Đám người của Âu Dương Dũng thấy Ôn Tiềm ngông nghênh như vậy thì nổi khùng.
Bọn họ không biết người đàn bà này lấy đâu ra vốn để nói câu đó. Trong mắt họ, từ chối gặp giáo sư Âu Dương chính là không biết điều.
Giáo sư Âu Dương là chuyên gia sinh học hàng đầu cả nước, thậm chí cả thế giới. Ngày thường muốn gặp ông ta nhiều không đếm xuể. Thế mà cái cô tên Ôn Tiềm này vừa nói gì?
Ông ta tính cái gì?
Sao cô ta dám dùng giọng điệu đó mà thốt ra mấy chữ ấy!
Thành viên trong đội của Âu Dương Dũng, một phần là do ông ta mang từ chỗ cũ đến, một phần là sau khi tới căn cứ Tân Thành, được căn cứ điều một ít người đến bảo vệ ông ta.
Nhưng bất kể là ai, đều vì ngưỡng mộ thành công học thuật của Âu Dương Dũng mà tự nguyện đến bên ông ta.
Cho nên bây giờ, thấy Ôn Tiềm khinh thường vị giáo sư họ kính ngưỡng như vậy, tất cả đều nuốt không trôi cục tức này.
Với loại người mềm không được thì cứng này, chẳng có gì để nói cả. Cô ta không muốn đi, vậy cưỡng chế mang đi là được!
Mấy người không nói thêm lời nào, tiến lên hai bước ra tay.
Ôn Tiềm đứng tại chỗ, ánh mắt lạnh tanh nhìn bọn họ. Cố Nhiên từ phía sau cô bước ra, dứt khoát quăng hết đám người này xuống đất.
Nếu là trước kia, muốn giải quyết cùng lúc nhiều người thế này, anh có thể cần thêm chút thời gian.
Nhưng từ khi đến bên Ôn Tiềm, giống như cô từng nói đùa, Cố Nhiên cảm thấy mình đã biến dị.
Anh mạnh hơn trước không chỉ một chút, đối phó với đám người này đơn giản như đối phó với lũ trẻ quấy phá vậy.
Tiểu Bạch ngồi xổm bên cạnh Ôn Tiềm, lười biếng liếm lông, nhìn đám ngốc lần lượt ngã xuống đất.
Chiến đấu viên của căn cứ cũng không ngờ lại thấy cảnh tượng này, nhất thời đều cảnh giác, vì đối phương thực sự quá mạnh.
Huống hồ, giáo sư Âu Dương bây giờ là người của căn cứ.
Cứ đứng nhìn mấy người xa lạ đánh người của mình mà không phản ứng, hình như hơi quá đáng.
Động tĩnh bên này thu hút sự chú ý của người ở xa, không lâu sau, trước mặt Ôn Tiềm lại xuất hiện thêm mấy chục người.
Ôn Tiềm cụp mắt xuống, tâm trạng không vui.
Cô muốn giãn gân cốt một chút.
Ngay lúc Ôn Tiềm định ra tay, cô bỗng nghe thấy giọng quen thuộc gọi tên mình.
"Ôn Tiềm!?"
Giọng nói vọng ra từ phía sau đám đông, Ôn Tiềm nhìn theo, thấy Nghiệp Tinh Hoa và vài bóng dáng quen thuộc.
Mấy người Nghiệp Tinh Hoa thấy cô, trên mặt lập tức lộ ra vẻ phức tạp vừa bất ngờ vừa mừng rỡ.
Hôm chia tay, Ôn Tiềm từng nói cô sẽ trở lại sau sáu ngày.
Nghiệp Tinh Hoa vẫn nhớ câu đó, dù trong lòng anh chẳng ôm chút hy vọng nào.
Hôm nay chính là ngày Ôn Tiềm nói sẽ về, nên từ sáng sớm, Nghiệp Tinh Hoa đã sắp xếp người canh chừng bãi đáp trực thăng.
Anh chờ cả ngày trời chẳng nghe tin tức gì về Ôn Tiềm, tưởng không đợi được nữa, thì vừa nãy, Lâm Án hớt hải chạy vào phòng làm việc, bảo người của giáo sư Âu Dương đang hướng về bãi đáp.
Tuy không biết chuyện gì xảy ra, nhưng nhìn phản ứng của đám người Âu Dương, họ hiểu ngay.
Nghiệp Tinh Hoa dẫn người đứng chắn trước ba người Ôn Tiềm và Tiểu Bạch, nhìn về phía đám người đối diện.
Trong đám đó có vài gương mặt quen, trước kia từng là người của căn cứ, sau bị Âu Dương Dũng chọn vào đội của ông ta.
"Làm gì đấy?"
Nghiệp Tinh Hoa lên tiếng hỏi, giọng có chút không vui.
Đám người kia không ngờ anh ta lại tới, ngẩn ra một lúc rồi cũng không dữ quá được. Dù sao Nghiệp Tinh Hoa là người của Mặc Hàn, mà căn cứ này là do Mặc Hàn nói chuyện.
"Đừng hiểu lầm, giáo sư Âu Dương chỉ có chút việc muốn gặp cô gái này thôi, chúng tôi đưa cô ấy qua đó."
Đối phương khách khí đáp, trên mặt nở nụ cười.
Âu Dương Dũng tìm Ôn Tiềm có việc gì? Lòng mấy người Nghiệp Tinh Hoa biết rõ hơn ai hết.
Sáu ngày trước, cô gái này đập đầu Âu Dương Dũng bất tỉnh bằng một cái đầu lâu zombie.
Sáu ngày sau, Âu Dương Dũng chắc muốn nhốt cô với zombie trong một phòng để làm thí nghiệm.
Nghiệp Tinh Hoa liếc nhìn người phía sau, tới nước này rồi mà Ôn Tiềm vẫn mặt không đổi sắc.
Anh thậm chí hơi nghi ngờ, nếu không ai ngăn cản, cô có dám xông tới trước mặt Âu Dương Dũng đánh ông ta thêm một trận nữa không.
Nghiệp Tinh Hoa thầm thở dài trong lòng, nói với đối phương.
"Không khéo thật, chúng tôi cũng có việc cần cô ấy, phải đưa người đi."
Nói xong, anh ra hiệu cho Lâm Án.
Mấy người Lâm Án nhanh trí, lập tức định dẫn Ôn Tiềm đi, nhưng đối phương vẫn không nhường bước, lại chặn trước mặt họ.
Bầu không khí căng như dây đàn, Ôn Tiềm đứng phía sau xem náo nhiệt, không ngờ Nghiệp Tinh Hoa lại dẫn người tới bảo vệ mình.
Coi như có lương tâm.
Ôn Tiềm khẽ ho một tiếng, không muốn tốn thời gian ở đây.
Cô vỗ vai Nghiệp Tinh Hoa, bước ra từ phía sau anh.
"Thôi được, tôi đi gặp Âu Dương Dũng với các người."
Ôn Tiềm vừa nói vừa xắn tay áo, khiến Nghiệp Tinh Hoa và mọi người đứng tim.
Họ cảm thấy câu thực sự cô muốn nói là: Thôi được, tôi đi đánh Âu Dương Dũng với các người.
Nghiệp Tinh Hoa vội ngăn cô lại, sợ cô gây ra chuyện lớn.
Cấp trên bây giờ không có ở căn cứ, phải ngày mai mới về. Thật sự xảy ra chuyện, Nghiệp Tinh Hoa sợ mình không bảo vệ được Ôn Tiềm.
Ôn Tiềm thấy Nghiệp Tinh Hoa ngăn mình, không biết anh đang sợ gì.
Nhưng dù Nghiệp Tinh Hoa có không muốn Ôn Tiềm gặp Âu Dương Dũng thế nào, cũng vô ích.
Vì Âu Dương Dũng tới rồi.
Ôn Tiềm nhìn Âu Dương Dũng dẫn một đội người đi về phía mình, bật cười.
"Thì ra tôi được hoan nghênh thế, về một chuyện mà nhiều người đón thế này."
Âu Dương Dũng bước tới vừa nghe thấy câu đó, ông ta hừ lạnh, nói: "Mặc Hàn không có ở căn cứ."
Ôn Tiềm: "?" Hắn có ở hay không liên quan gì đến tôi.
Âu Dương Dũng: "Cô biết điều này có nghĩa gì không?"
Ôn Tiềm: "... Có nghĩa là ông quá đáng ghét, khiến người ta thà rời khỏi địa bàn của mình cũng không muốn thấy cái mặt già của ông?"
Ôn Tiềm im lặng vài giây, nghiêm túc trả lời câu hỏi này.
Sắc mặt Âu Dương Dũng thay đổi, "Có nghĩa là hôm nay không ai bảo vệ được cô! Hắn không có ở đây, căn cứ này là tôi nói chuyện!"
"Ồ dào." Ôn Tiềm chọc người chết người, "Đây là gì, vắng chúa nhà, gà vọc niêu tôm à?"
Khóe miệng Ôn Tiềm nhếch lên, cười với Âu Dương Dũng.
"Mặc Hàn không có ở đây, người đáng lo nhất chẳng lẽ không phải là ông sao? Ông đừng tưởng mấy tên tôm tép ông mang tới này có thể làm gì được tôi chứ?"
Một câu của Ôn Tiềm châm chọc cả đống người, đám "tôm tép" sau lưng Âu Dương Dũng mặt mày tối sầm.
Có thể trước đây họ không đánh phụ nữ, nhưng hôm nay họ phá lệ!
Đàn bà mồm mép thối tha này, không đánh không chịu ngoan đúng không?!
Ôn Tiềm thấy bọn họ không phục, chẳng nói thêm lời nào.
Không phục thì không sao, đánh cho tới khi phục là được.
Bây giờ trong căn cứ này, người duy nhất khiến cô phải nể nang cũng chẳng có mặt, vậy mà bọn họ còn dám ngông nghênh thế này?
