Chương 29: Căn biệt thự trong tay
Sau khi xác nhận mọi chức năng cải tạo đều không có vấn đề, robot làm việc quay về. Minh Cửu cảm thấy mình nghỉ ngơi đủ rồi, liền tiếp tục mua sắm tới bến trên mạng.
Thời gian hiển thị trên màn hình điện thoại từ 23:59 nhảy sang bốn số 0.
Ngày 26 tháng 1, đếm ngược còn 12 ngày trước trận bão tuyết, đếm ngược còn 9 ngày trước Tết Nguyên Đán.
Cô phải hoàn thành 99% công tác chuẩn bị trước ngày 29 Tết, nếu không thì đúng dịp Tết chẳng ai giao hàng hay làm việc cho cô.
Bận rộn mãi đến ba giờ sáng, số vật tư cần mua online đã hoàn thành gần ba phần tư.
Mệt đến tột độ, Minh Cửu chẳng còn hơi sức đâu mà trồng trọt bán rau, nằm lên giường chưa được mấy phút đã ngủ say.
Bảy giờ sáng, Minh Cửu bị đồng hồ báo thức trên điện thoại đánh thức. Tắt báo thức, cô lập tức mở ghi chú trên điện thoại xem lịch trình hôm nay.
Chuyển nhượng căn hộ 2501, nhập hộ khẩu cho cô và Minh Dung, có công ty tín thác giúp đỡ, một buổi sáng là xong.
Tìm chị Bạch mua nhà – hôm qua cô đã hỏi rồi, tạm trú hoàn toàn không vấn đề.
Sổ đỏ biệt thự không cần gấp, có thể từ từ làm, chị Bạch cũng sẽ theo dõi.
Những việc này đều phải hoàn thành trước một giờ chiều.
Chiều nay đồ nội thất và thiết bị gia dụng cho căn 2501 Long Cảnh Đình Uyển sẽ được chuyển vào, ước tính phải bận đến tối.
Đúng lúc cô có thể tranh thủ lúc thợ lắp đặt rảnh tay để trả lời tin nhắn khách hàng, cố gắng giải quyết nốt một phần tư cuối cùng của việc mua sắm online.
Xác định xong danh sách việc cần làm, Minh Cửu cũng tỉnh táo hẳn. Cô dậy, đánh răng rửa mặt, gọi bữa sáng, tiện thể gọi Minh Dung dậy và liếc qua cuốn sổ nhỏ trên tủ đầu giường.
Cuốn sổ là những danh sách do Minh Dung viết bằng nét chữ học sinh tiểu học ngay ngắn, nào là những thứ liên quan đến sở thích, nhưng phần lớn là đồ dùng sinh hoạt và thiết bị nhà bếp cần cho gia đình.
Có vẻ như em đã hoàn thành gần một nửa, rất nhiều mục đều được đánh dấu tích đỏ chói.
Minh Dung không nằm nướng, em dụi mắt rồi chui ra khỏi chăn đi đánh răng rửa mặt. Minh Cửu nhân cơ hội chuẩn bị trái cây.
Sáu rưỡi, hai chị em ngồi ở bàn trong phòng khách của bộ suite ăn sáng. Minh Dung chỉ vào đĩa việt quất trên bàn, nhanh chóng gõ chữ trên máy tính bảng.
[Chị ơi, cà chua bi chỉ có vài quả ngọt, còn lại chua lắm, tiệm trái cây không được.]
Minh Cửu gật đầu nghiêm túc: "Lần sau chị sẽ chọn kỹ, lần này mua qua giao hàng, không chọn được."
Minh Dung chuyển sang ngôn ngữ ký hiệu: [Em có thể giúp.]
Minh Cửu do dự vài giây, rồi cũng lên tiếng.
"Tiểu Dung, em nghĩ khi nào đi khám bác sĩ tâm lý thì tốt?"
Còn 12 ngày nữa là bão tuyết bắt đầu, chỉ còn 9 ngày nữa là đến giao thừa. Trong dịp Tết, bác sĩ tâm lý chắc chắn sẽ không nhận bệnh nhân, dù hai chị em có nhờ quan hệ nhà họ Tả đi chăng nữa.
Thêm nữa, cô có quá nhiều việc phải làm – lựa chọn của Tiểu Dung rất hạn chế.
Điều làm Minh Cửu bất ngờ là lần này Minh Dung không tỏ ra bài xích hay do dự. Em cúi xuống gõ chữ, rồi xoay máy tính bảng về phía Minh Cửu.
[Khi nào chị rảnh thì dẫn em đi là được, em đều được ạ.]
"Được, vậy chị hẹn lịch rồi báo em sau."
Minh Cửu chỉ muốn cố gắng thêm một lần trước khi thiên tai ập đến, dù vẫn không có kết quả thì cô cũng chấp nhận. Nếu có thể nhận được lời khuyên từ bác sĩ thì càng tốt.
À, lát nữa nhờ chị Thống tải thêm nhiều tài liệu tâm lý học từ trên mạng xuống.
Ăn sáng xong, Minh Cửu và Minh Dung thu dọn hành lý – khi đến thành phố B, hai chị em chỉ mang một ba lô đeo vai, đến quần áo dày cũng mua tại chỗ. Ở mấy ngày nên hành lý cũng chẳng nhiều, một vali 26 inch là đựng hết.
Minh Cửu trả phòng, lái xe thẳng đến Long Cảnh Đình Uyển.
Đối diện khu chung cư có một khách sạn chuỗi. Minh Cửu đưa Minh Dung đến làm thủ tục nhận phòng, vẫn chọn suite gia đình, hai phòng ngủ.
Minh Dung ở lại phòng khách sạn sắp xếp hành lý, còn Minh Cửu một mình đến căn 2501, kiểm tra kết quả sửa chữa gia cố cửa sổ và chống thấm mái nhà của thợ hôm qua.
Hệ thống giúp quét một lượt, thợ làm việc đạt yêu cầu, không có vấn đề gì.
Ba cánh cửa và khung cửa cô yêu cầu cũng đã được giao đến. Minh Cửu thu hết mấy cánh cửa đang chất trên nền nhà phòng khách, cùng với ổ khóa vân tay thông minh và chìa khóa dự phòng vào kho không gian, rồi lập tức đặt hàng cải tạo.
Cải tạo cửa phòng rẻ hơn nhiều, ba cánh cửa cộng với khóa và chìa tốn 27 đồng vàng, chưa đầy hai mươi phút là hoàn thành.
Việc cải tạo cửa rất đơn giản, chỉ cần phun một lớp sơn trong suốt cường độ cao, trọng điểm là ổ khóa và chìa.
Cải tạo giải quyết các nguy cơ như mở khóa vân tay thông minh bất thường, phá giải kỹ thuật, rò rỉ dữ liệu, không liên kết được khóa trời đất, pin khóa cũng được thay bằng loại hộp năng lượng đặc biệt phiên bản liên hành tinh.
Theo lời hệ thống, năng lượng của ổ khóa dùng liên tục ba bốn chục năm cũng không vấn đề.
Minh Cửu đặt lại các cánh cửa đã cải tạo về vị trí cũ, rồi về khách sạn đón Minh Dung, mang theo tất cả giấy tờ, thẳng đến sở quản lý nhà đất.
Hai chị em chưa đợi đến mười phút trong sảnh giao dịch thì người phụ trách đã mang hồ sơ chứng từ đến.
Đặt lịch trước cộng với đến sớm, chưa đầy chín giờ đã xong thủ tục.
Long Cảnh Hoa Đình 2501 và căn 602 rộng 200 mét vuông, hai cuốn sổ đỏ có thể tự lấy sau hai ngày, hoặc gửi chuyển phát, Minh Cửu dứt khoát chọn gửi chuyển phát.
Sổ mới ghi tên cả cô và Minh Dung.
Cầm chứng từ, Minh Cửu dẫn Minh Dung cùng người phụ trách đến đồn cảnh sát gần Long Cảnh Hoa Đình để làm thủ tục nhập hộ khẩu. Chuyển hộ khẩu liên tỉnh cần một thời gian, nhưng cô đã lấy được giấy chứng nhận tạm trú.
Ra khỏi đồn, Minh Cửu ký tên vào văn bản do người phụ trách đưa ra, thủ tục bàn giao di sản chính thức hoàn tất.
Nhìn đồng hồ, mới hơn mười giờ sáng một chút.
Minh Cửu không chần chừ, lập tức đưa Minh Dung đến công ty môi giới tìm chị Bạch, nhanh chóng ký hợp đồng mua biệt thự.
Chị Bạch nói được làm được, giá biệt thự bị ép xuống còn 5.5 triệu tệ, phí môi giới 2%, người mua và người bán mỗi bên chịu một nửa.
5.61 triệu tệ, trừ thẳng từ "thẻ di sản" của Minh Cửu.
Cầm hợp đồng và các tài liệu khác, Minh Cửu hoàn toàn yên tâm.
Chị Bạch lấy một túi hồ sơ, giúp Minh Cửu bỏ hợp đồng vào.
"Thực ra em hoàn toàn có thể vay ngân hàng mua, dù không được ưu đãi căn đầu tiên, nhưng cũng không thiệt. Em lại có tài sản cố định, ngân hàng không từ chối đâu, lãi suất vay mua nhà bây giờ cũng khá hợp lý."
Minh Cửu nhận túi hồ sơ từ tay chị Bạch, cười nhẹ.
"Trả thẳng tiện hơn, khỏi chạy thủ tục, mỗi tháng còn phải trả góp cũng phiền."
Quan trọng hơn, giai đoạn đầu khi căn cứ thành phố B được thành lập, nhà ở thiếu trầm trọng. Nhà mua trả thẳng còn có thể tự quyết, còn nhà vay ngân hàng thì phải chịu quản lý thống nhất, bắt buộc phải cho thuê, tiền thuê lại rất ít.
Quy định này đến năm thứ tư khi Minh Cửu đến căn cứ thành phố B vẫn còn được áp dụng.
Vì chất lượng cuộc sống tương lai của cô và Tiểu Dung, cô sẽ không tiết kiệm ở khoản này.
Bây giờ cô đã là đại gia có ba căn nhà trong căn cứ, chờ căn cứ chính thức thành lập, chỉ riêng tiền thuê căn 602 rộng 200 mét vuông đã đủ duy trì cuộc sống của cô và Tiểu Dung.
Biệt thự đã mua được, còn phải làm một số công tác chuẩn bị.
Biệt thự nghỉ dưỡng đã có trang trí nội thất cao cấp, tình trạng tương tự căn 2501, chỉ cần đồ gia dụng và nội thất vào là có thể dọn vào ở.
Nhưng việc này Minh Cửu không định tự làm, cô chuẩn bị nhờ người giám sát, cô chỉ cần hoàn thành bước cuối cùng – thay cửa và khóa.
[Chị Thống, giúp em tìm một nhà thiết kế nội thất mềm đang rảnh việc và làm việc đáng tin cậy được không?]
[Được, ký chủ.]
Chưa đầy hai phút, Minh Cửu đã nhận được danh sách do hệ thống cung cấp, tổng cộng năm lựa chọn, trong đó ba người là con gái.
Minh Cửu chọn ngẫu nhiên một trong ba cô gái, lưu số điện thoại.
Đang định gọi điện, chị Bạch cầm hóa đơn đã xuất quay lại. Minh Cửu nhận hóa đơn, bỏ vào túi hồ sơ cất kỹ.
Giọng chị Bạch mang theo ý cười.
"Vẫn là em có mắt nhìn, em vừa mua xong, chị đã nhận được tin, hai căn biệt thự bên trái nhà em cũng bán được rồi."
Minh Cửu đang sắp xếp túi hồ sơ khựng lại một chút.
"Thế à? Cũng giao dịch ở đây ạ? Em nhớ hai căn biệt thự đó rộng hơn căn của em nhiều, chúc mừng chị phát tài nhé."
Chị Bạch cười: "Phí môi giới không đến lượt tụi chị kiếm, đối tác không phải dạng vừa, người ta quen chủ đầu tư, đúng lúc hai căn đó chưa bán được, vẫn là nhà mới."
"Nhưng giờ chị thấy Khu Du Lịch Vân Cảnh cũng tốt, số tiền chị có ở đó có thể mua trả thẳng một căn, ở nội thành thì phải vay, áp lực quá lớn, chị cũng đang cân nhắc mua nhà."
Có lẽ vì tâm trạng tốt sau khi chốt đơn, chị Bạch mở miệng là hơi không kiềm chế được.
"Ngay cả mấy người giàu như em cũng đi mua nhà, chị nghĩ có thể theo một chân. Mua nhà xong, làm việc thêm vài năm nữa là chị về hưu luôn, môi trường bên đó quả thực tốt, mở một tiệm nhỏ nghỉ hưu cũng không tệ."
Có lẽ nghĩ đến kế hoạch nằm dài, mắt chị Bạch còn sáng hơn bình thường.
