Chương 99: Kẹo Hồ Lô
Tống Vi chỉ ngẩn người vài giây, sau đó chỉ thấy bóng lưng vô cùng nhanh nhẹn của Lâm Chấn đang nhảy lò cò đi vào bếp rửa bát.
Cô chớp chớp mắt, thế nào cũng không ngờ anh trai của Hắc Đản, một người đàn ông nhìn thô kệch, cao lớn lực lưỡng như vậy, lại có tiềm chất làm “ông chồng nội trợ”.
Sau đó, vị “ông chồng nội trợ” này lớn giọng hô ra ngoài:
— Hắc Đản, đứng ngây ra đó làm gì? Lấy giẻ lau bàn ngoài kia đi, rồi quét sân luôn!
Lâm Chấn phụ trách rửa bát, còn em trai ruột thì bị sai việc chạy vòng vòng.
Nhưng Hắc Đản lại rất vui vẻ.
Lau bàn xong, cậu bé ôm cây chổi chạy lon ton đi quét sân.
Hơn nữa còn có cùng suy nghĩ với anh trai mình:
— Chị Tống ngồi bên kia đi, em quét sân xong ngay thôi!
Tống Vi nhìn quanh một vòng, thấy chẳng còn việc gì cho mình làm, dứt khoát mang táo gai vào.
Cô sợ nhà Lâm Chấn mới dọn đến chưa có đường nên còn mang theo một ít đường trắng.
Đun đường thành siro, dùng que gỗ xâu táo gai thành từng xiên, rồi nhúng đều một vòng trong siro là được.
Có điều trước đó còn phải vót que gỗ.
Lâm Chấn ngồi trên ghế, cầm con dao phay, xoẹt xoẹt vài cái đã bổ một khúc gỗ vừa tay thành nhiều thanh nhỏ đều nhau.
Tống Vi và Hắc Đản ngồi bên cạnh, dùng dao gọt các thanh gỗ thành que nhọn rồi xâu táo gai.
Số táo gai họ hái trên núi xuống không ít.
Mỗi que xâu năm quả, tổng cộng làm hơn hai mươi xiên, nhiều hơn nữa cũng ăn không hết.
Lâm Chấn làm theo lời Tống Vi, bắt đầu nấu siro rồi phủ lớp đường lên kẹo hồ lô.
Tống Vi ôm một bó rơm lúa mì ra sân làm giá cắm.
Cô khỏe nên chẳng tốn bao nhiêu sức đã buộc chặt và cố định xong cái giá.
Hắc Đản chạy qua chạy lại liên tục.
Lúc thì như chú cún tham ăn chạy vào bếp xem anh trai làm kẹo hồ lô.
Lúc lại chạy ra sân ngồi cùng Tống Vi.
Đợi Tống Vi làm xong giá cắm, cậu bé vui vẻ theo cô vào bếp.
Trong bếp, siro của Lâm Chấn đã nấu xong.
Bàn tay to lớn của anh đang cầm những xiên táo gai đã xâu sẵn để phủ lớp đường.
Những quả táo gai đỏ au được nhúng đều trong lớp siro ngọt ngào, lập tức trở nên bóng loáng.
Chỉ nhìn thôi cũng thấy ngon.
Hắc Đản đứng bên cạnh hít hà liên tục.
Trẻ con căn bản không thể chống lại sức hấp dẫn của đồ ngọt.
— Xong chưa? Anh ơi, xong chưa vậy...
Dù mới nhận lại anh trai được vài ngày, nhưng có lẽ nhờ tình thân huyết mạch, Hắc Đản đã nhanh chóng thân thiết với Lâm Chấn.
Lâm Chấn bị cậu làm phiền đến phát bực.
— Sang một bên đi! Mới ăn sáng xong mà thèm dữ vậy!
Nói xong lại cầm xiên kẹo hồ lô đầu tiên phủ đường xong đưa tới trước mặt Tống Vi, nhe hàm răng trắng:
— Cô xem thế này được chưa? Xiên đầu tiên cho cô ăn đấy.
Hắc Đản nhìn anh trai mình với vẻ không thể tin nổi.
Anh à, sao anh còn có hai bộ mặt thế!
Tống Vi nói:
— Phải đợi đường nguội lại mới ngon.
Thuận tay cô cắm luôn xiên kẹo hồ lô đó lên giá rơm.
Sau đó, Lâm Chấn phủ đường.
Tống Vi phụ trách cắm kẹo hồ lô lên giá.
Đợi làm xong hết số kẹo hồ lô vẫn còn dư một ít siro.
Tống Vi bỗng nảy ra ý tưởng:
— Hay chúng ta làm tranh đường đi.
Cô xắn tay áo, ghé lại gần, dùng muỗng múc một ít siro, đặt một que gỗ nhỏ lên tấm ván sạch rồi bắt đầu vẽ.
Nấu ăn thì cô không giỏi.
Nhưng vẽ mấy thứ đơn giản thì vẫn được.
Thế là dưới ánh mắt trợn tròn của hai anh em, Tống Vi vẽ ra một chú chó nhỏ.
Tuy đơn giản nhưng Hắc Đản nhận ra ngay.
— Là chó con!
Cậu bé vui đến mức giọng nói cũng đầy kích động và kinh ngạc.
Trong lúc đợi đường nguội, Tống Vi lại nghiêm túc vẽ thêm những hình khác.
Lâm Chấn thì không còn nhìn tranh đường nữa.
Ánh mắt anh hoàn toàn dừng trên gương mặt nghiêng đang cúi xuống chăm chú của cô.
Thiếu nữ thấp hơn anh khá nhiều, trong mắt anh nhỏ nhắn, trắng trẻo mềm mại.
Nhưng lại mang theo một sức mạnh khiến người khác khó lòng lay chuyển.
Đây là lần đầu tiên Lâm Chấn gặp một cô gái như vậy.
Vốn từ ít ỏi của anh không đủ để diễn tả cảm giác này.
Giống như bông hoa trắng từng mọc trên vách đá cheo leo đầy sỏi đá mà anh từng nhìn thấy trước đây.
— Anh nhìn gì thế?
Tống Vi quay đầu, bốn mắt chạm nhau.
Lần đầu tiên trong đời Lâm Chấn biết cảm giác căng thẳng là gì.
Tim đập nhanh hơn hẳn.
Vành tai cũng đỏ lên đôi chút.
— K... không có gì.
Anh chùn bước.
Người đàn ông thép từng đối mặt mưa bom bão đạn chưa từng sợ hãi, giờ lại bị ánh mắt của một cô gái nhìn đến mức giống hệt một chú gấu lớn tủi thân.
Tống Vi nhìn đôi tai hơi đỏ của anh vài giây.
Sau đó dời ánh mắt đi, tiếp tục làm việc của mình.
Lâm Chấn thở phào nhẹ nhõm.
Rồi lại vò đầu bứt tai.
Chuyện này phải nói thế nào đây?
Khó chết đi được.
Lỡ làm cô sợ rồi sau này không thèm để ý đến mình nữa thì sao?
Lâm Chấn cúi đầu nhìn chân mình.
Hôm nay phải đi tìm vị lão trung y ở khu chuồng bò mới được.
Đợi chân lành hẳn rồi tính tiếp.
Lúc đó nếu Tống thanh niên trí thức bị dọa mà đánh anh, anh cũng chịu đòn tốt hơn.
---
Không để ý tới những suy nghĩ lung tung của Lâm Chấn, Tống Vi đưa bức tranh đường hình chó con đầu tiên đã nguội cho Hắc Đản.
— Ăn đi.
Những bức còn lại cô vẽ cơ bản đều là động vật.
Mèo con.
Heo con.
Khỉ con.
Gấu nhỏ...
Khiến Hắc Đản, một cậu bé quê mùa chưa từng thấy thứ này, nhìn đến hoa cả mắt.
Trong lòng cậu, chị Tống đơn giản chính là tiên nữ từ trên trời giáng xuống.
Siêu cấp siêu cấp lợi hại!
Tống Vi đưa cho Lâm Chấn một bức tranh đường hình gấu nhỏ.
— Anh ăn không?
Lâm Chấn vui như mở cờ trong bụng nhận lấy.
— Ăn chứ, hì hì hì...
Tống Vi: ...
Sao nhìn có vẻ hơi ngốc thế nhỉ?
Cô tự cầm một bức tranh đường hình thỏ nhỏ rồi liếm ăn.
Những bức còn lại đều được cắm lên giá giống như kẹo hồ lô.
Hắc Đản một tay cầm tranh đường chó con, một tay cầm kẹo hồ lô.
Đến ăn cũng không nỡ ăn.
— Anh, chị Tống, em muốn ra ngoài chơi!
Nói là muốn đi chơi.
Thực chất là muốn đi khoe khoang.
Dù sao Hắc Đản cũng chỉ là một đứa trẻ.
Trước kia bị cô lập nên không thể hòa nhập với những đứa trẻ khác.
Nhưng nhìn chúng tụ tập chơi cùng nhau, trong lòng cậu vẫn luôn ngưỡng mộ.
Bây giờ cậu có chị Tống tốt nhất thế giới.
Lại có thêm một người anh ruột.
Có chỗ dựa rồi, trong lòng Hắc Đản cũng sinh ra rất nhiều tự tin.
Cầm kẹo hồ lô và tranh đường trên tay, điều đầu tiên cậu nghĩ tới là đi khoe với lũ trẻ trong làng.
Dù sao đây cũng là món quà vặt mà những đứa trẻ khác chưa từng được ăn.
Cậu là người đầu tiên có được!
Đoán được suy nghĩ của cậu, Tống Vi cũng không ngăn cản.
— Đi đi, miễn là đừng để người khác bắt nạt là được.
Lâm Chấn cũng chẳng để tâm, chỉ dặn:
— Có đứa nào đánh em thì đánh lại. Nếu nó không phục thì bảo nó đến tìm anh. Miễn là em đừng đánh thua là được.
Tống Vi không đồng tình:
— Lỡ có đứa lớn tuổi hơn bắt nạt thì sao? Nó đánh không lại đâu.
Lâm Chấn đáp:
— Vậy thì tìm đồng minh. Ai giúp em thì chia cho người ta một xiên kẹo hồ lô. Chúng ta còn nhiều mà, có thiếu đâu!
Điều này Tống Vi khá tán thành.
Hắc Đản nghiêm túc ghi nhớ:
— Em biết rồi, vậy em đi đây.
Đúng là một người dám dạy.
Một người dám học.
---
Sau khi Hắc Đản rời đi, xung quanh lập tức yên tĩnh.
Chỉ còn lại hai người.
Lúc này Tống Vi mới hậu tri hậu giác cảm thấy hơi ngượng ngùng.
Dù sao...
Một cô gái độc thân như cô cứ chạy đến nhà anh trai của Hắc Đản.
Nếu cảnh này bị mấy bà thím, bà cô trong làng thích buôn chuyện nhìn thấy...
Chắc chưa đến chiều, tin đồn đã bay khắp cả thôn rồi.
