Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Tiểu Công Chúa Nhà Họ Lục – Cả Hào Môn Cưng Chiều Đến Nghiện > Chương 98

Chương 98

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 98: Lục Trà Xanh Phản Công

 

Lục Trầm Việt có vóc dáng tương đương Thẩm Thời Lan, Đường Uyển Ninh vào phòng anh hai lấy một chiếc áo sơ mi xanh da trời và quần trắng cho anh ta.

 

Khi Lục Trầm Việt mặc quần áo xong đi xuống lầu, cả nhà đang ngồi trên bàn ăn, bữa sáng anh ta mang đến cũng đã được hâm nóng và bày lên.

 

Cục bột nhỏ đang cầm mỗi tay một cái bánh bao, ăn rất hăng say.

 

"Oa, bố đẹp zai quá."

 

Quần áo của Lục Trầm Việt phần lớn là màu đen xám, những màu sặc sỡ thế này hầu như không có trong tủ đồ của anh.

 

Đường Uyển Ninh đi trước, Lục Trầm Việt đi sau. Hai người đi cùng nhau, không nói gì khác, chỉ riêng khoản nhan sắc thôi đã có thể đạt 100 điểm.

 

Mẹ Thẩm nhìn mà liên tục gật đầu, vị con rể tương lai này, tuy mới gặp hai lần, nhưng bà càng nhìn càng thích.

 

Phụ nữ à, dù ở độ tuổi nào, nhìn thấy những cậu bé quá đẹp trai, vẫn sẽ sinh lòng hoan hỉ.

 

"Hừ, tắm lâu thế, tôi tưởng anh rơi xuống bồn cầu rồi chứ."

 

Nhìn Lục Trầm Việt đang xòe đuôi làm công, rồi nhìn ba người phụ nữ trong nhà, ai nấy đều ngây người ra, Thẩm Thời Lan liền thấy khó chịu vô cùng.

 

Ai cũng không phải kẻ ngốc, hai người lên trên lâu thế, lại nhìn mặt em gái mình đỏ bừng, người mù cũng thấy được.

 

Thằng đàn ông chết tiệt này, ở nhà nó còn dám ngang ngược thế, đúng là không coi ai ra gì.

 

Lục Trầm Việt: Tôi chỉ không coi anh và anh cả anh ra gì thôi, mấy người còn lại, tôi đều để trong lòng.

 

"Anh hai, Lục Trầm Việt không có quần áo thay, em vào tủ anh lấy một bộ cho anh ấy, anh không để ý chứ?"

 

Đường Uyển Ninh ngồi xuống, cầm một cây quẩy, xé một miếng nhỏ bỏ vào miệng, rồi mới từ tốn ngẩng đầu nhìn Thẩm Thời Lan.

 

"Tôi đương nhiên... không để ý! Ha ha ha, cứ mặc thoải mái, mặc thoải mái."

 

Thẩm Thời Lan định nói đương nhiên là để ý, đừng nói quần áo, dù là một ngụm nước, anh cũng không muốn cho Lục Trầm Việt.

 

Nhưng anh không dám!

 

Ánh mắt như dao của mẹ già đối diện cứ nhìn chằm chằm vào anh. Nếu anh dám nói để ý, anh tin mẹ anh có thể hất cả cốc sữa bò vào mặt anh.

 

"Cảm ơn anh hai, để tôi giặt sạch rồi trả lại anh."

 

Lục Trà Xanh cảm ơn Thẩm Thời Lan một cách đầy trà xanh. Trước mặt bố mẹ họ Thẩm, anh hạ thấp tư thế của mình xuống tận đất, diễn hoàn hảo vai một kẻ đáng thương bị bắt nạt mà không dám phản kháng.

 

"Không cần trả, Trầm Việt cứ lấy mà mặc, nó có nhiều quần áo lắm."

 

Mẹ Thẩm vừa cho Lạc Bảo uống sữa, vừa nói xen vào. Bà phải để mắt ba cha con nhà này, kẻo họ gây khó dễ cho Lục Trầm Việt.

 

"Không cần đâu bác, tôi thấy bộ này hình như còn mới, chắc là bạn gái anh hai mua cho anh ấy, tôi lấy mất không tiện."

 

Lời Lục Trầm Việt vừa dứt, Thẩm Thời Lan liền nheo mắt, chết tiệt, hắn ta cố tình đây mà.

 

Quả nhiên, giây tiếp theo, mẹ Thẩm đã nổi trận lôi đình.

 

"Còn bạn gái, bên cạnh nó đến một con muỗi cái còn không có, già thế rồi, ngày ngày chỉ biết chạy về nhà. Nhìn anh mày xem, ở tuổi mày thằng Tiểu An đã học cấp hai rồi. Đồ vô dụng, không biết bao giờ tao mới gặp được con dâu đây!"

 

"Còn anh nữa, Thẩm Tây Châu, con trai lớn thế rồi, cả ngày chỉ biết công việc, công việc, công việc còn thân hơn con à? Tiểu An còn nhỏ thế, một thân một mình lên thành phố A học, anh cũng mặc kệ, lâu lâu về nhà một lần còn hằm hằm mặt mày, anh có xứng đáng với linh hồn A Dao trên trời không?"

 

Mẹ Thẩm vừa mở miệng, bàn ăn lập tức im phăng phắc, không ai dám phản bác một câu, sợ rằng nạn nhân tiếp theo là mình.

 

Hai người bị điểm danh cúi gằm mặt, suýt chui xuống gầm bàn.

 

Bố Thẩm ở bên cạnh lặng lẽ ôm cháu gái ngoại vào lòng, ông phải tìm cho mình một lá chắn.

 

Phải nói, ông rất hiểu vợ mình.

 

Hướng Gia Huệ mắng xong hai thằng con trai, vừa định quay đầu đổi họa sang Thẩm Hoa Cường, cúi xuống liền đối diện với ánh mắt long lanh của cháu ngoại.

 

Thôi, vừa nãy không kiềm chế được, để con gái và con rể tương lai thấy cảnh bà hung dữ rồi.

 

Hướng Gia Huệ ho hai tiếng, đưa tay vuốt lại tóc, ngồi xuống một cách tao nhã, nhấp một ngụm cà phê.

 

Đường Uyển Ninh tay cầm cây quẩy, mắt mở to, ngây người nhìn mẹ mình thể hiện.

 

Mẹ ơi là mẹ, thì ra mẹ mới là đại ca của nhà này à!

 

Nhìn dáng vẻ nhút nhát của anh cả và anh hai khi bị mắng, sau này mẹ sẽ không mắng con như thế chứ!

 

Người vui nhất cả hội chính là kẻ chủ mưu Lục Trầm Việt.

 

Ann cố tình nhắc đến chuyện bạn gái của Thẩm Thời Lan.

 

Anh đã nói rồi, anh là người có thù tất báo. Không phải sao, chiêu mượn lực đánh lực này anh dùng khá tốt.

 

Qua lần này, anh coi như tìm được vũ khí để chinh phục nhà họ Thẩm rồi.

 

"Ninh Ninh à, mẹ bình thường không phải thế đâu, tại nói đến đâu nói đấy, nhất thời không nhịn được. Nhưng con yên tâm, mẹ sẽ không bao giờ đối xử với con như thế."

 

Hướng Gia Huệ sợ làm con gái mới về sợ hãi, vội giải thích rõ ràng.

 

"Bà ngoại giỏi, mẹ giỏi, em bé cũng giỏi."

 

Cục bột nhỏ này định nhà có ba hổ tướng đây mà!

 

Nhưng con bé vẫn còn kịp, dù sao cũng được bồi dưỡng từ nhỏ, không gian phát triển của nó còn lớn hơn mẹ nó nhiều.

 

Ăn xong, Lục Trầm Việt giữ lời hẹn đưa cục bột nhỏ ra ngoài chơi.

 

Lạc Bảo lúc ra khỏi nhà vô cùng phấn khích, đứng trong xe bám vào cửa sổ xe, tâm hồn đã bay xa.

 

Cảng Thành có công viên Disney nổi tiếng cả nước, là thiên đường của mọi đứa trẻ.

 

"Oa, chỗ này đẹp ghê!"

 

Cục bột nhỏ vừa xuống xe đã bị cách trang trí ở đây làm cho kinh ngạc.

 

Không đợi người lớn phản ứng, cô bé sốt ruột đã chạy vào đám đông.

 

Lục Trầm Việt vội đuổi theo, cô bé trong đám đông cứ như con lươn, trơn trượt không thể bắt được.

 

Cô bé hoàn toàn không lo mình bị lạc, chỉ biết lao thẳng về phía trước.

 

Cô bé còn nhỏ quá, ngước lên chỉ thấy toàn chân của người lớn.

 

Cô bé nóng lòng muốn chạy ra chỗ trống.

 

Đúng lúc cô bé đang luồn lách đến phát cáu, thì bị bố cô bế thốc lên.

 

Được bế lên, tầm nhìn của cục bột nhỏ bỗng cao hơn, có thể thấy rất nhiều tòa nhà và NPC.

 

"Bố, bố, đi, đi nhanh lên!"

 

Lạc Bảo chỉ tay về phía trước, người ngả về phía trước.

 

"Đợi mẹ tí, đừng vội."

 

Lục Trầm Việt cao, hôm nay mặc một thân đặc biệt nổi bật, nhiều phụ nữ đi ngang qua đều không nhịn được nhìn thêm vài lần.

 

Lục Trầm Việt đặt cục bột nhỏ lên cổ, lúc này tầm nhìn của Lạc Bảo càng cao hơn. Cô bé lập tức thấy Đường Uyển Ninh đang chen lấn trong đám đông.

 

"Mẹ, mẹ, em bé ở đây nè!"

 

Cục bột nhỏ cất giọng the thé gọi mẹ hết sức.

 

Lục Trầm Việt sải chân dài, mấy bước đã đến bên Đường Uyển Ninh, đưa tay ôm eo cô, che chở cô ra khỏi đám đông.

 

"Lạc Bảo, lần sau con dám chạy lung tung nữa, mẹ sẽ không bao giờ đưa con ra ngoài nữa."

 

Đường Uyển Ninh thở dốc mấy hơi, nghiêm giọng quát cô bé không biết trời cao đất rộng này.

 

Lạc Bảo lúc này tâm trí đã không còn ở đây nữa, đôi mắt nhỏ của cô bé đã nhìn không xuể.

 

Thấy cô bé hoàn toàn không nghe lời mình, Đường Uyển Ninh quyết định nói chuyện nghiêm túc với con.

 

Hôm nay tình huống thế này, người đông thế kia, có bao nhiêu nguy hiểm tiềm ẩn. Cô bé vừa trải qua một vụ bắt cóc, vậy mà chẳng nhớ gì cả. Chỉ nghĩ đến chơi và ăn.

 

"Lục Trầm Việt, anh bế nó xuống đi, đưa ra chỗ khác."

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Có thể bạn thích