Chương 19: Thằng con quý hóa nhà họ Tả
Ông Tả qua đời đã nhiều năm, đây là lần đầu tiên Minh Cửu đến viếng ông, cũng có lẽ là lần cuối.
Phong thủy mộ địa thế nào Minh Cửu chẳng hiểu, nhưng vị trí của khu mộ này đúng là rất tốt.
Tốt ở chỗ – nó nằm ngay sát trung tâm của căn cứ an toàn số một trong tương lai.
Trong thời kỳ thiên tai, đất nước vẫn luôn giữ được trật tự, nhất là giai đoạn đầu khi căn cứ mới xây dựng, không có chuyện cưỡng chế thu hồi hay trưng thu. Bất kể là bất động sản nhà đất hay tài nguyên khác, chỉ cần chủ sở hữu tài sản còn sống và sống trong căn cứ, căn cứ sẽ đưa ra khoản bồi thường tương ứng.
Khu mộ của ông cụ ít nhất cũng đủ để gia đình Tả Chấn Vinh đền bù được một căn hai phòng nhỏ.
Minh Cửu thành tâm cầu nguyện: Ông phù hộ cho con, phù hộ cho căn nhà mà ông để lại cho con nằm trong phạm vi chọn lựa của căn cứ số một, thế thì con không cần phải đổi bất động sản nữa.
Cầu nguyện xong, Minh Cửu đặt bó hoa trên tay xuống trước bia mộ.
Đúng là mộ “cao cấp”, mỗi ngày đều có người bảo dưỡng định kỳ, ảnh của ông cụ rõ ràng như mới, trên bia mộ thậm chí không có một hạt bụi nào.
Minh Dung yên lặng đứng bên cạnh Minh Cửu, khu mộ được bảo dưỡng tốt, em không thấy sợ.
Từ trong túi lấy ra cuốn vở, Minh Dung cúi đầu nhanh chóng viết vài dòng, rồi đưa cuốn vở cho chị.
【Ông nội ở đây ạ? Bà nội thì sao? Bà không ở đây ạ? Ông nội có thấy dưới đất vừa lạnh vừa buồn chán không? Bố mẹ tụi con không thích dưới đất, bố mẹ thích biển.】
Minh Cửu nhìn chữ “thích” được viết bằng tiếng Việt thay vì chữ Hán, hơi buồn cười.
Khi Minh Cửu còn rất nhỏ, và Minh Dung còn nhỏ hơn, mẹ và bố đã từng dạy về cái chết.
Từ khi hai chị em mơ hồ hiểu được cái chết là gì, đã biết rằng mẹ và bố sau khi chết muốn được hỏa táng rải tro xuống biển, không muốn ở trong khu mộ lạnh lẽo, càng không muốn hai cô con gái phải lặn lội đi viếng hết lần này đến lần khác.
Minh Cửu đến giờ vẫn nhớ những lời họ đã nói lúc đó – Nhớ bố mẹ thì ra biển chơi một lát là được.
Minh Cửu đưa tay vỗ nhẹ lên chiếc mũ đội kín đầu của em gái.
Tiếc thay, sau này có lẽ hai chị em khó mà ra biển chơi được nữa.
“Tình hình hơi phức tạp, bác cả không thích bà nội ruột của tụi mình, bà nội không ở đây. Sau khi ông nội mất, bố đã đón bà nội đi và cũng đưa bà xuống biển luôn rồi.”
Minh Dung mặt đầy khó hiểu, nhưng vẫn kiên quyết gật đầu, ra vẻ đã hiểu.
Chi tiết cụ thể của sự việc Minh Cửu chỉ nghe bố nhắc qua một lần. Bà nội ruột của họ đã mất trước khi bố trưởng thành, được chôn ở một khu mộ hợp táng nào đó trong nghĩa trang ở thành phố B, đó cũng là nơi ông nội tự chọn cho mình.
Không ngờ ông nội vừa tắt thở, đứa con quý hóa đã đưa ông đến khu mộ bây giờ.
Tuy không khoa trương đến mức như mấy câu chuyện cười trên mạng “một đứa chôn ở Hải Nam, một đứa chôn ở Mạc Hà”, nhưng cũng chẳng khác nhau là mấy.
Bố thực sự không ngờ Tả Chấn Vinh lại có thể ác độc đến vậy, không màng đến nguyện vọng lúc sinh thời của ông nội, cũng không cho phép bố đến viếng, thế là bố đành mang bà nội đi luôn.
Còn hợp táng gì nữa, tưởng bà nội thèm ông già chết tiệt đó chắc.
Minh Cửu đến giờ vẫn nhớ vẻ nghiến răng nghiến lợi của bố khi nhắc đến chuyện này.
Minh Cửu không ở lại khu mộ lâu, khi ra ngoài thì tài xế nhà họ Tả vẫn đang đợi ở bên ngoài.
Tài xế lại nhắc đến chuyện đưa hai chị em về nhà họ Tả ăn cơm, Minh Cửu không muốn làm khó người làm công, nhưng cô có rất ít thời gian.
“Chú đưa cháu đến công ty tín thác là được, hoặc cháu tự bắt taxi qua, tụi cháu không muốn làm phiền bác cả và bác gái đâu.”
Thấy thái độ Minh Cửu cứng rắn, tài xế không khuyên nữa, gọi điện báo cho ông chủ, rồi lái xe đưa hai chị em Minh Cửu về lại thành phố.
Chuyến về này đúng vào giờ cao điểm buổi sáng, đường tắc nghẽn đến phát điên.
Sáng dậy quá sớm, Minh Dung dựa vào người Minh Cửu lơ mơ ngủ, Minh Cửu cũng nhắm mắt giả vờ ngủ, nhưng thực ra ý thức đã chìm vào không gian điên cuồng thu hoạch.
Trên đường đến khu mộ cô đã thu hoạch một nửa số cây trồng chín từ tối qua và tiếp tục gieo trồng, sau khi viếng ông nội xong thì nửa số cây còn lại cũng lần lượt chín.
Suốt dọc đường Minh Cửu đều lặp lại thao tác thu hoạch – bán cho hệ thống – trồng cây, số vàng trên bảng thông tin cá nhân không ngừng tăng lên.
Khi xe tắc cách công ty tín thác chưa đến hai cây số, thanh tiến trình nâng cấp của nông trại cuối cùng cũng nhảy đến 【100.14/100】.
Tiếng nhắc hệ thống vang lên.
【Chúc mừng ký chủ đã nâng cấp nông trại lên cấp 1, phần thưởng: ruộng đất ×1, ô ba lô ×1.】
【Phát hiện ký chủ đã nâng cấp ‘ô ba lô’ thành ‘kho không gian’, diện tích kho không gian tăng thêm 100 mét vuông.】
Hai phần thưởng?
Minh Cửu mở mắt, trạng thái tinh thần chìm vào không gian bị gián đoạn.
【Sau khi mở lại, thưởng nhiều thế à?】
Hệ thống: 【Chất lượng cây trồng từ không gian của ký chủ tốt hơn, tôi đã xin cấp trên thưởng gấp đôi.】
Minh Cửu mở bảng thông tin cá nhân –
【Tên: Minh Cửu
Giới tính: Nữ; Tuổi: 23
Quê quán: Kim Ô hệ – Lam Tinh
Cấp nông trại: Cấp 1 (0.14/300)
Vàng: 7218; Bạc: 95; Đồng: 63
Ruộng đất: 105
Vườn cây: 0 (mở ở cấp 5)
Nhà máy chế biến: 0 (mở ở cấp 10)
Trại chăn nuôi: 0 (mở ở cấp 10)
Ba lô: 3/5
Kho hệ thống: 1100 mét vuông】
Minh Cửu rất hài lòng với tiến độ của mình, nhắm mắt lại, tinh thần lại chìm vào không gian, tiếp tục thu hoạch trồng trọt bán hàng.
Đất nhiều thì kiếm tiền nhanh, chỉ cần cô đủ chăm chỉ, mười lăm ngày là có thể thu hồi vốn cải tạo đất và mua hạt giống cây con.
Nhược điểm duy nhất là trồng không xuể.
Minh Cửu không nhịn được mở cửa hàng hệ thống ra xem.
【Robot quản lý nông trại đa năng, thích hợp cho nông trại quy mô nhỏ cấp 10-20, giúp nông trại của bạn vận hành suốt ngày đêm!】
【Mở khóa quyền mua ở cấp 10】
【Giá bán: 100.000 vàng】
10 vạn vàng, con số xa lạ thật – mẹ kiếp, thuốc kích hoạt dị năng mới có 8 vạn!
Nhưng sức hấp dẫn của nông trại vận hành suốt ngày đêm thực sự quá lớn, đợi khi vườn cây, nhà máy chế biến và trại chăn nuôi đều mở hết, tốc độ kiếm vàng sẽ chỉ nhanh hơn.
Không vội, sau trận bão tuyết cô có cả đống thời gian để cày nông trại.
“Cô Minh, tới nơi rồi ạ.”
Xe dừng dưới tòa nhà công ty, Minh Cửu nhẹ nhàng đánh thức Minh Dung, cảm ơn tài xế rồi trực tiếp xuống xe.
Nhìn đồng hồ, vừa đúng chín giờ.
Đúng giờ làm việc, những người đàn ông phụ nữ trông rất chuyên nghiệp đổ về phía cổng công ty, Minh Cửu và Minh Dung bước qua cánh cửa xoay trong suốt, hơi ấm ùa tới.
Minh Cửu đi thẳng đến quầy lễ tân, cô gái lễ tân rất chuyên nghiệp, nhanh chóng hỏi và xác nhận vài vấn đề cần thiết rồi sắp xếp hai chị em vào một phòng tiếp khách nhỏ, nhanh chóng mang đến trà nóng và đồ ăn vặt.
“Người phụ trách vừa đến công ty, cần sắp xếp và điều chỉnh một số tài liệu giấy tờ, xin cô chờ một chút, nhiều nhất không quá nửa tiếng.”
Hôm qua xem di chúc của ông nội đã là nửa đêm, không kịp đặt lịch hẹn trước, nửa tiếng chờ đợi, hiệu suất của người ta đã rất cao rồi.
Minh Cửu mỉm cười gật đầu, quay sang gọi hệ thống kiểm tra camera và các thiết bị trong phòng tiếp khách.
【Bây giờ đừng động vào, đợi mấy ngày đầu mùa tuyết xử lý camera là được. Tôi muốn gọi vài cuộc điện thoại, có thể làm mờ giọng tôi không?】
Hệ thống: 【Được, ký chủ.】
