Chương 47: Dị năng hệ Lôi
Bước đầu tiên để trở nên mạnh mẽ là nâng cao dị năng hệ Thực vật và hệ Tinh thần của mình càng nhiều càng tốt, điều đó có nghĩa là cô cần nhiều tinh hạch tang thi cấp cao hơn.
Đồng thời, cô cũng cần những trợ thủ đắc lực, và Giáp Ngọ là người đầu tiên.
Đáng tiếc là Giáp Ngọ thức tỉnh dị năng thất bại, chỉ còn cách thử phương pháp khác.
Có vẻ như từ ngày mai, cô không chỉ cần ra ngoài săn bắt để thu thập đủ tinh hạch, mà còn phải nhanh chóng vào núi tìm thêm thực vật biến dị.
“Nhiễm Nhiễm, Nhiễm Nhiễm, dậy chưa?” Giọng Bạch Mai dưới nhà gấp gáp lạ thường.
Nam Mộc Nhiễm đang ngủ mơ màng trên giường, nghe tiếng gọi quen thuộc thì hơi ngơ ngác.
Vì cô ở một mình trên tầng hai của biệt thự, thói quen sinh hoạt cũng tùy tiện, thường xuyên đảo lộn ngày đêm.
Nên Giáp Ngọ và Bạch Mai ở tầng một chưa bao giờ gọi cô.
Bỗng nhiên nghe tiếng Bạch Mai gọi gấp gáp, Nam Mộc Nhiễm giật mình tỉnh giấc, tưởng có chuyện gì. Cô chẳng kịp đi dép, chạy thẳng xuống lầu.
Khi ra tới cầu thang, nhìn thấy Giáp Ngọ đứng giữa phòng khách với vẻ mặt ngơ ngác, Nam Mộc Nhiễm không nể mặt cười phá lên.
Mái tóc của Giáp Ngọ mới dài được khoảng ba phân, giờ dựng đứng lên theo chiều mọc, trông như thể anh ta vừa bị điện giật.
Buồn cười nhất là trên đỉnh đầu anh ta còn bốc khói trắng kỳ lạ, như thể bị đốt cháy vậy.
“Nhiễm Nhiễm, đừng cười nữa, chuyện này là sao vậy?” Bạch Mai nhìn dáng vẻ của chồng mình, vừa buồn cười vừa sốt ruột.
Nam Mộc Nhiễm ngồi trên bậc thang cười chán chê mới nói: “Có vẻ như là thức tỉnh dị năng rồi. Mà còn là dị năng hệ Lôi rất lợi hại.”
Giáp Ngọ nghe vậy, mắt sáng lên rõ rệt, chẳng thèm để ý đến bộ dạng hài hước lúc này: “Thật sao?”
“Anh tập trung tinh thần, thử nhắm vào một chỗ xem.” Nam Mộc Nhiễm cũng rất mừng cho anh, đương nhiên càng mừng cho mình hơn.
Giáp Ngọ thức tỉnh thành công có nghĩa là giả thiết của cô khả thi. Nắm được cách khiến người khác thức tỉnh dị năng là đủ để cô tung hoành trong thế giới tận thế này rồi.
Giáp Ngọ làm theo lời cô, tập trung nhìn vào hộp giấy trên bàn trà. Đột nhiên, tờ giấy trên cùng dựng thẳng đứng lên, nhưng chỉ trong chốc lát lại rơi xuống.
Nam Mộc Nhiễm mắt sáng lên: “Anh Ngọ, thử lại đi.”
Giáp Ngọ tập trung giải phóng dị năng lần nữa, chú Đại Phúc vừa vặn lọt vào tầm nhìn của anh, lập tức bị dị năng tấn công khiến toàn thân lông dựng đứng.
Chú mèo nhỏ màu trắng xám đáng yêu sững sờ, mình bị sao thế này? Bộ lông mình vừa mất cả buổi chải chuốt kỹ lưỡng mà!
Ba người Nam Mộc Nhiễm nhìn bộ dạng của con vật nhỏ, lập tức cười rũ rượi.
Cuối cùng, Đại Phúc tức tối nhe răng, gầm gừ đủ kiểu, họ mới chịu thôi.
“Đúng là hệ Lôi thật.
Dị năng hệ biến dị về sau rất mạnh, sức tấn công cũng đủ.” Nam Mộc Nhiễm nói với Giáp Ngọ.
Nghe vậy, Giáp Ngọ lập tức hăng hái: “Thu dọn đồ đạc, ăn cơm xong chúng ta ra ngoài săn bắt luôn.”
“Được.”
Nghĩ đến Tiểu Bạch đã biến dị lên cấp ba, Nam Mộc Nhiễm chợt nhận ra, có lẽ khi cô chưa kịp phát giác, đã có không ít tồn tại mạnh mẽ xuất hiện trong thế giới tận thế này rồi.
Mà đáng sợ nhất là phòng thí nghiệm ngầm của giáo sư Kim, bọn chúng phát hiện ra thực vật biến dị thông qua sự tồn tại của dị quả từ sớm như vậy.
Đối thủ rất mạnh, mình vẫn còn phải cố gắng.
Dị quả, đúng rồi. Quả mà Tiểu Bạch đưa hôm qua mình chưa kịp ăn.
Nam Mộc Nhiễm lấy ba quả từ không gian ra, đem vào bếp rửa sạch, đưa cho Giáp Ngọ và Bạch Mai mỗi người một quả.
Cô cũng tiện thể ăn một quả làm bữa sáng. Tuy không biết công dụng là gì, nhưng dị quả tuyệt đối là thứ tốt.
Nếu không, Tiểu Bạch tuyệt đối sẽ không để họ thử quả của nó khi Giáp Ngọ thức tỉnh thất bại hôm qua.
Nhưng sau khi ăn quả vào bụng, ý định ra ngoài săn bắt hoàn toàn thất bại.
Đầu tiên là Nam Mộc Nhiễm cảm thấy bụng đau không chịu nổi, sau đó là Giáp Ngọ, cuối cùng đến cả Bạch Mai cũng bắt đầu thấy khó chịu trong người.
Ba người bắt đầu từ những cơn đau nhói khắp cơ thể, rồi đến cảm giác như vừa chìm trong băng vừa bị thiêu đốt, cho đến cuối cùng cả ba đều ngất lịm đi.
Tiểu Liễu: Tiểu Bạch, quả của mày có phải là quả hỏng không?
Tiểu Bạch: Quả của tao là quả tốt, rất tốt cho con người, còn tốt hơn cả quả của Dây Leo to.
Tiểu Liễu: Vậy bọn họ bị làm sao?
Tiểu Bạch: Tao cũng không biết, có thể một lúc nữa sẽ ổn thôi.
Tiểu Liễu: … Mày đúng là đồ ngốc.
Tiểu Bạch: Tao oan ức, nhưng tao không nói được.
Chú Tank ở bên cạnh thấy tình cảnh của ba người cũng bắt đầu bồn chồn, ngay cả Đại Phúc vốn luôn điềm tĩnh cũng bắt đầu cọ đi cọ lại lên người và mặt Nam Mộc Nhiễm.
Vì cơn đau thể xác, Nam Mộc Nhiễm lại chìm vào ác mộng.
“Nhiễm Nhiễm, giấu kỹ dị năng của em, đừng để ai phát hiện.” Khoảnh khắc Nam Mộc Nhiễm thức tỉnh dị năng hệ Tinh thần, Tư Dã không chút do dự ấn cô xuống.
“Tại sao? Những người thức tỉnh dị năng ở đây đã đi đâu?”
“Tất cả những người trước đó đều bị đưa đến cuối phòng thí nghiệm, không một ai sống sót bước ra.”
Rồi sau đó, cô lại chìm trong biển lửa mênh mông, mọi thứ xung quanh bắt đầu mờ nhạt.
“Nhiễm Nhiễm, chạy đi, đừng ngoảnh đầu.” Tư Dã nhìn cô, mặt đầy máu.
…
Đúng lúc này, bên ngoài biệt thự trên núi xuất hiện một đội lính đánh thuê sáu người và một người phụ nữ thân hình cao gầy, tóc buộc đuôi ngựa.
Sáu người đàn ông mặc đầy đủ trang bị tác chiến cá nhân, vừa đi vừa lần theo dấu vết bánh xe.
Người phụ nữ mặc áo da, quần bò, tôn lên đường cong cơ thể gợi cảm, đi theo sau họ, trên gương mặt xinh đẹp lộ vẻ bất mãn: “Các người chắc chắn chiếc xe cuối cùng đã đến chỗ này?”
“Chắc chắn, cô nhìn dấu bánh xe bên kia kìa.” Đội trưởng đội Rắn Độc chỉ vào vết bánh xe lộn xộn không xa, giọng khẳng định.
Người phụ nữ nhìn vết bánh xe, bất mãn phàn nàn: “Không hiểu tại sao giáo sư nhất định bắt chúng ta ra ngoài chuyến này.
Mới tận thế có bao lâu đâu, ngoài Hắc Tác và giáo sư, còn ai nhận ra chuyện về thực vật biến dị chứ?”
“Bốn người lính kia chẳng phải cũng phát hiện ra thực vật biến dị sao?” Đội trưởng đội Rắn Độc có chút không hài lòng với sự kiêu ngạo của cô gái. Từ khi Bọ Cạp Độc và vị bác sĩ họ Tề mất tích, anh ta đã cảm nhận được sự nguy hiểm đang đến gần.
Ngay cả giáo sư Kim điên rồ đó cũng thấy mọi thứ bất thường, nhưng cô tiểu thư Hoa Dương tự cho mình là đúng này lại chẳng hề để tâm.
“Được thôi, vậy anh nói bây giờ đi đâu?” Người phụ nữ nhìn quanh, toàn là núi cao vách đá.
Đội trưởng đội Rắn Độc nhìn quanh, cuối cùng dừng mắt ở một vách đá cao gần trăm mét bên cạnh.
Sáu người bắt đầu tiến lên, lục soát từng tấc vách đá, nhưng cuối cùng chẳng tìm thấy gì.
Trong biệt thự, Tiểu Liễu nhìn mấy người ngày càng đến gần dây leo xung quanh, không chắc có nên trực tiếp ra tay tấn công không.
Tiểu Bạch lại trở nên kích động: Chính bọn chúng đã đào Dây Leo to đi, người phụ nữ đó có một thứ rất kỳ lạ trên người, Dây Leo to không thể tấn công cô ta.
Tiểu Liễu: Cô ta có lợi hại lắm không?
Tiểu Bạch: Không phải cô ta lợi hại, mà là cô ta có một thứ kỳ lạ trên tay, màu đỏ, rất lợi hại.
Tank và Đại Phúc nghe động tĩnh bên ngoài, liền tiến đến gần cửa chính của biệt thự, sẵn sàng tấn công bất cứ lúc nào.
Tiểu Liễu cũng bắt đầu truyền sức mạnh cho bảy cây liễu xung quanh biệt thự, phòng khi cần thiết.
Đội sáu người bên ngoài sau khi lục soát vách đá xong thì lùi về chỗ cũ: “Không phát hiện gì bất thường.”
Người phụ nữ xinh đẹp lại chỉ vào vị trí của biệt thự phía trước: “Các người không thấy vị trí này rất kỳ lạ sao?”
