Chương 47: Cực Hàn Đại Phong
Đó là một tấm thẻ biến hình, nói cụ thể thì nó tên là “Thẻ Biến Hình Kỳ Đà”
【Sau khi sử dụng có thể hóa thân thành kỳ đà, thời gian hiệu lực 3 phút. Đừng nói, đừng nói là mày với nó cũng giống nhau đấy.】
Hạ Vãn Ninh không biết nói gì, nhìn con kỳ đà chết thảm, rồi nhìn tấm thẻ trong tay, bất lực nhét nó vào Túi Bách Bảo.
“Nói thật, nhất định phải biến thành cái thứ này à? Nhức mắt quá!”
Hạ Vãn Ninh tự lẩm bẩm.
Dạo này cô tự nói chuyện một mình ngày càng nhiều, cứ thế này cô nghi mình sắp phân liệt thêm một nhân cách để bầu bạn mất.
“Tô Giai Đồng ơi, bao giờ cậu vào đây? Tớ cần cậu!” Hạ Vãn Ninh than trời, cuộc sống vượt ải cô đơn khiến cô vô cùng nhớ bạn thân.
“Phì…” Nhổ cát bay vào miệng lúc than trời, Hạ Vãn Ninh quàng lại khăn, tiếp tục lên đường.
Sau khi lần lượt tìm thêm hai rương báu, nhận được ba chai nước, hai củ khoai lang và một tấm chăn lông mỏng, mặt trời nóng bỏng cuối cùng cũng lưu luyến chào tạm biệt.
Khi nó dần khuất sau đường chân trời, cái nóng oi bức khó chịu cũng từ từ biến mất.
“Phù… cuối cùng cũng sống lại rồi!” Cởi mũ, găng tay, cởi áo khoác mỏng, làn gió mát lướt qua cơ thể, cuốn đi mệt mỏi.
Chiều tối chắc chắn là thời điểm tốt nhất để đi đường, Hạ Vãn Ninh tăng tốc, tuy không biết phải đi đâu, nhưng dựa vào những rương báu dọc đường, cô nghĩ mình đi đúng hướng.
Buổi chiều tối trôi qua suôn sẻ đến khó tin, cô rảo bước nhanh, chẳng những không gặp nguy hiểm nào, mà còn gặp hết rương này đến rương khác.
“Diêm? Gỗ mục? Trong rương báu để mấy thứ này làm gì?” Hạ Vãn Ninh cầm khúc gỗ mục, nhíu mày khó hiểu.
“Để lát nhóm lửa hả?” Hạ Vãn Ninh chợt hiểu, cô tự chọn tầng, biết mình sắp đến sa mạc, nên đã chuẩn bị sẵn: diêm, đá lửa, củi, than đủ cả, kể cả rương gỗ dọc đường cũng thu gom hết.
Nhưng người khác đều bị đưa đến ngẫu nhiên mà không chuẩn bị gì, dù mở cửa biết ngay là sa mạc, mười giây cũng khó chuẩn bị đầy đủ, nên khoảng thời gian yên bình và tiếp tế dồi dào này, chắc là sự dịu dàng cuối cùng của hệ thống dành cho chúng ta.
“Vậy lát nữa nhiệt độ sẽ giảm đến cỡ nào?” Hạ Vãn Ninh lo lắng, cô hiểu quá rõ thằng cha hệ thống này, nó đâu có tốt lành gì.
Thu hết đồ đạc, Hạ Vãn Ninh không vội đi nữa, mà bắt đầu tìm chỗ cắm trại.
Đúng như cô dự đoán, khi ánh sáng biến mất, nhiệt độ cũng bắt đầu giảm nhanh bất thường, chẳng mấy chốc Hạ Vãn Ninh phải mặc lại áo khoác.
Đi thêm một lúc, cô lôi áo lông vũ ra.
“Hệ thống à! Mày vì muốn hành hạ bọn tao mà chẳng cần khoa học gì nữa, giờ chắc âm mười độ rồi, đây là sa mạc chứ không phải Bắc Cực đâu!”
Hệ thống chẳng thèm để ý lời oán trách của Hạ Vãn Ninh, nhiệt độ vẫn tiếp tục giảm.
Không còn thời gian để chọn lựa kỹ càng, thấy phía trước có một cồn cát, Hạ Vãn Ninh men theo ánh sáng le lói tìm được phía khuất gió, cô rảo bước tới.
Ở chân cồn cát, cô chọn một bãi cát khá chắc, dựng lều.
Dựng lều xong, trải túi ngủ, rồi trải tấm chăn lông mỏng kiếm được ban ngày vào trong túi ngủ, thế là một cái ổ mềm mại ấm áp đã xong.
Nhưng thế vẫn chưa đủ.
Trước cửa lều, Hạ Vãn Ninh lấy bật lửa và gỗ mục nhóm lửa, thêm rương gỗ làm củi, đốt lên một đống lửa.
Ngọn lửa mang đến hơi ấm, Hạ Vãn Ninh thở phào, ngồi bên đống lửa sưởi ấm.
Lấy nồi cơm điện nhỏ đựng đầy cơm, Hạ Vãn Ninh ăn bữa chính duy nhất trong ngày.
Tuy chỉ là cơm với dưa muối, nhưng sau cái nóng, đi bộ, cát bụi, nguy hiểm, thương tích, rồi đến cực hàn, thể lực của Hạ Vãn Ninh đã cạn kiệt.
Ban ngày không thấy đói, giờ thì bụng đói cồn cào, muốn nuốt cả con bò.
Không nỡ ăn hết cơm, cô chỉ ăn nửa nồi, thêm một miếng bánh quy nén, cuối cùng cũng cảm thấy giữ được mạng.
Ăn xong, nhiệt độ hình như còn thấp hơn, Hạ Vãn Ninh thêm củi, lửa cháy to hơn, do dự một chút, cô vẫn chui vào túi ngủ.
Ngủ trong hoàn cảnh này thực ra không an toàn, nhưng cô phải sống sót ít nhất ba ngày trong sa mạc, ba ngày không ngủ thì bất khả thi.
Nếu có đồng đội, họ có thể thay nhau canh gác, giờ chỉ có một mình, thôi vậy, tỉnh táo một chút…
Tỉnh táo cái gì!
Vừa nghĩ đừng ngủ say, đầu vừa gối xuống, Hạ Vãn Ninh đã ngủ say.
Khoản ngủ nghỉ này, chị Hạ của chúng ta quá uy tín.
Sa mạc vốn yên tĩnh bỗng nổi một cơn gió lạnh, thổi lều xiêu vẹo, thổi ngọn lửa nghiêng ngả.
Ngọn lửa bị gió kéo đi xa, khi gió ngừng lại mới chập chờn quay về, run rẩy với thân hình nhỏ đi một vòng, kiên cường tiếp tục cháy.
Hạ Vãn Ninh trằn trọc khó chịu, vô thức cuộn chặt túi ngủ hơn.
Gió càng lúc càng lớn.
Lều bị thổi nghiêng ngả, ngọn lửa xoay tròn bay lên trời, củi trên mặt đất bị thổi tán loạn, tia lửa trên than lóe lên rồi tắt hẳn trong gió lạnh.
Hạ Vãn Ninh bị lạnh mà tỉnh.
Cô đưa tay sờ lông mày, lông mày đã đóng băng.
Bốn góc lều cố định trên mặt đất đã bị gió thổi bay hai, hai góc còn lại cũng lung lay sắp đứt, ngoài lều tối đen như mực.
Bộ não hỗn độn của Hạ Vãn Ninh cưỡng chế khởi động thành công.
Cô lăn ra bò dậy, mặc hết quần áo mang theo vào người, khăn lụa làm khẩu trang che kín mũi miệng, mũ áo lông vũ kéo chặt, chăn lông mỏng khoác như áo choàng buộc chặt quanh cổ.
Cuộn chặt chăn, trước khi chiếc lều kịp mang cô bay lên, cô thu hết đồ vào Túi Bách Bảo.
Lều vừa biến mất, cơn gió mạnh tát thẳng vào mặt Hạ Vãn Ninh một cú đau điếng.
Nó quật cô xoay một vòng tại chỗ, ngã phịch xuống đất.
“Ái chà! Thù hằn gì to tát thế!” Hạ Vãn Ninh gầm lên trong khăn lụa.
Đáp lại cô là gió lớn hơn và trời lạnh hơn.
Hướng gió đã đổi, cô cần tìm chỗ khuất gió mới, lạnh thế này, không có lửa thì không thể sống nổi.
Hạ Vãn Ninh níu chăn, cuộn chặt mình, khó nhọc vòng qua cồn cát.
Vừa ra khỏi, một cơn gió mạnh ập tới, thân hình mảnh khảnh của Hạ Vãn Ninh chống đỡ không nổi, lăn lông lốc bị thổi về chỗ cũ.
Tấm chăn lông mỏng bị thổi tung, trong điệu nhảy với cuồng phong, nó phản bội chủ nhân, chạy trốn cùng gió lớn.
Hạ Vãn Ninh ngã xuống đất, nheo mắt nhìn tấm chăn xa dần, cảm thấy người lạnh, lòng cũng lạnh.
“Thôi, con lớn rồi, quản không nổi nữa.” Trong lòng lẩm bẩm, cô lại bò dậy, hạ thấp trọng tâm, bò tiếp.
Cuối cùng cũng bò ra khỏi cồn cát, Hạ Vãn Ninh co ro trong chỗ trũng hơi khuất gió, hồi phục thể lực đã cạn và tay chân tê cóng.
Mà ở phía sau chéo góc cô không nhìn thấy, một bóng dáng màu nâu nhạt đang ngồi xổm cách đó mười mét, lặng lẽ nhìn cô.
