Chương 62:
Phần đầu của Nguyệt Nha bị bỏng nặng, da đầu có thể thấy rõ đang hồi phục.
Tô Doãn lấy dụng cụ tập thể hình ra bắt đầu luyện tập.
Nguyệt Nha đứng một bên nhìn.
Nó dường như không biết mệt, Tô Doãn tập bao lâu, nó nhìn bấy lâu.
Khoảng năm giờ rưỡi chiều, Tô Nguyệt tới gõ cửa.
Chị ơi, bố bảo chị lên trên đó, bố có việc muốn nói.
Nguyệt Nha đã vào trạng thái chiến đấu, toàn thân linh hoạt bám trên trần nhà.
Chỉ cần Tô Nguyệt đẩy cửa vào, nó có thể tấn công ngay lập tức.
Tô Doãn lau mồ hôi trên mặt, thu máy lạnh vào không gian.
Nguyệt Nha lại đây. Một lúc nữa chị phải ra ngoài, cháu ở trong phòng này, nhớ giấu kỹ.
Nếu có người khác ngoài chị bước vào, cháu hãy bò ra cửa sổ trốn cho kỹ.
Tô Doãn dặn dò xong, Nguyệt Nha lặng lẽ bám trên trần nhà.
Lên tầng mười hai, lúc này đang là giờ cơm.
Căn bếp chật hẹp chật ních người, xếp hàng chờ sử dụng bình gas.
Mùi hôi từ nhà vệ sinh bay khắp phòng.
Đã ngừng cấp nước từ lâu, nhưng nhà vệ sinh bên họ vẫn còn sử dụng.
Không xả nước được, ỉa đầy trong đó để làm gì?
Tô Doãn đi thẳng vào phòng Tô Kiến Lâm.
Sau lần cắt cụt chân trước, vết thương của Tô Kiến Lâm vừa mới lành, tạm thời có thể chống nạng xuống giường đi lại.
Chỉ là rời nạng thì không đi được.
Tô Doãn bước vào phòng, Tô Nguyệt và Tô Kiến Lâm đều đang đợi cô.
Tiểu Doãn tới rồi à.
Cả hai con lại đây, bố có chuyện muốn nói với các con.
Tô Kiến Lâm cười, nhưng Tô Doãn lại phát hiện ra sự lạnh lùng trong mắt ông ta.
Tô Nguyệt ngậm điếu thuốc, dựa vào cửa đứng, hoàn toàn không có ý định bước vào, thậm chí thỉnh thoảng lại dùng tay phe phẩy trước mũi, ánh mắt đầy khinh thường.
Tô Kiến Lâm giờ chân đã cụt, ăn uống bài tiết đều trong căn phòng này, lại thêm lâu ngày không tắm rửa dọn dẹp, mùi hôi thối có thể tưởng tượng được.
Hôm trước các con cũng nghe thông báo rồi chứ.
Ý định của bố là ở lại khu chung cư Hoa Viên.
Ý của Nguyệt Nguyệt cũng giống bố, đều ở lại đây.
Tiểu Doãn à, ý con thế nào?
Bố vẫn khuyên con nên cùng chúng ta, dù sao chúng ta cũng là một gia đình.
Tô Doãn quay đầu nhìn ông ta.
Có vẻ dạo này Tô Kiến Lâm bị hành hạ không nhẹ.
Để trước đây, ông ta đâu có hỏi ý kiến của cô.
Bố, con thấy những người trên nói cũng không sai.
Vì vậy con định đi theo họ về phía Long Đầu Sơn, không ở lại đây.
Hai người này, giờ không cần cô ra tay, cũng đã mục nát tại chỗ rồi.
Tô Kiến Lâm không ngờ Tô Doãn lại dám trái ý mình.
Trước đây, chỉ cần ông ta quyết định việc gì, Tô Doãn đều đồng ý.
Tiểu Doãn à, con suy nghĩ lại đi.
Bố và em con đều ở lại đây, nếu con đi rồi, sau này chúng tôi đi đâu tìm con?
Hơn nữa chúng ta là một nhà, tình hình của bố bây giờ, con cũng thấy rồi đấy.
Nếu con bỏ đi. Bố, cô ấy muốn đi thì để cô ấy đi.
Con thấy cô ấy cũng không có não đâu.
Trên nói gì cô ấy tin nấy, lại còn bão cát trăm năm khó gặp.
Tỉnh G chúng ta sát biển mà, làm gì có bão cát chứ.
Tô Nguyệt nhướng mày.
Tô Kiến Lâm thực ra cũng không tin.
Tiểu Doãn à, con đừng vội đi đã.
Trên lầu có một anh chàng tên Lý Thành xuống hỏi thăm bố về con.
Bố thấy anh ta khá đẹp trai, người tinh thần, dạo này cũng rất chăm sóc bố.
Một lát nữa con cùng em con, lên trên làm quen với người ta đi.
Coi như kết bạn cũng được.
Bố giờ đã tàn phế, không thể làm chỗ dựa cho hai chị em các con được nữa.
Bây giờ tâm nguyện lớn nhất của bố, là mong các con có người chăm sóc.
Giờ Nguyệt Nguyệt đã có chỗ về tốt rồi, chỉ còn thiếu con thôi.
Tô Kiến Lâm ngồi trên mép giường, giơ tay vỗ vai Tô Doãn, ra vẻ một người cha hiền từ.
Tô Doãn nghe những lời này, trong lòng chẳng chút gợn sóng.
Dù sao kiếp trước cô đã nhận thức sâu sắc Tô Kiến Lâm là loại người thế nào rồi.
Bán con gái thì cứ nói thẳng là bán con gái đi, còn làm ra vẻ rất lo lắng cho cô.
Tô Nguyệt nhìn bóng lưng Tô Doãn, nở nụ cười độc ác.
Dạo này trước mặt Lý Thành, cô ta đã nói rất nhiều xấu về Tô Doãn.
Giờ cả tầng mười bốn đều biết, Tô Doãn là một con đĩ tiện.
Chỉ cần cô dám lên đó, người trên tầng sẽ không ngần ngại nuốt sống cô.
Chị ơi, đi với em. Tô Nguyệt ném điếu thuốc xuống đất, Tô Kiến Lâm thì nhìn với ánh mắt thèm muốn.
Nguyệt Nguyệt à, còn thuốc không?
Thuốc của bố hết rồi, cho bố hai điếu.
Cơn nghiện lên, ngứa ngáy khó chịu vô cùng.
Tô Nguyệt móc thuốc của mình ra, rút một điếu châm lửa, hào phóng ném cả gói thuốc còn lại lên giường.
Tô Kiến Lâm nở nụ cười nịnh hót.
Hai người đi qua hành lang tối tăm.
Tô Nguyệt nhíu mày, liên tục dùng tay phe phẩy, nhìn đám người đang ăn cơm trong phòng khách, cô ta không nhịn được miệng lưỡi.
Trong phòng mùi thế này mà mọi người cũng nuốt nổi cơm sao?
Nói rồi cười nhạo bỏ đi.
Thế nhưng những người trong phòng hoàn toàn không thèm để ý tới cô ta, mọi người đều cúi đầu ăn uống.
Thực ra bây giờ, trừ Tô Nguyệt ra, họ đã nhận rõ hiện thực:.
Chỉ có no bụng mới là việc lớn của đời người.
Hai người vừa ra khỏi phòng, Tô Nguyệt đã nhìn Tô Doãn với vẻ chế nhạo.
Chị à, cái cảm giác đói bụng khó chịu lắm phải không?
Tầng mười bốn có rất nhiều đồ ăn, có muốn lên với em không?
Tô Nguyệt hút thuốc phả khói mù mịt, hai người đối mặt nhau.
Tô Nguyệt hít một hơi thuốc rồi phả thẳng vào mặt Tô Doãn.
Tô Doãn nhanh tay giơ lên, một tay bịt ngay vào miệng Tô Nguyệt, làn khói xông ra từ mũi cô ta.
Phản ứng lại việc Tô Doãn ra tay, Tô Nguyệt tức giận giơ tay định tóm tóc Tô Doãn.
Tô Doãn lùi về sau một bước, vung tay tát một cái vào mặt cô ta.
Bốp một tiếng khiến Tô Nguyệt choáng váng.
Cô ta ôm mặt tóc tai rối bù.
Mày dám đánh tao. Tô Doãn lại tát một cái nữa vào mặt bên kia của cô ta, cho đối xứng.
Tô Nguyệt, đã tỉnh táo hơn chưa?
Tô Nguyệt ôm mặt. Mày không sợ tao báo với Triệu Gia Hào, hắn sẽ trả thù cho tao.
Khuôn mặt Tô Nguyệt đã méo mó, thế nhưng Tô Doãn lại chẳng sợ chút nào.
Tóm lấy tóc sau gáy Tô Nguyệt, Tô Doãn kéo cô ta lại gần.
Nói thầm, Tô Nguyệt, mày và Tô Kiến Lâm bàn bạc những gì tao không hứng thú.
Nhưng nếu các người còn tiếp tục tính toán lên người tao, tao không ngại đưa các người lên đường ngay bây giờ.
Thêm nữa, nói cho mày biết một chuyện, cái chết của Lục Tú Mai, mày đoán không sai.
