Chương 21: Kẻ trộm trong nhà
Khương Hoa Sam về đến Cúc Viên thì Phương Mi đã dọn phòng xong. Khương Vãn Ý vì chuyện đổi phòng mà ghi hận cô, suốt từ đầu đến cuối không thèm ló mặt, hành lý đều do các cô giúp việc trong vườn gói ghém.
“… ”
Chỉ có điều, gói ghém thế này có hơi triệt để quá không?
Khương Hoa Sam nhìn căn phòng ngủ gần như trống rỗng, cố tình quay đầu bước ra ngoài xem thử mình có đi nhầm phòng không?
Phương Mi lo lắng không biết Khương Hoa Sam đã nói gì ở Kỳ Viên, nghe nói người về liền vội vàng chạy đến dò la tin tức, thấy cô đang đứng ngoài cửa ngó nghiêng, bà ta giả vờ không hiểu, “Con tìm gì thế?”
Khương Hoa Sam chỉ vào trong phòng, biết rõ còn hỏi, “Phòng con có trộm à? Sao đồ đạc trống không thế?”
Phương Mi nghẹn họng, “Nói bậy gì thế? Phòng đã cho con rồi, lấy vài món đồ trong này cho em con thì đã sao? Chẳng lẽ con còn muốn cắt đứt quan hệ với Ý Ý?”
Khương Hoa Sam đẩy cửa phòng ra. Ngày trước Thẩm Trang đã tốn nhiều tâm tư để xây dựng tòa Hoa Kính Lâu Các này, mỗi món nội thất và trang trí đều giá trị không nhỏ, cô em gái này của cô đúng là to gan lớn mật, dám chuyển đi hết.
“Mấy thứ này em con đã dùng quen rồi, con là chị thì phải nhường em chứ?”
Phương Mi lặng lẽ quan sát sắc mặt Khương Hoa Sam, vốn tưởng cô sẽ nổi khùng lên, nhưng cô không hề, mặt cô bình thản, như không có chuyện gì mà đi vào phòng tắm, lát sau bên trong vọng ra tiếng nước chảy ào ào.
Quá khác thường.
Phương Mi hơi cau mày, do dự một lát rồi cũng bước theo vào phòng tắm.
Khương Hoa Sam nửa người dựa vào thành bồn tắm, ngón tay vô tình nghịch dòng nước, như thể biết chắc Phương Mi sẽ theo vào, cô cười một cách vô tư, “Có việc ạ?”
Phương Mi cau mày quan sát Khương Hoa Sam, con nhỏ này ở dưới mí mắt bà suốt ba năm, tính tình thế nào bà rõ nhất, so với việc tính toán thủ đoạn, bà thà tin rằng Khương Hoa Sam đang giả vờ mạnh mẽ.
Suy nghĩ một lát, Phương Mi dịu giọng, “Sam Sam, Ý Ý không hiểu chuyện, con đừng chấp nó. Đều là món đồ nhỏ, con sẽ không để bụng chứ?”
Khương Hoa Sam gật đầu, “Dạ.”
Phương Mi rất hài lòng, “Vậy thì tốt, con tắm xong thì ngủ sớm đi, mai mẹ làm sủi cảo Hoài Thành cho con.”
Khương Hoa Sam cúi đầu vặn vòi nước, không đáp.
Phương Mi giữ nụ cười, quay người bước ra khỏi phòng tắm.
“Rắc—”
Cánh cửa vừa đóng lại, gương mặt của cả hai đồng thời chìm xuống đáy biển.
*
Một ngày dài cuối cùng cũng kết thúc, khoảnh khắc Khương Hoa Sam chui vào chăn, cô không nhịn được mà thoải mái rên lên một tiếng.
Có lẽ nhờ bồn nước nóng vừa rồi đã xua tan mệt mỏi, bây giờ cô chẳng buồn ngủ chút nào, hai mắt mở to tròn xoe nhìn chăm chăm vào chiếc đèn pha lê trên trần nhà.
Thẩm Viên mười một năm trước.
Người xưa mười một năm trước.
Còn có…
Cô từ từ đưa tay ra, còn có bản thân năm mười ba tuổi.
Ban đầu cô còn có chút tiếc nuối, tại sao không thể trở về sau khi trưởng thành, như vậy cô sẽ không bị Phương Mi kìm kẹp. Nhưng sau khi gặp Thẩm Quy Linh, cô hoàn toàn thay đổi suy nghĩ đó.
Từ góc độ thời gian, trở về năm mười ba tuổi có lợi cho cô, tuổi này đúng là giai đoạn mơ mơ màng màng, người thường sẽ không đề phòng một đứa trẻ ở lứa tuổi này, chỉ cần cô đủ kiên nhẫn, giấu đủ kỹ, nhất định sẽ bắt được con nội tặc đó.
Ví dụ như những nhân vật như Thẩm Quy Linh và Thẩm Lan Hy, lớn lên đều thông minh khác thường, một người đã khó đối phó, huống chi là hai. Nhưng bây giờ thì khác, cô đã từng trải qua thế giới người lớn, còn họ bây giờ chỉ là mấy nhóc con, lỡ sau này thực sự phải đối đầu với họ, cô cũng có thêm vài phần phần thắng chứ?
Suy nghĩ quá sâu, bỗng nhiên cơn buồn ngủ ập tới, cô lười biếng ngáp một cái rồi lăn qua ngủ thiếp đi.
