Chương 48: Một người phụ nữ vừa có bản lĩnh vừa có trí tuệ
Lý Hổ vẫn trả lời với ánh mắt đờ đẫn.
“Từ bến tàu đi về phía tây khoảng một dặm, ở đó có một tảng đá ngầm, bọn chúng thường ném người xuống sông ở chỗ đó.”
Có được câu trả lời chính xác, Bành Vượng lập tức sai Trương Thanh dẫn tất cả quan sai đi tìm người.
Đồng thời, hắn cũng biết Hạ Tri Nhiên chắc chắn còn có chuyện muốn hỏi, nên không vội đi theo.
Hạ Tri Nhiên tiếp tục hỏi trước mặt Bành Vượng.
“Ngươi vì sao lại hãm hại Chu lão Bát?”
“Chỉ có hắn không về được, mới có thể ngồi vững cái tội danh Hạ thị bỏ trốn.”
“Ngươi vì sao phải làm như vậy?”
“Bởi vì Lý Nhu Nhi không thích Hạ thị, ta cũng muốn nhân cơ hội này chỉnh đốn nhà họ Mặc.”
Hỏi tới đây, Hạ Tri Nhiên đã khẳng định suy đoán của mình.
Lý Hổ tuyệt đối là do một vị nào đó ở kinh thành đặt làm tai mắt ở đây.
Khó trách, Mặc Cửu Diệp không phát hiện có người theo dõi…
Bành Vượng biết Hạ Tri Nhiên sau đó sẽ hỏi kẻ sai khiến Lý Hổ làm những chuyện này là ai.
Đây đều là những chuyện bẩn thỉu giữa những kẻ quyền quý, hắn một quan sai nhỏ bé không muốn dính vào.
Biết càng nhiều thì chết càng nhanh.
Vì vậy, trước khi Hạ Tri Nhiên mở miệng hỏi Lý Hổ câu tiếp theo, Bành Vượng đã xoay người ra khỏi phòng.
Hạ Tri Nhiên thầm khâm phục Bành Vượng sống rõ ràng, đồng thời cũng nóng lòng hỏi câu tiếp theo.
“Là ai sai ngươi chỉnh đốn nhà họ Mặc?”
“Ta không biết.”
“Ngươi không biết?” Hạ Tri Nhiên biết rõ, lúc này Lý Hổ sẽ không nói dối, hắn nói không biết thì chắc chắn là không biết.
Tuy nhiên, khó khăn lắm mới có một chút manh mối, nàng không muốn từ bỏ dễ dàng như vậy.
“Người tiếp đầu với ngươi là ai, ngươi cũng không biết sao?”
“Kẻ sai ta làm những chuyện này, ta cũng chỉ gặp một lần, trời tối, không nhìn rõ dung mạo, nhưng giọng hắn hơi the thé, chắc là một tên hoạn quan.”
Hoạn quan?
Chỉ có người trong hoàng thất mới sai khiến được hoạn quan.
Ngoài hoàng thượng ra, hoàng tử, công chúa và các nương nương trong hậu cung đều có thể…
Nghĩ vậy, mục tiêu liền lớn rồi.
Tuy nhiên, Hạ Tri Nhiên cũng biết, không thể hỏi thêm được thông tin hữu ích nào từ Lý Hổ nữa.
Hạ Tri Nhiên thu sợi dây chuyền vào không gian, rồi xoay người ra ngoài tìm Bành Vượng.
“Bành quan sai, ta hỏi xong rồi, Lý Hổ sắp tỉnh lại ngay thôi.”
Bành Vượng lúc này đã có chút rối như tơ vò.
Dù không nghe được những câu hỏi sau của Hạ Tri Nhiên, nhưng hắn cũng có thể đoán Lý Hổ là người của một đại nhân vật nào đó trên triều.
Sự thật Lý Hổ mưu hại Chu lão Bát đã rõ ràng, chuyện sau đó hắn phải xử lý thế nào?
Nói lý, Lý Hổ tội ác tày trời, xử trí thế nào cũng không quá đáng, nhưng lỡ đắc tội đại nhân vật, đầu hắn còn giữ được không?
Hạ Tri Nhiên vừa đi được vài bước, không nghe thấy tiếng Bành Vượng vào phòng.
Nàng quay lại, quả nhiên thấy Bành Vượng vẫn đứng ngây ra tại chỗ.
“Bành quan sai, Lý Hổ hại người là sự thật, chuyện này giao cho nha môn xét xử là thích hợp nhất.”
Lời của Hạ Tri Nhiên, có thể nói là đã chỉ cho Bành Vượng một con đường sáng.
Bành Vượng cảm kích gật đầu với Hạ Tri Nhiên: “Tốt, ta biết rồi.”
Biện pháp này thật hay, không những có thể trừng trị Lý Hổ báo thù cho Chu lão Bát, mà còn không cần tự mình ra tay khiến đại nhân vật kia tức giận, thật đúng là một mũi tên trúng hai đích.
Lúc này, Bành Vượng càng thêm sùng bái Hạ Tri Nhiên, nàng tuyệt đối là một người phụ nữ vừa có bản lĩnh vừa có trí tuệ.
Hạ Tri Nhiên biết mình sẽ không ở lại khách sạn quá lâu, nghe ý Lý Hổ, Chu lão Bát sẽ bị ném xuống sông.
Chu lão Bát là người cũng khá tốt, nàng nghĩ nếu mình có thể cứu thì sẽ ra tay cứu hắn một mạng.
Tuy nhiên, trước khi rời đi, nàng phải cho người nhà họ Mặc một liều thuốc an thần, để họ biết mình không gặp nguy hiểm.
Ngoài ra, lát nữa hàng tạp hóa và vải vóc được gửi tới, còn cần có người nhận.
Các nữ quyến nhà họ Mặc đang sốt ruột chờ tin tức của Hạ Tri Nhiên, thấy nàng trở về, liền vây quanh hỏi han ân cần, sợ nàng bị thiệt thòi.
Đối với các tẩu tử tâm tư đơn thuần này thì còn dễ, Hạ Tri Nhiên chỉ cần nói mình không sao để họ yên tâm.
Đến chỗ Mặc Cửu Diệp, muốn qua loa vài câu mà cho xong chuyện không phải là chuyện dễ.
Từ khi nghe thấy tiếng Hạ Tri Nhiên cãi nhau với Lý Hổ ở cửa, Mặc Cửu Diệp vẫn đứng bên cạnh cửa, một khi Hạ Tri Nhiên bị thiệt, chàng sẽ không chút do dự xông ra cứu người.
Sau đó nghe thấy Bành Vượng ra mặt và không làm khó Hạ Tri Nhiên, trái tim căng thẳng của chàng mới thả lỏng một chút.
Lúc này thấy Hạ Tri Nhiên bình an vô sự trở về, bất kể thế nào cũng phải hỏi rõ ràng mới cho nàng đi.
“Nàng vừa hỏi được gì hữu ích từ Lý Hổ không?”
“Hỏi được rồi, hắn sai người trói Chu lão Bát, định ném xuống sông cho chết đuối. Phía sau Lý Hổ có người sai khiến, nhưng chuyện này dài dòng, để thiếp đi cứu người trước, về rồi sẽ nói tỉ mỉ với chàng.”
Mặc Cửu Diệp nghe nàng nói muốn đi cứu người, dù trong lòng còn nhiều thắc mắc, cũng chỉ đành tạm thời nhịn xuống không hỏi.
Lúc này chàng chỉ âm hận bản thân, bề ngoài vẫn là một người bị thương nặng không tiện đi lại, nếu không, chàng tuyệt đối sẽ không để Hạ Tri Nhiên một mình đối mặt với những chuyện này.
“Đã vậy, nàng tự chú ý an toàn.”
Mặc Cửu Diệp áy náy xoay người, không nhìn Hạ Tri Nhiên nữa.
Hạ Tri Nhiên không dám chậm trễ thời gian, cùng Bành Vượng chạy về phía vị trí Lý Hổ đã nói.
Bành Vượng lúc này cũng nóng lòng cứu người, dù thân thể còn có chút không thoải mái, cũng không dám chậm trễ nửa phần.
Hai người chạy suốt, khoảng một khắc liền tới vị trí đã định.
Ở đó, ngoài quan sai ra, còn vây đầy dân chúng xem náo nhiệt.
Bành Vượng vạch đám đông chen vào, Hạ Tri Nhiên theo sát phía sau.
Chu lão Bát nằm giữa đám đông, hai mắt nhắm nghiền, nhìn như đã tắt thở.
Quan sai vẻ mặt đau buồn, thấy Bành Vượng tới, Trương Thanh lau nước mắt, bước tới trước mặt hắn.
“Đầu nhi, Chu lão Bát… hắn… hết thở rồi.”
Bành Vượng vừa nhìn thấy dáng vẻ của Chu lão Bát, trong lòng đã đoán được đáp án.
Xem ra, bọn họ vẫn đến muộn.
Hạ Tri Nhiên lại không để ý mấy quan sai đang xúc động, nhanh chóng tới trước mặt Chu lão Bát, ngón tay đặt lên động mạch cổ của hắn, hy vọng còn cảm nhận được dấu hiệu sinh tồn của hắn.
Một quan sai đỏ hoe mắt bước tới.
“Hạ thị, chúng tôi vừa kiểm tra rồi, hắn chết rồi.”
Hạ Tri Nhiên không đáp lại quan sai, mà trước mặt mọi người bắt đầu làm hô hấp nhân tạo cho Chu lão Bát.
Hành vi kỳ lạ của nàng khiến mọi người xung quanh xôn xao.
“Nữ tử này muốn làm gì?”
“Đúng vậy, người đã chết cứng rồi, còn làm gì nữa?”
“Cô ta nhìn kìa, động tác thật khinh bạc, cũng không biết xấu hổ.”
Hạ Tri Nhiên mặc kệ những lời đó, trong lòng nàng, chỉ cần có một tia hy vọng, nàng cũng sẽ không từ bỏ việc cứu chữa.
Thấy thời gian đã trôi qua hai phút, Chu lão Bát vẫn không có chút phản ứng nào.
Bành Vượng tuy không hiểu nguyên lý hô hấp nhân tạo, nhưng trong lòng hắn biết, Hạ Tri Nhiên đang cứu người.
Tuy nhiên, thấy Chu lão Bát vẫn bất động, hắn không nhịn được bước lên khuyên:
“Hạ thị, lão Bát đã chết rồi, hãy để hắn yên nghỉ đi!”
Động tác của Hạ Tri Nhiên không hề dừng lại vì lời của Bành Vượng.
Chỉ thấy động tác tiếp theo của nàng lại một lần nữa làm mọi người kinh ngạc.
