Chương 18: Không Trông Mong Gì Vào Họ.
Cứ đợi đấy, sớm muộn những thứ đó cũng sẽ thuộc về cô.
Cuối cùng mẻ bánh cuối cùng cũng ra lò, Tô Doãn quên mất đã hấp bao nhiêu mẻ rồi, nhưng trong không gian thì chất thành đống.
Đủ cô ăn trong hai tháng tới.
Không có nhiều đòi hỏi về ẩm thực, chỉ cần no bụng là Tô Doãn đã thỏa mãn.
Tiếc là không có thịt, nếu có thì lúc nãy có thể hấp ít bánh bao nhân thịt.
Máy lạnh phòng khách thổi không tới bếp.
Một cái quạt điện thổi ù ù vào bếp, nhưng Tô Doãn cảm thấy gió từ quạt thổi ra cũng ấm nóng.
Bước ra khỏi bếp, quần áo trên người ướt đẫm mồ hôi.
Tắt quạt, Tô Doãn múc nước giếng dội khắp người, mới thấy mát mẻ hơn chút.
Nằm dài trên sofa nghỉ ngơi, ánh nắng xuyên qua khe rèm chiếu vào nhà, bóng đung đưa.
Tô Doãn với tay lấy điều khiển máy lạnh, chỉnh nhiệt độ xuống thấp hơn.
Trời nóng quá, ra khỏi khu vực có máy lạnh, chạm vào đồ đạc cũng thấy nóng.
Nhưng cái nóng này với cô vẫn chịu được.
Cực nóng kiếp trước cô còn trải qua, huống chi mới ba bốn mươi độ này.
Nằm trên sofa, Tô Doãn giơ tay phải lên trước mắt, lật qua lật lại lòng bàn tay.
Kiếp trước vì miếng ăn, trên người cô chẳng còn chỗ da nào lành lặn.
Phơi nắng dưới thời cực nóng, trực tiếp làm da toàn thân cô bị cháy nắng, lở loét.
Thậm chí do tích tụ dầu lâu ngày trên da đầu, nang lông bị tắc, rồi qua đợt cực nóng phơi nắng, một mảng da đầu sau gáy cô vĩnh viễn bị rụng tóc.
Mái tóc vốn dày đặc, về sau chỉ còn lưa thưa vài sợi.
Cực lạnh để lại những vết sẹo bỏng lạnh khủng khiếp trên tay chân.
Chỉ nghĩ đến những điều này trong đầu, Tô Doãn đã không thể ngồi yên.
Cô đứng dậy mặc áo chống nắng và găng tay, đội mũ rồi chuẩn bị ra ngoài.
Nhưng điện thoại lại hiếm hoi đổ chuông vào lúc này.
Điện thoại đang sạc ở đầu kia ghế sofa.
Tô Doãn không thèm để ý, cúi xuống buộc dây giày.
Chuông điện thoại reo một hồi rồi tắt.
Nhưng không lâu sau lại reo.
Tô Doãn rút phích cắm sạc, liếc nhìn màn hình hiển thị cuộc gọi.
Bố. Tô Doãn đứng bên cửa sổ, nhìn những xác sống lang thang trong khu, bấm nghe.
Alo…. Alo alo… là Tiểu Doãn à?
Mẹ con đâu, hôm qua bố gọi cho mẹ mà mẹ không nghe máy, sáng nay gọi cũng không nghe, mẹ con đang làm gì thế…
Giọng Tô Kiến Lâm trong điện thoại mang theo tức giận?
Tô Doãn nhớ lại cảnh tái sinh hôm qua, lúc đó chưa kịp phản ứng.
Nhìn thấy khuôn mặt Lục Tú Mai đã khiến lòng căm hận trong cô dâng trào, đến mức ngay lập tức cô đã bóp cổ bà ta.
Giờ nghĩ lại, thật là để bà ta chết quá dễ dàng.
Nên ném bà ta vào đám xác sống, để bị chúng cắn xé sống mới đúng.
Alo, Tiểu Doãn, nghe không đó, mẹ con đâu, đưa máy cho mẹ con nghe đi…
Giọng Tô Kiến Lâm rất sốt ruột, có lẽ mấy ngày nay với ông ta cũng là cực hình.
Hôm qua bà ấy bị xác sống cắn rồi…
Vừa nói, Tô Doãn vừa mở chức năng quay phim điện thoại, chĩa về phía một con xác sống đang lang thang dưới tòa nhà.
Cô gửi cho Tô Kiến Lâm.
Sợ ông ta nhìn không rõ, Tô Doãn phóng to ống kính, tuy hơi mờ nhưng từ khuôn mặt đó có thể nhận ra là Lục Tú Mai.
Tô Kiến Lâm vốn không tin lắm, nhưng nhìn bức ảnh Tô Doãn gửi, ông ta suýt ngã quỵ xuống đất.
Lòng đau xót, Lục Tú Mai có thể nói là bạch nguyệt quang của ông ta.
Sau khi ly hôn với mẹ Tô Doãn, ông đã cưới Lục Tú Mai.
Giờ nhìn cảnh tượng thảm thương của người phụ nữ trong ảnh.
Ông ta chất vấn Tô Doãn hết lần này đến lần khác, nhà xảy ra chuyện gì, hôm qua không vẫn bình thường sao.
Sáng hôm qua ông còn nói chuyện điện thoại với Tú Mai, Tú Mai còn dặn ông phải cẩn thận, sao thoắt cái đã thành ra thế này.
Bố, bố bao giờ về? Trong nhà hết đồ ăn rồi, con đói quá…
Tô Doãn thử hỏi. Tô Kiến Lâm ở đầu dây bên kia sững người, không ngờ Tô Doãn, đứa con gái từ nhỏ chưa từng đòi hỏi gì ông, lại nói với ông điều này.
Tô Kiến Lâm ấp úng nói ở công ty ông cũng chẳng có gì ăn, nhưng lúc sắp cúp máy, ông vẫn dặn Tô Doãn vào phòng ông và Lục Tú Mai xem thử.
Nhất là cái tủ quần áo kia.
Cúp máy, Tô Doãn tức giận đến run người, nhưng rất nhanh lại bình tĩnh lại.
Vốn chỉ muốn thử xem, không ngờ Tô Kiến Lâm, người bố tốt của cô, lại biết chuyện mẹ kế lén lút tích trữ thức ăn sau lưng cô.
Khỏi phải đoán, Tô Nguyệt chắc chắn cũng biết, đặc biệt là sau khi biết cô thức tỉnh dị năng.
Kiếp trước, Lục Tú Mai còn không ngừng thúc giục cô ra ngoài tìm thức ăn.
May mà kiếp trước cuối cùng đã nhìn rõ bộ mặt thật của mấy người này, tái sinh về cô cũng chẳng trông mong gì nhiều vào họ.
Đang dịch tủ lạnh để chuẩn bị ra ngoài, điện thoại liên tục nhận mười mấy tin nhắn.
Tô Doãn nhìn người gửi: Tô Nguyệt.
Từ nhỏ đã không ưa mẹ con Tô Nguyệt, nên hai chị em cũng không hợp nhau, liên lạc càng hiếm hoi.
Tô Doãn, mẹ tôi đâu, chuyện gì vậy, rốt cuộc là chuyện gì…
Mẹ tôi không phải vẫn bình thường ở nhà sao, sao lại bị xác sống cắn, cô giải thích đi.
Tô Doãn, cô nói đi, trả lời tin nhắn tôi đi, sáng hôm qua mẹ tôi còn gọi điện cho tôi…
Có phải cô hại mẹ tôi không, có phải không, mẹ tôi bình thường mà, tôi còn dặn bà đừng ra ngoài.
