Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Tận Thế, Tôi Cướp Bàn Tay Vàng Của Nam Chính Để Nghịch Thiên Đổi Mệnh > Chương 85

Chương 85

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 85: Nhận họ hàng, diễn sâu tung tóe

 

Minh Cửu uống vài hớp hết bát cháo còn ấm, lót dạ xong mới mặc áo khoác dày ra ngoài.

 

Hôm nay vừa vác đồ vừa vác than tổ ong, áo khoác và găng tay dính đầy bụi than, may mà tuyết phủ khắp nơi, tan làm xong cô chà lên tuyết một hồi, cũng tạm coi là sạch sẽ.

 

Thế là tốt, rất hợp để hòa vào đám đông.

 

Vài phút sau, Cao Chí Hưng, Cao Hiểu Sơn và Quách Diệu ra khỏi cửa, Sở Cảnh Ninh cũng từ dưới lầu đi lên.

 

Cao Hiểu Sơn nhìn cánh cửa căn 2504, hơi tò mò: "Anh Sở, sao anh không đi thẳng từ cửa này ra?"

 

Còn vì sao nữa, đương nhiên là vì đồ đạc chất đống chẳng còn chỗ đặt chân.

 

Sở Cảnh Ninh: "Lúc sửa chữa không tính ra vào từ cửa này, nên bịt kín rồi."

 

Cao Hiểu Sơn định nói thêm thì bị bố cắt ngang.

 

"Bớt nói nhảm đi, có gì về nhà nhắn tin mà nói, lạnh chết được."

 

Cao Chí Hưng lôi ra hai tờ A4 in sẵn, trên giấy là sổ ghi chép bằng điện thoại trong lúc làm việc, từng đơn một tính tiền.

 

Minh Cửu làm đến hai giờ chiều, cộng thêm năm trăm tệ tiền thuê xe, tổng cộng kiếm được 6700 tệ – thực ra là 6692, Cao Chí Hưng làm tròn lên.

 

Minh Cửu rút ra một trăm tệ.

 

"Chú Cao, đây là tiền chuyển than tổ ong hôm nay."

 

Cao Chí Hưng định nói gì đó thì bị cô cắt ngang.

 

"Việc nào ra việc đấy."

 

Sở Cảnh Ninh và Quách Diệu làm cả ngày, thu nhập mỗi người là mười một nghìn.

 

Quách Diệu mệt đến nỗi suýt ngã, nhưng cầm tiền xong mắt vẫn sáng rỡ.

 

Cao Hiểu Sơn cũng kiếm được gần bốn nghìn tệ, có thể thấy Cao Chí Hưng và Trương Quyên Tú không phải kiểu cha mẹ kiểm soát con cái quá chặt, tiền công con làm việc nhà tính rõ ràng, tiền cũng cho phép con tự giữ.

 

Sở Cảnh Ninh và Quách Diệu cũng không ngoại lệ, mỗi người đều lấy ra một trăm tệ, Cao Hiểu Sơn ôm chặt túi.

 

"Bố, đồ nhà mình, chắc con không phải trả phí vận chuyển chứ?"

 

"Con không ăn không uống à? Đưa tao 50, nhanh lên."

 

Cao Hiểu Sơn ngoan ngoãn nộp tiền, Minh Cửu xem mà buồn cười, lại nói thêm vài câu về lịch trình ngày mai.

 

Ngày mai không phải làm việc cho "người nhà", có thể bắt đầu muộn hơn, 7 giờ lên ca.

 

… … …

 

Ngày thứ 14 của trận bão tuyết.

 

Minh Cửu ngủ gần chín tiếng dưới sự giám sát của em gái, năm giờ sáng tỉnh dậy, tinh thần sảng khoái.

 

Chạy vào phòng tập thể dục vận động nhẹ khi bụng rỗng, rời khỏi phòng tập, Minh Cửu để xe đạp, máy chạy bộ và bao cát vào góc, trùm màng chống bụi như các đồ nội thất khác trong phòng khách, cất thảm tập yoga và lò sưởi điện.

 

Leo lên gác xép, thu cả chậu nước đá đông cứng trên sàn gác xép vào kho tĩnh, mấy cái chậu inox trên sân thượng cũng vậy.

 

Hôm nay Tả Quân Hạo chắc sẽ đến trả tiền thuê nhà, những thứ không nên xuất hiện đều phải cất hết.

 

Dọn sạch tủ lạnh, Minh Cửu ngắt cầu dao điện, dùng một kệ sách cao chắn chặt tủ phân phối đã cải tạo.

 

Cuối cùng đi một vòng, xác nhận không có vấn đề gì, mới quay về phòng ngủ chính ăn sáng với em gái.

 

Tạm thời không dùng được điện, nhưng vẫn còn lò sưởi điện dùng trực tiếp hộp năng lượng sau khi hệ thống cải tạo, nấu ăn có thể dùng bếp gas cắm trại, xoay sở một ngày không vấn đề.

 

Cô không ngờ Tả Quân Hạo đến sớm thế, vừa qua sáu rưỡi, giọng hệ thống vang lên.

 

【Ký chủ, Tả Quân Hạo đang gõ cửa nhà chị.】

 

【Chỉ có một mình anh ta?】

 

【Đúng vậy.】

 

Minh Cửu vội đứng dậy mặc áo, dặn dò Minh Dung.

 

"Người nhà họ Tả đến rồi, em đừng ra ngoài nhé, được không?"

 

Minh Dung ngoan ngoãn gật đầu.

 

Minh Cửu ra phòng khách, đóng chặt cửa phòng ngủ chính, mở cửa chính – Tả Quân Hạo đứng ngay ngoài cửa, mặc một bộ đồ chống lạnh vùng cực trông rất chuyên nghiệp, chỉ để lộ đôi mắt.

 

Cửa căn 02 và 03 cũng hé ra vì tiếng gõ cửa.

 

Cao Chí Hưng: "Tiểu Cửu, không sao chứ?"

 

Minh Cửu: "Không sao đâu chú Cao."

 

Cô nhìn Tả Quân Hạo, ánh mắt lạnh nhạt: "Mang hợp đồng đến chưa? Đồ đâu?"

 

Tả Quân Hạo lấy từ trong túi ra mấy tờ A4 gấp gọn gàng, đã đóng ghim, Minh Cửu nhận lấy, đọc kỹ từ đầu đến cuối.

 

Hệ thống nhanh chóng quét xong – không có vấn đề gì, hai bản hợp đồng đã có chữ ký và dấu tay của Tả Quân Hạo.

 

"Xe chở đồ ở tầng hầm dưới lầu, đồ không ít, tôi còn phải bận chuyển nhà, chỉ có thể mai hoặc ngày kia mới mang đồ lên cho em."

 

Mai hoặc ngày kia?

 

Minh Cửu nghi ngờ hợp lý rằng thằng cha này định xù nợ – tối nay trời sẽ lạnh hơn nhiều, qua hôm nay ai biết tình hình thế nào?

 

Minh Cửu mở toang cửa, tìm một cây bút trên tủ giày, ký tên vào hợp đồng.

 

"Không cần, chuyển ngay bây giờ."

 

Minh Cửu gõ cửa căn 02, cửa nhanh chóng mở ra, lộ ra khuôn mặt Cao Chí Hưng.

 

"Chú Cao, cháu có thể chen hàng được không? Cháu muốn chuyển một đợt đồ lên lầu."

 

Cao Chí Hưng: "Được, không vấn đề, chú đi gọi Tiểu Quách và Tiểu Sở."

 

Minh Cửu quay người chỉ vào Tả Quân Hạo: "Anh ta trả tiền, chú Cao nói giá cước của tụi mình đi, cháu đi gọi người."

 

Không có lý gì để Tả Quân Hạo chiếm lợi của những người hàng xóm tốt bụng, mà số tiền này cô còn được chia nữa.

 

Ánh mắt Cao Chí Hưng đảo qua đảo lại giữa Tả Quân Hạo và Minh Cửu, miệng thì đáp lời, đưa tay ra với Tả Quân Hạo.

 

"Ồ chào anh, tôi làm nghề vận chuyển hàng lên cao, tôi nói giá cước cho anh nghe."

 

Bên kia, Minh Cửu đã gõ cửa căn 03, báo cho Quách Diệu, rồi xuống lầu gọi Sở Cảnh Ninh.

 

Trong hành lang, Tả Quân Hạo bắt tay Cao Chí Hưng, ánh mắt rơi trên cánh cửa căn 2504.

 

"Tôi là anh họ của Tiểu Cửu, Tả Quân Hạo."

 

Cao Chí Hưng chưa kịp phản ứng, anh ta lại giải thích thêm: "Hai đứa em họ tôi đều theo họ mẹ."

 

Cao Chí Hưng hiểu, mà hiểu rất thấu đáo, kết hợp với thái độ của Minh Cửu, rút ra kết luận chính xác – quan hệ giữa Tiểu Cửu và người họ hàng này chắc chắn không tốt đẹp gì.

 

Cao Chí Hưng nói xong giá cước, mới hỏi Tả Quân Hạo cần vận bao nhiêu đồ, hai nghìn ký lương thực, hai nghìn thùng nước 4 lít, năm mươi hộp thuốc gia đình cỡ lớn và hai mươi thùng bếp gas cắm trại cộng lại cũng phải năm trăm ký…

 

Cao Chí Hưng không có ý bớt chút nào, đây là đơn lớn, khai trương may mắn!

 

Tính thêm một nghìn tệ phí lên cao, đơn này phải mười một nghìn tệ.

 

Không trách Minh Cửu lười xuống lầu mua đồ, có mối này anh ta cũng không mua.

 

Rất nhanh, Quách Diệu thu dọn xong ra ngoài, Minh Cửu và Sở Cảnh Ninh cũng quay lại.

 

Cảnh tượng "nhận họ hàng" mà cô dự đoán cũng đến.

 

Tả Quân Hạo giọng ngạc nhiên: "Cảnh Ninh?"

 

Sở Cảnh Ninh còn ngạc nhiên hơn – cậu ta ngạc nhiên thật, cậu biết chị mình chưa từ bỏ thứ trong tay Tả Quân Hạo, nhưng cậu thực sự không biết Tả Quân Hạo sẽ chuyển đến Long Cảnh Hoa Đình.

 

Hơn nữa, quan hệ giữa nhà họ Tả và hai chị em Minh Cửu không phải rất tệ sao?

 

Bây giờ là tình huống gì thế này?!

 

"Anh rể?!"

 

Minh Cửu: …

 

Nếu cô nhớ không lầm, hơn nửa tháng trước Sở Cảnh Ninh còn cầm gậy bóng chày gọi Tả Quân Hạo là đồ khốn, súc sinh.

 

Cao Chí Hưng và Quách Diệu mặt mày ngơ ngác.

 

Mấy người trao đổi một hồi, mới hiểu ra, cửa căn 03 và 02 đều mở, sau cánh cửa là những cặp mắt tò mò.

 

Tả Quân Hạo là vị hôn phu của Sở Lam Ninh, Minh Cửu là em họ của Tả Quân Hạo, vậy nên –

 

Diễn xuất của Sở Cảnh Ninh xuất thần nhập hóa: "Tiểu Cửu? Trời ơi, không ngờ hai nhà mình còn là họ hàng! Em bao nhiêu tuổi rồi? Có phải anh cũng phải gọi em là chị không?"

 

Minh Cửu không phản ứng gì, lặng lẽ nhìn hai thằng đàn ông diễn sâu.

 

Thôi thì cô cũng đang diễn, cô cầm kịch bản "sáu thân không nhận", chỉ cần mặt không cảm xúc phớt lờ người ta là được, độ khó thấp hơn hai thằng đàn ông này nhiều.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Có thể bạn thích