Chương 90: Cô có ý kiến gì với tôi à?
2503, trong chăn ở phòng ngủ lớn, Đinh Nhã Nhàn thụi bạn trai Hồ Thiệu một trận.
“Mau xem, mau xem group!”
Hồ Thiệu không động vào điện thoại, trực tiếp ngó đầu qua xem của bạn gái – không còn cách nào, mất điện thoại là bạn gái anh không sống nổi, giờ sạc pin lâu mà dùng nhanh, tiết kiệm được chút nào hay chút đó.
“Sao thế?”
Đinh Nhã Nhàn kéo lịch sử chat cho anh xem.
“Quan hệ họ hàng không tốt chẳng phải bình thường sao?”
Ánh mắt Hồ Thiệu đầy nghi hoặc, nhà ai mà chẳng có họ hàng chẳng qua lại?
“Không phải chuyện họ hàng hay không, quan trọng là chị Mộng Mộng!”
“Chị ấy chưa bao giờ xen vào chuyện bao đồng, sao lại thế này?”
Hồ Thiệu không để tâm.
“Không liên quan đến chúng mình, em chưa buồn ngủ à? Mai còn phải xuống xúc tuyết, ngủ nhanh đi.”
“Anh không hiểu đâu,” Đinh Nhã Nhàn tặc lưỡi hai tiếng, “Giờ em sống nhờ mấy chuyện linh tinh này đấy.”
“Anh không thấy à? Mấy hôm nay em cứ thấy anh Diệu và chị Mộng Mộng là lạ, chị Mộng Mộng hình như cứ tránh mặt anh ấy.”
Hồ Thiệu nghĩ một lát: “Tôi thấy Quách Diệu không được ổn lắm, lúc em ở nhà một mình thì cẩn thận đấy.”
Đinh Nhã Nhàn không biết nghĩ tới gì, xoa xoa cánh tay nổi da gà.
“Anh nói em hơi sợ rồi đấy, hay mai em cũng xin làm cả ca đi, kiếm thêm chút vật tư.”
“Em chịu nổi không? Thôi đi, em làm nửa ngày là tốt rồi, ở nhà còn trông được vật tư, lỡ có chuyện gì thì em đập tường nhà chú Cao.”
Đinh Nhã Nhàn còn muốn nói gì đó, màn hình điện thoại vừa tắt lại sáng lên.
[Mạnh Mộng: Dù sao tôi thấy người ta cũng tốt mà, họ hàng với nhau mà cho thuê nhà còn trả nhiều tiền thế, đã là chiếu cố lắm rồi]
Hồ Thiệu và Đinh Nhã Nhàn nhìn nhau.
Hồ Thiệu: “Thôi được, giờ tôi thấy vấn đề rồi.”
Bên kia, Minh Cửu đương nhiên cũng thấy, cô xiên một miếng táo bỏ vào miệng, táo nóng hổi, cô phải nhai đi nhai lại trong miệng mới cảm nhận được vị.
Ngon.
[Minh Cửu: Cô có ý kiến gì với tôi à? @Mạnh Mộng]
[Vì tôi từ chối cho cô thuê nhà? Nhưng tự dưng sao cô lại muốn chuyển nhà?]
Tốt, lần này group im re hẳn.
Thời gian trôi dần, Minh Cửu và Minh Dung ăn xong táo lại gặm khoai lang nướng.
Gần bếp lò đặt một cái ổ, Hắc Nữu đã quấn quanh chân chúng kêu ăng ẳng, Hắc Mễ rõ ràng không hứng thú với khoai lang nướng, khép hờ mắt, lơ đễnh.
Minh Dung lấy bát nhỏ của Hắc Nữu, bỏ vào nửa củ khoai lang nhỏ, Hắc Nữu vừa ăn vừa quay vòng quanh bát như con lừa kéo cối xay.
Ăn đến cuối, Minh Cửu vẫn còn thòm thèm, lại moi từ trong kho hàng ra một nắm hạt dẻ, dùng dao nhỏ rạch vỏ rồi bỏ vào lò nướng.
Công nhận, giờ cô mới hiểu sức hấp dẫn của bếp lò, hơi hối hận vì trước đây không tích trữ thêm than tổ ong.
Giọng hệ thống vang lên trong đầu cô: [Sau khi nông trường lên cấp 10 sẽ có nhà máy chế biến.]
Minh Cửu: ?
[Tôi biết mà.]
Khác với các nhà máy chế biến nông sản đủ loại trên Lam Tinh, nhà máy chế biến trong cửa hàng hệ thống khá đơn giản.
Ví dụ như nhà máy chế biến bột, nhà máy chế biến gạo, loại trước có thể chế biến lúa mì, khoai tây, khoai lang và các loại lương thực giàu tinh bột thành bột mì và các loại tinh bột, loại sau chức năng đơn giản hơn, chỉ có thể xay vỏ gạo.
Nhà máy thức ăn chăn nuôi – có thể chế biến các loại thức ăn cần thiết cho các cơ sở chăn nuôi.
Dây chuyền sản xuất của nhà máy chế biến rau củ và nhà máy chế biến hoa quả cũng rất sơ sài, chỉ có thể chế biến các loại rau củ/quả thành bột, nước ép và sấy khô.
Hệ thống hiện ra màn hình sáng, trên màn hình đúng là trang cửa hàng hệ thống tương ứng với nhà máy chế biến, tất cả sản phẩm trên trang này đều có màu xám, chưa mở khóa.
Minh Cửu nheo mắt nhìn kỹ, quả nhiên thấy khác biệt.
Dây chuyền sản xuất trở nên phong phú hơn – nhà máy chế biến gạo biến thành nhà máy chế biến gạo các loại, bên dưới nhà máy có thêm mấy dây chuyền sản xuất – gạo trắng, bún phở, bánh dày bánh giầy, cơm tiện lợi, dầu cám gạo…
[Chị Thống, chị siêu tiến hóa à?]
Hệ thống: [Vì em, chị đã hấp thụ rất nhiều kiến thức từ Lam Tinh.]
[Vì em bảo chị tải đủ loại tài liệu?]
Hệ thống: [Đúng vậy, chị đã tổng hợp các dây chuyền sản xuất nông sản của Lam Tinh, đặc biệt là Trung Hoa, rồi báo cáo lên trên.]
[Những dây chuyền sản xuất mới thêm vào là kết quả bỏ phiếu của cấp trên.]
[Để cảm ơn chủ nhân vì đã có cống hiến to lớn cho hệ thống nông trường, chủ nhân, khi chị lên cấp 10 sẽ có phần thưởng và bất ngờ tương ứng.]
Minh Cửu phấn khích.
[Phần thưởng gì? Có phần thưởng gì không thể cho ngay bây giờ?]
[…Phần thưởng liên quan đến nhà máy chế biến, giờ cho chị cũng không dùng được.]
[Nhắc nhở, đợt cây trồng thứ 6 đã chín.]
Minh Cửu gác nghi vấn, lập tức đi trồng trọt, xử lý xong đám ruộng đợt thứ 6, mới quay lại chủ đề ban đầu.
[Vậy, chị Thống, em hối hận vì không mua thêm than tổ ong thì liên quan gì đến việc mở khóa nhà máy chế biến?]
Màn hình sáng cuộn xuống, Minh Cửu thấy “nhà máy chế biến phế phẩm nông nghiệp”, trong đó có một dây chuyền sản xuất “nhiên liệu năng lượng”.
Minh Cửu phấn khích – cày! Cô còn có thể cày tiếp!
Hệ thống: [Chủ nhân, nhiệt độ bắt đầu giảm rồi.]
Cùng lúc đó, Hắc Nữu ngồi xổm trong ổ, đứng thẳng người ngửa cổ kêu những tiếng non nớt.
Minh Cửu lập tức phản ứng, mở cửa lò to hết cỡ, tắt đèn – bật đèn pin – kéo rèm, nhìn ra nhiệt kế ngoài trời đặt trên bệ cửa sổ.
Khi chọn mua nhiệt kế trong nhà và ngoài trời, cô đều mua loại nhiệt kế kim loại kép công nghiệp, dải đo rất rộng, lúc này kim trên mặt nhiệt kế đang từ từ quay.
Âm 32 độ, âm 35 độ…
Minh Cửu kéo rèm lại, nhiệt độ trong phòng ngủ chính vẫn chưa thay đổi gì.
“Mặc quần áo vào trước đã.”
Minh Dung gật đầu, lấy quần áo đã chuẩn bị sẵn – áo khoác lông vũ mỏng và quần lông vũ.
Áo khoác lông vũ và quần mặc bên ngoài đồ lót len, ngoài cùng mặc thêm đồ ngủ dạ dày.
Minh Cửu cũng tương tự, cô tiện tay bật máy sưởi hộp năng lượng, nhiệt độ trong phòng tăng lên khoảng 15 độ, cô thậm chí còn thấy hơi nóng.
Nóng một chút còn hơn bị mất nhiệt nhanh.
Chuẩn bị xong, Minh Cửu lại đến bên cửa sổ ngồi xổm canh nhiệt kế, đợi nhiệt độ ngoài trời giảm xuống âm 40 độ, cô đi ra cửa mặc đồ bảo hộ.
“Chị ra ngoài gọi hàng xóm một lát, em ở nhà ngoan nhé.”
Minh Dung gật đầu thật mạnh.
Minh Cửu mở cửa phòng ngủ chính, hơi lạnh ập vào mặt, cô vội ra ngoài đóng cửa lại.
Lát nữa phải treo một cái rèm vải bông chắn gió giữ ấm, chắn sau cửa một hai mét vuông, tiện mặc cởi quần áo, còn chặn được gió lạnh khi mở cửa.
Minh Cửu tiện tay cầm một cái nồi inox trong bếp, mở cửa nhà ra hành lang, đập thẳng vào cửa phòng 02 ầm ầm.
Rất nhanh trong cửa có động tĩnh, Minh Cửu đè tay đẩy cửa lại.
“Lại bắt đầu hạ nhiệt rồi! Đừng ra ngoài vội! Mặc nhiều quần áo vào!”
Trong cửa vọng ra giọng Cao Chí Hưng: “Biết rồi!”
Minh Cửu đập mấy cái lên cửa 2503, quay người đi vào cầu thang, dùng nồi đập mạnh vào tay vịn cầu thang.
Rất nhanh, cửa 2404 mở ra, Sở Cảnh Ninh và Sở Lam Ninh ra ngoài.
Sở Cảnh Ninh chạy qua hành lang, lên lầu nhìn một cái, lại chạy về.
Minh Cửu nghe thấy giọng anh: “Chị, là chị Tiểu Minh!”
Rất nhanh, phía cầu thang bên 04 cũng vang lên tiếng gõ lan can.
