loạn.
Nghĩ đến điểm này, cô ta thở cũng không đều, máu trên trán chảy càng dữ dội hơn.
Đối với những lời lẽ của Tưởng Anh, thực ra Triệu Ngâm không có nhiều ý kiến.
Chỉ hơi ngạc nhiên là Tưởng Mộ cũng là người biết chuyện sao?
Thế trước đó cậu ta còn tìm mình hỏi chuyện về Tống Tiễn?
Còn về chuyện Tống Tiễn leo cửa sổ tầng cao gì đó, cô đã quen rồi.
Lúc này lặng lẽ nhìn lượng máu chảy ra trên trán Tưởng Anh, trong lòng nghĩ: Cô ta đúng là không sợ đau thật.
Bầu không khí trong phòng tắm đúng là rất kỳ lạ.
Triệu Ngâm thấy mấy người này có vẻ không thể kết thúc xung đột ngay được, liền mở miệng nói: “... Cái đó... mọi người có ân oán cá nhân gì, ra ngoài giải quyết được không?”
Cô không nhắc lại chuyện muốn đi cùng Tưởng Anh đến bệnh viện nữa.
Câu nói này khiến Tưởng Anh từ cảm xúc gần như điên cuồng lúc nãy tỉnh lại.
Tay cô ta dùng khăn giấy bịt trán hơi run lên, đôi mắt vốn đã đỏ càng thêm đỏ, nước mắt không kiểm soát được mà lăn xuống, “Xin lỗi Triệu Ngâm, tớ biết những lời vừa rồi của tớ rất quá khích, tớ không cố ý, thực sự là quá bức bối, chứ không phải vô cớ gây sự, tranh giành tình cảm trước mặt cậu, cố tình nói xấu họ, tất cả đều là sự thật.”
Triệu Ngâm gật đầu, “Ừm, tớ đều nghe rõ rồi. Cậu vẫn nên xử lý vết thương trước đã nhé?”
Tưởng Anh lòng nặng trĩu.
Cô ta mở miệng, rồi lại ngậm lại.
Rõ ràng vừa nãy mắng Tống Tiễn Tưởng Mộ còn rất thoải mái, bây giờ lại bỗng nhiên không biết nên nói gì.
Nói tiếp nữa, chỉ khiến Triệu Ngâm thêm phiền phức thôi.
Tưởng Mộ đúng lúc nói: “Thực sự xin lỗi, em gái tôi đã gây phiền phức cho cậu rồi.”
Tưởng Anh khó chịu như nuốt phải ruồi, sắc mặt lạnh lẽo.
Triệu Ngâm lắc đầu, nhìn Tưởng Mộ kéo em gái ra ngoài.
Khi cuộc xung đột bùng nổ bất ngờ này kết thúc, mái tóc vốn chỉ không còn nhỏ nước của Triệu Ngâm đã được gió đêm ngoài cửa sổ thổi khô được một nửa.
Cô quay sang nhìn Tống Tiễn vẫn luôn im lặng, bình thản nói: “Khi nào cậu đi? Nhớ dọn dẹp phòng tắm đấy.”
Dù sao cũng là anh ta ra tay khiến Tưởng Anh đập đầu chảy máu.
Ném lại câu nói đó, không màng phản ứng của anh ta, Triệu Ngâm quay người rời khỏi phòng tắm.
Cô trở lại bàn học, mở tài liệu học tập ra, rất lâu sau không còn phân tâm, cũng không liếc về phía phòng tắm dù chỉ một lần.
Tống Tiễn đứng ở cửa phòng tắm đã dọn dẹp xong, ánh mắt u ám.
Có quá nhiều điều muốn nói, nhưng... không dám mở miệng.
Anh ta không dám.
Tống Tiễn hiểu rõ tính cách của Triệu Ngâm.
Dù cô có biết hết mọi chuyện, cũng sẽ không mềm lòng quay đầu lại.
Ánh đèn trên tường kéo dài bóng dáng cao lớn trầm lặng, như một thân cây cứng cáp đứng thẳng giữa mùa đông giá rét, sắp khô héo.
Anh ta đưa tay ôm lấy lồng ngực khô khốc đau nhức.
Một lúc lâu sau mới dịu đi cơn đau tức khó tả này, lại lặng lẽ nhìn chăm chú vào bóng dáng cô không hề có dấu hiệu quay đầu lại thêm một lúc lâu.
Cuối cùng cũng cất bước rời đi.
Nhưng không xuống lầu.
Mà mặt không cảm xúc đi thẳng sang phòng bên cạnh.
