Chương 45: Tinh Hạch
Lý Mộc mặt mày kích động bước tới trước mặt Lâm Loan, xòe bàn tay ra: "Là từ trong đầu con zombie bắn ra đấy."
Lâm Loan nhìn kỹ, thấy trong lòng bàn tay Lý Mộc đang nắm một thứ dính đầy óc và máu, dưới ánh nắng lấp lánh phản chiếu những tia sáng nhỏ.
Đây là... tinh hạch!
Mắt Lâm Loan sáng lên, không ngờ tinh hạch lại tiến hóa nhanh như vậy.
Kiếp trước, cô không rõ lắm thời điểm cụ thể zombie tiến hóa ra tinh hạch, cũng chỉ tình cờ phát hiện trên đường chạy trốn, nhưng tính ra thì cũng vào khoảng một tháng sau tận thế.
Lâm Loan tháo găng tay, đưa tay lấy viên tinh hạch, ngưng một vũng nước trong lòng bàn tay rửa sạch nó. Ngay lập tức, một viên tinh thể tròn trong suốt, óng ánh, to bằng hạt lạc hiện ra trước mắt mọi người.
"Đây là tinh hạch, tinh hạch có thể nâng cấp dị năng!" Lâm Loan nhìn ánh mắt đầy mong đợi của Lý Mộc, giọng khẳng định.
Những hạt nhân năng lượng trong đầu lũ zombie này đúng là thứ tốt, có thể cung cấp năng lượng cho dị năng giả tu luyện, sau này còn là loại tiền tệ lưu thông chính trong thế giới tận thế.
Không chỉ vậy, nó còn có thể lọc nước, làm năng lượng mới phát điện, thậm chí chế tạo vũ khí, vân vân, công dụng vô cùng rộng.
"Đây là tinh hạch à?" Lạc Lạc cầm viên tinh hạch lên, lật qua lật lại xem xét kỹ lưỡng, "Thật không hiểu nổi, sao cái đầu kinh tởm như thế lại mọc ra thứ đẹp đẽ thế này."
Những người khác cũng thấy tò mò, lần lượt chuyền tay nhau xem.
Lâm Loan khẽ nhếch môi: "Đây chỉ là tinh hạch trong suốt do zombie cấp thấp tiến hóa ra thôi. Zombi cấp càng cao, tinh hạch càng có màu sắc rực rỡ, đẹp như đá quý vậy."
Sau này, tinh hạch cũng sẽ được đặt tên trực tiếp theo màu sắc, từ cấp một đến cấp năm lần lượt là: thấu tinh, bạch tinh, phấn tinh, hoàng tinh, trừng tinh, xích tinh. Còn tinh hạch từ cấp sáu trở lên thì không phân biệt màu sắc nữa, tất cả đều là khối cầu màu vàng kim, chỉ khác nhau về kích thước.
"Vậy tinh hạch dùng thế nào?"
Tôn Vy Vy vừa nghĩ đến việc tinh hạch có thể nâng cao dị năng của mình, liền không khỏi sốt ruột. Cô khao khát muốn trở nên mạnh mẽ.
"Bản thân tinh hạch có độc tố, nhưng sau khi xử lý, có thể nuốt trực tiếp." Lâm Loan nói.
"Nuốt trực tiếp?" Lạc Lạc lè lưỡi, làm vẻ mặt buồn nôn.
"Đại tỷ, thế này cũng ghê quá đi." Lý Mộc cũng nuốt nước bọt, vẻ mặt chán ghét.
Tuy tinh hạch nhìn óng ánh trong suốt rất đẹp, nhưng nghĩ đến nguồn gốc của nó thì thực sự không thể chấp nhận được, huống hồ là nuốt sống.
"Cũng có thể dùng dị năng hấp thụ trực tiếp năng lượng trong tinh hạch." Lâm Loan cười, lại nói tiếp.
Mọi người lập tức lộ vẻ mặt "may quá".
"Nhưng, trước tam giai đều phải nuốt cả." Lâm Loan tiếp tục hả hê bổ sung.
Mọi người: "..." Ẹc!
"Tam Nhi, sao cậu biết nhiều thế?" Tôn Vy Vy bỗng nhiên ngơ ngác hỏi.
Không chỉ riêng cô, Lạc Lạc và những người khác cũng thắc mắc tương tự. Dường như mọi chuyện xảy ra trong tận thế, Lâm Loan đều hiểu rõ như lòng bàn tay và ứng phó dễ dàng.
Vì vậy, khi cô đặt câu hỏi, những người khác đều tò mò nhìn sang.
Lâm Loan vẫn giữ nụ cười bình thản: "Tất nhiên là có người nói cho tôi biết."
Cô biết họ chắc chắn sẽ thắc mắc, nên cũng đã sớm nghĩ ra cách đối phó. Nói thật thì không được, ít nhất là không phải lúc này, vì vậy cô chuẩn bị ném bom khói trước đã.
"Có người nói cho cậu?" Lạc Lạc mắt chữ O mồm chữ A, "Chẳng lẽ... cậu quen biết Tiên Tri?".
Từ khi tận thế thực sự xảy ra, người bí ẩn từng đăng bài về tận thế trên mạng đã bị gắn mác "Tiên Tri", và còn được đồn thổi thần thánh hóa.
Lâm Loan gật đầu: "Quen."
Câu này không sai. Người đăng bài là Ngô Nhất Hạo, cô đương nhiên quen, mà còn rất thân nữa.
Mấy người đều kinh ngạc.
"Đại tỷ, chị thực sự quen Tiên Tri à? Ông ấy trông thế nào, bao nhiêu tuổi, nam hay nữ vậy?" Lý Mộc mặt mày kích động hỏi.
"Mộc Tử, cậu tra hộ khẩu à?" Lạc Lạc không nhịn được cười cậu, nhưng ngọn lửa bát quái trong lòng cô cũng đang bùng cháy hừng hực, "Tam Nhi, anh ấy là ai, tớ có quen không?".
"Tôi đã hứa với anh ấy là không thể nói." Lâm Loan cau mày, làm ra vẻ nghiêm trọng.
"Cậu cứ yên tâm nói đi, tụi tớ nhất định không nói cho ai khác đâu, cậu nói tụi tớ nghe đi."
Lạc Lạc vội giơ ba ngón tay thề thốt, những người khác cũng gật đầu theo, vẻ mặt đầy mong đợi.
Lâm Loan bật cười bất lực: "Thôi được, sau này có cơ hội tôi sẽ nói cho các cậu."
Quay đầu nhìn lại con đường phía sau, cô lại nói: "Con phố này chúng ta cũng đi gần hết rồi, mấy cửa hàng phía dưới chủ yếu bán đồ gia dụng. Giờ zombie đã tiến hóa ra tinh hạch, chúng ta quay lại trước, lục óc mấy con zombie khác xem có không."
Giỡn thì giỡn, nhưng đến lúc làm việc chính thì không ai lơ là.
Lâm Loan là người đầu tiên cầm dao bổ vào đầu một con zombie bên cạnh. Lưỡi dao sắc bén khéo léo một đường khuấy và hất, liền lôi ra một đống óc vàng trắng, nhưng ngoài đồ bẩn ra chẳng có gì cả. Những người còn lại cũng cầm vũ khí của mình làm theo.
Tuy việc này nhìn có vẻ không khó, chỉ là bổ đầu, khuấy óc, nhưng hiệu ứng thị giác vẫn khiến những người lần đầu thử sức cảm thấy không chịu nổi, cảm giác buồn nôn trào lên tận cổ họng.
Chỉ có một mình Lâm Loan dường như đã quen, động tác dứt khoát nhanh gọn, không hề dính một chút dơ bẩn nào.
Kiếp trước, cô là dị năng giả không gian tay trói gà không chặt, không đóng góp được sức chiến đấu, chỉ có thể theo sau đội ngũ moi tinh hạch. Cái đầu cô đã mổ qua ít nhất cũng phải hàng trăm hàng nghìn, đương nhiên là thuận buồm xuôi gió.
Suốt chặng đường này, bọn họ đã đánh chết ít nhất cả trăm con zombie, nhưng sau một hồi lục lọi, chỉ tìm được vỏn vẹn mười hai viên tinh hạch, bao gồm cả viên Lý Mộc tìm thấy đầu tiên.
Xem ra zombie mới bắt đầu tiến hóa ra tinh hạch, thời điểm tiến hóa sớm hay muộn chắc cũng tương ứng với thời gian zombie hóa.
Có tinh hạch, dị năng của dị năng giả có thể được nâng cao, nhưng zombie cũng sắp tiến hóa rồi.
Lâm Loan gạt bỏ suy nghĩ, dùng nước rửa sạch số tinh hạch thu được, lợi dụng ba lô che mắt, thu hết vào không gian.
Thấy sắp đến giờ hẹn với Tần Chí Viễn, mọi người không chần chừ nữa, bắt đầu rút lui về ngã ba đường lúc đến.
Trên con phố vốn đã được dọn sạch, không biết từ đâu lại lảng vảng thêm không ít zombie.
Lâm Loan đánh vài ám hiệu tay, ra hiệu cô và Lạc Lạc giải quyết zombie, Lý Mộc chặn hậu, Vân Thư và Tôn Vy Vy phụ trách moi tinh hạch.
