Chương 83: Cậu ấm bị cưa đổ 13
“Vân Thanh, cậu có biết lần này có những ai không?” Chu Bác cười hỏi.
Vân Thanh lắc đầu, “Em không biết, anh Chu có tin gì không? Tiết lộ chút đi.”
Chu Bác cười bí hiểm, “Lát nữa cậu sẽ biết.”
“Có vẻ có người em quen.” Vân Thanh nói chắc nịch, bắt đầu nghĩ đến những người từng hợp tác, người nào có thể khiến Chu Bác có vẻ mặt như thế, chắc chắn là có chuyện để xem. Bỗng nhiên, một cái tên xuất hiện trong đầu.
“Anh Chu, không phải là Nhậm Thiên Nhậm lão sư chứ?” Vân Thanh nhìn Chu Bác với ánh mắt đầy chắc chắn.
“Ha ha ha, cậu giỏi đấy!” Chu Bác cười lớn, giơ ngón cái với Vân Thanh.
Lâm Nam cũng cười.
“Trời ơi, đoàn làm chương trình đúng là không sợ chuyện to mà!” Vân Thanh bất lực ngửa mặt thở dài.
Cư dân mạng trong phòng live lúc này cũng đang spam “ha ha ha”, dù sao thì đó cũng là cặp đôi họ đang đẩy thuyền, tuy ai cũng biết không phải thật, nhưng không ngăn được họ tìm niềm vui!
Lúc này, Nhậm Thiên cũng đang trên đường đến homestay, anh hỏi trợ lý, “Có thể tiết lộ lần này có những ai không?”
Trợ lý cười lắc đầu, “Nhậm lão sư đừng vội, đến nơi anh sẽ biết.”
“Có người tôi quen không?” Nhậm Thiên lại hỏi.
“Có.” Trợ lý trả lời chắc chắn.
Cư dân mạng xem náo nhiệt không chê chuyện lớn, spam khắp màn hình.
“Giáo chủ, mỹ nhân của anh đang ở đó kìa!”
“Giáo chủ, có bất ngờ đó.”
“Chỉ có tôi muốn biết liệu Giáo chủ có hóa đá khi thấy mỹ nhân không?”
“Mong quá, tài xế lái nhanh lên!”
…
Nhậm Thiên cũng không hỏi thêm, chỉ cần có người quen là được.
Khi Nhậm Thiên đến homestay, anh liếc mắt đã thấy Vân Thanh, lập tức hiểu ra chương trình muốn gây chuyện.
“Ái chà! Vân Thanh, là cậu à!”
“Nhậm lão sư, hoan nghênh!” Vân Thanh đứng dậy đón lấy vali từ tay anh.
“Lão Nhậm, hoan nghênh!” Chu Bác cũng đứng dậy ôm chầm lấy Nhậm Thiên, họ là bạn cũ.
“Nhậm lão sư, hoan nghênh!” Lâm Nam cũng chào hỏi.
Mọi người nói cười vui vẻ, cư dân mạng cũng xem rất thích thú.
Vị khách cuối cùng là vận động viên đã giải nghệ, tên Điền Ninh, cũng đến ngay sau đó.
Có vẻ như tập đầu tiên này, đoàn làm chương trình đều chọn người có thể lực tốt, không có một nữ khách mời nào, nếu không leo núi này chắc mệt lắm.
Khách mời đã đến đủ, đạo diễn cũng xuất hiện đúng lúc.
“Tất cả khách mời đã đến, bây giờ chúng ta chơi một trò chơi nhỏ, trò này liên quan đến bữa tối của các bạn. Chúng ta sẽ trả lời câu hỏi để đổi lấy nguyên liệu, trả lời càng nhiều, đổi càng nhiều.”
Mọi người gật đầu, ăn đại tiệc hay nhai dưa muối, đều phụ thuộc vào cái này.
“Câu hỏi đầu tiên: Các món đặc sản của Huy Châu là gì?”
Chu Bác: “Cá quế thối!”
Lâm Nam: “Đậu phụ lông.”
Nhậm Thiên: “Bánh nướng.”
Vân Thanh: “Măng núi.”
Điền Ninh: “Mộc nhĩ đá.”
Đạo diễn gật đầu, sau đó nhân viên mang những nguyên liệu vừa kể đến.
Mọi người nhìn mà ngẩn người, đây là bán thành phẩm? Hóa ra là chúng tôi nói, các anh mang đến? Còn phải tự nấu à?
“Câu hỏi thứ hai: Các di sản phi vật thể của Huy Châu là gì?”
…
Mọi người đều tích cực trả lời, dù là bán thành phẩm, càng nhiều càng tốt, thế nào cũng có cái ăn được.
Trả lời ba vòng, nguyên liệu được mang đến một đống, chỉ là không có thứ gì đã chín.
“Làm sao đây? Ai biết nấu ăn không? Tôi thực sự không biết, chỉ biết ăn thôi, việc rửa bát tôi nhận.” Lâm Nam nói vẻ khó khăn.
Điền Ninh giơ tay: “Tôi có thể giúp rửa rau, nhưng tôi nấu không ngon, chính tôi còn chê.”
Nhậm Thiên cũng khó xử, “Mấy món gia đình tôi biết một chút, nhưng nhiều món là đặc sản địa phương, tôi không dám đảm bảo ngon.”
Chu Bác nói: “Vậy thế này, chúng ta chọn món nào làm được, như măng, nấm, còn cá quế thối, đậu phụ lông thì cứ để đấy, tôi cũng không biết làm.”
Vân Thanh nhìn cá quế thối, nói: “Cá quế thối tôi biết làm, nhưng đậu phụ lông tôi không ăn được, dù nhìn nó trắng trẻo mũm mĩm, nhưng tôi không ăn nổi.”
Mọi người đều ngạc nhiên nhìn Vân Thanh, “Cậu còn biết nấu ăn à?”
Vân Thanh gật đầu, “Biết một chút, ngạc nhiên lắm sao?”
Chu Bác cười nói: “Rất ngạc nhiên, những người trẻ tuổi như cậu, hầu hết đều gọi đồ ăn ngoài, có mấy ai biết nấu đâu. Vậy cá quế thối giao cho cậu nhé.”
“Được, mọi người làm trước đi, em làm sau cùng, vì mùi món này hơi nặng.” Vân Thanh nói.
“Được.” Chu Bác nói rồi cùng Nhậm Thiên bận rộn trong bếp, hai người làm bốn món gia đình, quả nhiên là đàn ông đã có gia đình, mùi vị cũng khá ngon.
Cuối cùng, mọi người đều đứng ở cửa bếp nhìn Vân Thanh.
“Cần giúp không?” Nhậm Thiên hỏi.
Vân Thanh lắc đầu, cười nói: “Không cần, mọi người đứng xa ra, mùi món này còn nặng hơn đậu phụ thối nhiều.”
Cá quế thối là món tiêu biểu của ẩm thực Huy Châu, ngửi thì thối, nhưng ăn thì rất thơm và mềm, cách làm phổ biến là kho tàu.
Vừa mở túi chân không, một mùi mặn thối xộc vào mũi, Vân Thanh ngẩng đầu, mất vài giây mới thích nghi.
“Trời ơi, không ngờ lại thối thế này, trước đây tôi cũng ăn món này, không thấy thối như vậy.” Lâm Nam bịt mũi nói.
“Cá quế thối cũng phân vùng, cá ở địa phương đúng là thối hơn cá nơi khác, chắc anh ăn phải bản cải tiến.” Vân Thanh vừa xử lý nguyên liệu vừa nói.
“Thảo nào, tôi ăn ở Bắc Kinh, cũng chỉ giống đậu phụ thối thôi.” Lâm Nam gật đầu nói.
Cá quế thối kho tàu không khó làm, Vân Thanh nhanh chóng làm xong, sau khi nấu xong ngửi không còn thối nữa.
Năm người năm món, tự tay làm, no đủ, đều là đàn ông, không có nhiều chuyện, vừa ăn vừa nói chuyện rất hòa hợp, còn tiện thể quảng bá ẩm thực địa phương.
Ăn tối xong, Lâm Nam và Điền Ninh dọn dẹp bát đũa, mọi người ngồi ngoài sân trò chuyện.
Vân Thanh cảm thấy chương trình thực tế này khá nhẹ nhàng.
“Vân Thanh, trước đây không thấy cậu, đi đóng phim à?” Chu Bác hỏi.
“Vâng, vừa đóng máy không lâu.” Vân Thanh đáp.
Phim nào Vân Thanh không nói, hiện tại vẫn trong thời gian đóng cửa quay, có vài chuyện không thể nói.
Đã tham gia chương trình thực tế là để lộ diện, Lâm Nam hát một bài mới, đó cũng là mục đích của anh, để quảng bá album mới.
Mọi người giải tán sớm, ngày hôm sau mới là trọng điểm, leo núi.
Sáng hôm sau, trời vừa hửng sáng, mọi người đã dậy, mỗi người một ba lô, bên trong đựng nước và đồ ăn vặt, tay cầm gậy leo núi, ngồi xe buýt đến điểm xuất phát.
Có sự phối hợp của Sở Văn hóa Du lịch địa phương, cả đoàn đi lối VIP, không phải xếp hàng.
Đón ánh bình minh, năm người đàn ông bắt đầu leo núi.
Phía sau là nhiếp ảnh gia, cùng với phu khuân vác được thuê để giúp mang thiết bị, trên đầu là flycam, nếu phải vác máy quay thì chắc nhiếp ảnh gia chết mệt.
Từng bậc thang leo lên, gặp fan thì chụp ảnh chung, tiện thể nghỉ ngơi.
Chưa đầy nửa tiếng, ngoại trừ Vân Thanh và Điền Ninh, ba người kia đã thở hồng hộc.
“Vân Thanh, không ngờ thể lực của cậu tốt thế.” Chu Bác ngồi trên tảng đá lớn, thán phục nói.
“Lão Chu, đừng trông mặt mà bắt hình dong, Vân Thanh đã luyện tập rồi, có công phu thật đấy.” Nhậm Thiên cười nói.
“Thật à?” Chu Bác quan sát Vân Thanh, không tin nổi, anh thực sự nghĩ Vân Thanh chỉ là một diễn viên trẻ có diễn xuất, không ngờ mình nhìn lầm.
“Chắc chắn, khi chúng tôi quay cảnh đánh nhau, không phải múa tay múa chân đâu.” Nhậm Thiên có thể đoán được thân phận của Vân Thanh, đương nhiên sẵn lòng giúp anh quảng bá, thay đổi ấn tượng cố hữu của mọi người về anh.
“Hồi nhỏ tôi có tập tán đá.” Vân Thanh giải thích một câu.
“Giỏi!” Lâm Nam giơ ngón cái.
