Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Tận Thế, Tôi Cướp Bàn Tay Vàng Của Nam Chính Để Nghịch Thiên Đổi Mệnh > Chương 42

Chương 42

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 42: Nhà di động đến tay

 

Ông già bắt đầu buôn chuyện.

 

"Nếu không phải bọn trẻ nhất quyết đón tôi lên thành phố ở, tôi cũng chẳng muốn bán. Không còn cách nào, ở thành phố nuôi không nổi, tôi cũng đâu phải vì tiền."

 

Minh Cửu phụ họa, vừa móc điện thoại ra vừa hỏi: "Đúng thế ạ, thế cô Hắc Nữu to đâu rồi ông?"

 

Ông già thở dài: "Mất rồi."

 

"Con nhỏ chưa đầy tháng đã mất, nếu con chó to vẫn còn, tôi cũng chẳng nỡ bỏ nó để lên ở với con cháu."

 

"Sao nào? Có nuôi không?"

 

Minh Cửu liếc nhìn em gái, mắt con bé dính chặt vào hai cục than nhỏ, quay sang Minh Cửu gật đầu liên hồi.

 

Có! Đây chính là mèo trong mơ của nó!

 

Mèo trong mơ của nó và chó trong mơ của chị nó còn là bạn tốt!

 

Minh Cửu: "Ông muốn chuyển khoản hay tiền mặt ạ?"

 

Ông già cười, nhìn túi mèo trên tay Minh Cửu: "Được, cháu gái tốt bụng quá. Thế này, chúng ta thêm WeChat chuyển khoản, đừng xóa nhé, rảnh cho tôi xem hai đứa nó là được. Tôi giảm cho cháu còn 900."

 

Minh Cửu: "Khỏi giảm ạ, em cháu cứ muốn nuôi mèo hoài. Cháu sẽ quay nhiều video cho ông xem, ông đừng lo, cháu nhất định nuôi tốt."

 

Ông già đưa mã QR ra, thêm bạn xong, Minh Cửu chuyển khoản ngay, đưa túi mèo qua.

 

Ông già mở cửa kính xe, nhận túi mèo, đưa tay vào sờ, miếng sưởi trong túi đã bắt đầu ấm.

 

"Chuẩn bị đầy đủ ghê, con gái đúng là chu đáo. Thằng cháu tôi bằng tuổi em cháu, nghịch như quỷ... vẫn là con gái tốt hơn."

 

Vừa lẩm bẩm, ông già nhét cả hai cục than to nhỏ vào túi, rồi với tay ra thùng xe sau lôi lên một cái túi đựng sữa nguyên thùng.

 

"Đây là thức ăn của hai đứa nó. Đổi thức ăn phải từ từ, mèo con chó con sơ sẩy là tiêu chảy ngay. Sổ tiêm chủng có ghi ngày, đến hạn tìm bệnh viện thú y tiêm là được."

 

"Hắc Nữu chưa quen tên, các cháu đặt tên mới cũng được. Mèo đen chưa có tên."

 

Đúng là chưa có tên thật. Vừa nãy Minh Cửu liếc qua sổ tiêm chủng, một chó một mèo trong sổ lần lượt có tên là "Hắc Nữu nhỏ" và "Mèo đen".

 

"Cũng đừng chỉ cho ăn cám, nhất là chó, trộn với cơm canh của người mà cho ăn. Chó to càng phải thế, ăn nhiều, chỉ ăn cám chó dễ kén ăn, lại tốn tiền... Đừng cho mặn quá là được. Chó to khỏe, dễ nuôi."

 

Chó chưa về tay, ông già đã lải nhải cả đống, có vẻ thực sự không nỡ.

 

"Các cháu lái xe đến hay đi xe? Hay ở ngay thị trấn? Nếu gần, tôi chở thẳng về nhà cho, khỏi để lạnh. Mùa đông năm nay lạnh ghê gớm."

 

Minh Cửu móc chìa khóa xe: "Cháu lái xe đến ạ. Xe đỗ ở đằng kia. Nếu ông sợ chúng lạnh, ông chạy ra đầu đường là được. Tụi cháu cũng không dạo nữa."

 

"Được," ông già không nói nhiều, nổ máy xe lão đầu lạc, "Tôi chở ra tận xe cho. Hai đứa lên không?"

 

Minh Cửu từ chối, dắt em gái đi nhanh phía trước, ông già chầm chậm theo sau, cho đến khi thấy xe Minh Cửu, ông già mới hoàn toàn yên tâm.

 

"Ổn đấy, cháu gái có thực lực! Các cháu là người thành phố à? Thành phố không cho nuôi Thổ Tùng."

 

Minh Cửu: "Tạm thời ở thành phố, qua Tết sẽ lên Khu Du Lịch Vân Cảnh ở, nuôi ở đó không sao."

 

"Tốt tốt."

 

Ông già đáp, xách túi mèo và thức ăn lên xe, thế là xong.

 

Trên đường về, Minh Dung từ ghế phụ trèo ra ghế sau ngồi, cầm điện thoại chụp lia lịa hai con trong túi mèo.

 

Điểm đến tiếp theo của họ là nhà máy nhà lắp ghép.

 

Một chó một mèo đều đã có tiêm chủng, nhất là mèo nhỏ đã khám tổng quát, không cần đến bệnh viện thú y nữa.

 

Minh Cửu định xem nhà di động xong sẽ lái đến thành phố L, tìm bệnh viện thú y mua vắc-xin và ống tiêm, sau đó tự tiêm cho hai con.

 

Đợt biến dị xảy ra ba năm sau, chó cần vắc-xin ngũ liên, mèo cần tam liên, mỗi năm phải tiêm nhắc một mũi, năm đầu tiên tiêm ba mũi. Cô chuẩn bị mỗi loại năm mũi, để trong kho không gian là ổn, dư một mũi đề phòng.

 

À, còn cần hai mũi vắc-xin dại, cũng chuẩn bị luôn.

 

Mười một giờ sáng, Minh Cửu lái xe đến nhà máy, gọi điện cho người phụ trách xong mới cho xe vào.

 

Minh Dung vẫn ngồi chờ trên xe, Minh Cửu theo người phụ trách bước vào nhà xưởng cao rộng. Ba khoang du lịch vũ trụ mini và một biệt thự thép nhẹ của cô đang đặt trong xưởng.

 

Việc cải tạo phòng giặt ủi rất đơn giản, chỉ sửa lại đường nước điện. Sau cải tạo, phòng giặt ủi tối thiểu có thể chứa sáu máy giặt và sáu máy sấy mỗi loại.

 

Việc cải tạo bếp sau siêu thị hơi rắc rối, nhưng cũng đã hoàn thành.

 

Hiệu quả sau cải tạo không khác gì Minh Cửu tưởng tượng. Bếp từ thương mại bốn lò, lò nướng hấp đa năng, bếp chiên điện, nồi hầm chậm... đầy đủ hết.

 

Nhà máy còn tặng cô bộ dụng cụ nấu ăn đi kèm: chảo sắt, muôi sắt, thùng nấu cháo kiểu quán ăn sáng, chảo rán, dao kéo, v.v.

 

Thợ sửa đấu nối điện nước xong, Minh Cửu dùng thử, hoàn toàn không vấn đề gì.

 

Cô đặt thêm hai bộ dụng cụ nấu ăn ngay tại chỗ, riêng thùng nấu cháo thì đặt thêm năm mươi cái. Nhà máy có hàng sẵn, lát nữa sẽ gửi cùng nhà đến nhà xưởng cũ.

 

Khung thép dùng để nâng cao phòng giặt ủi và bếp cũng đã làm xong. Người phụ trác bảo công nhân khởi động cần cẩu, lắp ghép thử cho Minh Cửu xem, rất chắc chắn.

 

Minh Cửu mượn thước dây đo kích thước khung thép, định lát nữa đến nhà máy bể nước đặt bể nước, ống nước và máy bơm.

 

Còn một khoang du lịch vũ trụ mini và biệt thự thép nhẹ, Minh Cửu xoay vòng kiểm tra kỹ, đều là nội thất tinh xảo. Thống tỷ quét qua, vật liệu khá tốt.

 

Chỉ cần thêm đồ nội thất và thiết bị gia dụng là có thể ở, rất tiện lợi.

 

Mọi việc suôn sẻ, Minh Cửu mở cốp sau lấy túi đựng tiền, trả nốt phần còn lại bằng tiền mặt, hẹn với người phụ trách khoảng bốn giờ chiều giao hàng tới nơi.

 

Rời nhà máy nhà lắp ghép, Minh Cửu lái xe đến nhà máy bể nước composite.

 

Cô định làm thêm vài bể nước composite để chứa nước thải, cơ bản giải quyết vấn đề nước thải từ giặt ủi và bếp làm ô nhiễm không gian và nguồn nước trong không gian.

 

Nước sạch thì lắp máy bơm bên bờ sông, chuẩn bị thêm vài máy bơm giao cho hệ thống cải tạo là được.

 

Biệt thự thép nhẹ và khoang du lịch vũ trụ còn lại là nơi ở dự phòng của cô và Dung, đặt đâu cũng được.

 

Phòng giặt ủi và bếp cô định đặt ở hạ lưu con sông trong khu vực có thể sử dụng của không gian.

 

Kế hoạch hoàn hảo.

 

Mua bể nước và phụ kiện xong, Minh Cửu lái xe vào trung tâm thành phố L, trước tiên mua đủ vắc-xin và ống tiêm dùng một lần, tiện thể cùng Minh Dung giải quyết bữa trưa.

 

Ăn xong, Minh Cửu tìm một cửa hàng offline mua sáu bộ máy giặt máy sấy, giao hàng khoảng năm giờ, rồi chở Minh Dung loanh quanh thành phố L tiếp tục mua thuốc.

 

Trong lúc đó, Minh Dung đưa ra một yêu cầu nho nhỏ — em muốn uống trà sữa.

 

Minh Cửu hóa thân thành tổng tài, mở phần mềm đặt đồ ăn, tìm mấy thương hiệu trà sữa thường uống, gọi thẳng điện thoại cho cửa hàng, mỗi tiệm đặt một hai trăm cốc. Đợi cô mua thuốc xong sẽ lái xe đến lấy.

 

Cô và Dung bình thường cũng ít uống trà sữa, thỉnh thoảng thèm thì tự làm.

 

Nhưng thứ này rất tế nhị — Minh Cửu nghĩ đến bản thân, bình thường chẳng bao giờ nhớ đến bim bim cay, nhưng kiếp trước sống khổ sở lại thèm bim bim cay đến phát điên.

 

Khi đầy đường đều có thì không muốn ăn, đến lúc không mua được thì lại lên cơn thèm khủng khiếp.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Có thể bạn thích