Chương 17: Nhìn Vào Vực Thẳm
Triệu Diệu cũng đến thăm Đề An. Lúc này, Đề An đã cho Trình Tịnh về nhà rồi.
Đề An kể lại tất cả những gì mình nhìn thấy cho Triệu Diệu.
Đầu óc anh bây giờ vẫn chưa thể tiêu hóa nổi những chuyện khó hiểu đến thế.
Triệu Diệu chợt hỏi Đề An, chẳng có lý do gì cả: “Tao nhớ mày từng nói, sau khi Trình Tịnh được gia đình đầu tiên nhận nuôi, nó học ở trường tiểu học Bình An Lộ, phải không?”
Đề An nói, “Ừ, tài liệu ghi là nó chuyển đến trường tiểu học Bình An Lộ từ năm lớp ba. Lúc đó, tên nó vẫn là Tô Tiểu Kỹ.”
Hễ động não là Đề An lại đau đầu, anh nhăn mặt nhíu mũi hỏi Triệu Diệu, “Sao mày lại hỏi tao cái này?”
“Mày biết tao có một đứa em gái chứ?”
“Chứ sao!”
“Mày biết em gái tao nhỏ hơn tao bốn tuổi chứ?”
“Chứ sao!”
“Mày biết hồi cấp một, em gái tao cũng học ở trường Bình An Lộ chứ?”
“Mày muốn nói gì?”
“Tao chẳng muốn nói gì cả. Nghỉ ngơi cho tốt đi, mai tao lại đến thăm.” Triệu Diệu đứng dậy bước ra khỏi phòng bệnh.
“Triệu Diệu, thằng chó này…”
Triệu Diệu quay lại cười: “Bệnh nhân chấn động não thì không được kích động đâu nha.”
Hôm sau, Triệu Diệu đến đúng hẹn, còn mang theo đồ ăn sáng cho Đề An.
Đề An nhất quyết đòi rửa tay xong mới ăn bánh bao.
Triệu Diệu trợn mắt: “Điệu đà.”
Đề An gọi điện cho Trình Tịnh, bảo cô ấy không cần mang cơm cho mình nữa.
Triệu Diệu hỏi: “Mấy nay toàn Trình Tịnh mang cơm cho mày à?”
“Ừ.” Đề An vừa húp cháo vừa ậm ừ trả lời.
“À đúng rồi, hôm qua tao có hỏi thăm em gái tao một chút về chuyện của Tô Tiểu Kỹ ở trường.”
Đề An sốt sắng: “Mày chỉ hỏi thăm thôi đấy chứ? Không tiết lộ gì về Trình Tịnh đấy chứ?”
“Còn phải nói à? Đạo đức nghề nghiệp, trước mặt người thân cũng không được vi phạm.” Triệu Diệu mặt đầy chính khí.
“Hơn nữa, bước tiếp theo tao định làm trị liệu tâm lý cho Trình Tịnh, nên cần tìm hiểu thêm về quá khứ của nó một chút. Tao thề, không liên quan gì đến chuyện ngồi lê đôi mách đâu, hoàn toàn là nhu cầu học thuật thuần túy.”
“Thế mày ngồi lê được cái gì?”
“… Trình Tịnh từng bị bạo lực học đường rất nghiêm trọng. Nguyên nhân có lẽ bắt nguồn từ cái tên nhục nhã mà cặp cha mẹ nuôi chó chết kia đặt cho nó.”
“Bạo lực học đường?”
“Triệu Âm nói, nó lớn hơn Trình Tịnh một khóa. Hồi đó, Trình Tịnh, lúc ấy vẫn còn tên là Tô Tiểu Kỹ, bị bắt nạt, bị cô lập, bị oan ức, gần như cả trường đều biết.”
Đề An hiểu, cái tên Tô Tiểu Kỹ này, giống như hình xăm trên mặt của nô lệ thời xưa. Cái chữ “Kỹ” ấy như một nhát khắc, công bố với thiên hạ rằng: Đứa trẻ mà ngay cả cha mẹ ruột còn nhổ nước bọt vào mặt, thì ai cũng có thể bắt nạt được. Bởi vì bắt nạt nó, hầu như chẳng phải chịu hậu quả gì.
Triệu Diệu tiếp lời: “Hồi đó, thành tích của Tô Tiểu Kỹ rất tốt, gần như lần nào cũng đứng nhất khối.”
Đề An hỏi: “Giáo viên thường thích học sinh giỏi, thế không có thầy cô nào quản lý mấy đứa hư hỏng hay bắt nạt người khác à?”
Triệu Diệu lắc đầu, “Triệu Âm nói, từ năm lớp ba đến khi tốt nghiệp tiểu học, không có một giáo viên nào đứng ra ngăn chặn bạo lực học đường. Thậm chí có giáo viên, khi đọc đến tên ‘Tô Tiểu Kỹ’ trên lớp, còn bịt miệng cười khúc khích. Kinh khủng nhất là, có lần Triệu Âm ở trong nhà vệ sinh nữ, nghe thấy mấy giáo viên trong phòng nghiên cứu vừa rửa tay vừa tán gẫu. Họ cá cược với nhau, xem cái con Tô Tiểu Kỹ này chịu đựng được bao lâu, và sẽ chọn cách chết nào.”
Đề An đấm tay xuống chăn, “Kẻ đứng nhìn bạo lực mà lạnh lùng thờ ơ, cũng có tội như kẻ gây ra bạo lực.”
Triệu Diệu lấy điện thoại ra, mò mẫm một hồi, “Này, đây là ảnh lớp năm của Tô Tiểu Kỹ.”
Đề An cầm lấy điện thoại của Triệu Diệu. Vì đã lâu năm nên tấm ảnh hơi ố vàng, và đường nét của mỗi người cũng không được rõ lắm. Đề An hỏi: “Mày kiếm đâu ra thế?”
“Trong album của Triệu Âm.”
“Triệu Âm không phải lớn hơn Trình Tịnh một khóa à? Sao nó lại có ảnh lớp của Trình Tịnh?”
“Con bé Triệu Âm nó dậy thì sớm, thầm thương trộm nhớ một thằng nhóc trong lớp Trình Tịnh.”
Đề An cười, anh cũng coi Triệu Âm như em gái mình, “Ồ… nói mới nhớ, Triệu Âm tình cảm nảy nở sớm thế, sao bây giờ vẫn ế?”
“Hại, dậy sớm mà gặp chợ muộn thôi!”
Triệu Diệu chê em gái mình không hề nương tay, “Câu cửa miệng của nó là ‘Anh hùng không hỏi xuất xứ, độc thân không hỏi tuổi tác’.”
Đề An nhìn Trình Tịnh năm mười hai tuổi. Cô bé không cao lắm, đứng ở mép của bức ảnh chụp chung. Tóc cắt ngang vai, mái bằng che khuất lông mày, đôi đồng tử sáng. Gương mặt thanh tú, không hề có một chút bầu bĩnh nào của trẻ con, đầu hơi cúi xuống, nhìn vào ống kính vô hồn. Những đứa trẻ khác thì cười toe toét với ống kính, ngây thơ và hồn nhiên.
Triệu Diệu nói: “Mày bảo có trùng hợp không, tao nghe Triệu Âm kể, cái đứa từng là chị đại bắt nạt Trình Tịnh, bây giờ lại là hiệu phó của trường tiểu học Bình An Lộ, còn là giáo viên ưu tú cấp tỉnh nữa.”
Đề An hỏi Triệu Diệu, “Thế còn cấp hai? Tao nhớ Triệu Âm học trường trung học cơ sở Bình An Lộ, Trình Tịnh cũng vậy.”
Triệu Diệu ra vẻ “Việc của tao thì mày cứ yên tâm”, “Hỏi rồi, hỏi rồi. Năm lớp 6, Trình Tịnh mới đầu vẫn bị bắt nạt. Một hôm, không hiểu sao, cái đứa bắt nạt nó, tên là gì nhỉ? À… Chu Ất. Thằng Chu Ất chạy lên sân khấu trong lúc chào cờ, cầm micro xin lỗi Trình Tịnh. Toàn trường đều sốc. Giáo viên chạy lên kéo nó xuống, nhưng nó cứ như bị ma ám, cứ liên tục nói ‘xin lỗi’.”
Đề An khó hiểu hỏi: “Đã xảy ra chuyện gì thế?”
Triệu Diệu xòe hai tay, “Không biết. Triệu Âm kể nghe ghê lắm. Chu Ất cứ như bị ma ám, sợ hãi nhìn Trình Tịnh. Sau đó, thằng Chu Ất này, không hiểu sao, tinh thần có vấn đề. Đang học thường xuyên bị ảo giác, bảo có người nhe răng nanh, xõa tóc nhìn nó qua cửa sổ. Tình trạng thế này thì học hành kiểu gì? Một thời gian, trường học ai nấy đều hoang mang, mấy đứa học cùng lớp với Chu Ất càng không thể học nổi. Chu Ất nghỉ học luôn sau vài ngày.”
Đề An hỏi: “Sau đó, không ai bắt nạt Trình Tịnh nữa à?”
Triệu Diệu trả lời: “Triệu Âm nói, sau đó mọi người đều tránh Trình Tịnh như tránh tà. Bởi vì có tin đồn, Trình Tịnh bị ma nhập, ai dính vào người đó sẽ chết. Trình Tịnh học cấp hai chỉ được một năm thì bỏ học luôn.”
Đề An suy nghĩ một lát, “Năm lớp 6, chắc là lúc cha mẹ nuôi của nó bị hàng xóm tố giác, nó lại phải về trại trẻ mồ côi. Một năm sau, Trình Tịnh được Trình Huệ nhận nuôi. Nó học ở trường cấp hai nơi Trình Huệ dạy. Cũng từ đó, cái tên Tô Tiểu Kỹ trước kia được đổi thành Trình Tịnh.”
Triệu Diệu nói: “Hôm nào mày bảo Trình Tịnh đến phòng tư vấn của tao đi. Con bé này có quá nhiều bí mật. Muốn giúp nó tháo gỡ hoàn toàn những nút thắt chết người đó, tao phải biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì với nó.”
Đề An nói: “Ừ, tao sẽ khuyên nó đi trị liệu tâm lý.”
Triệu Diệu gật đầu, “Càng sớm càng tốt.”
Đề An hơi lo lắng, “Mày có chắc là giúp được nó không? Bắt nó chấp nhận trị liệu tâm lý, chẳng khác nào bắt nó đứng lại bên bờ vực thẳm, và nhìn thẳng vào vực thẳm.”
“Nói thật nhé, tao không có chắc chắn tuyệt đối. Trình Tịnh như một câu đố, tao không chắc mình có tìm ra hết mọi lời giải đáp không. Nhưng như mày nói, nó lại một lần nữa nhìn vào vực thẳm. Đây là một việc cực kỳ nguy hiểm. Nhưng điểm khác biệt là, tao đang đứng bên cạnh nó, ở chỗ nó không nhìn thấy, sẵn sàng kéo nó lại bất cứ lúc nào, nếu nó định nhảy xuống.”
Đề An trầm ngâm.
Triệu Diệu nhìn đồng hồ, bảo mình còn hẹn với khách, chuẩn bị đứng dậy đi.
Đề An bảo Triệu Diệu gọi bác sĩ điều trị của mình đến, anh muốn bàn với bác sĩ về chuyện xuất viện.
Triệu Diệu trợn tròn mắt, “Đề An, mày không cần mạng nữa à? Không chịu nằm viện nghỉ ngơi tử tế, cẩn thận sau này lệch mũi xếch mắt, nước dãi chảy ròng ròng như thằng Ngô Nhị bên cạnh ý, nhìn ai cũng run cầm cập. Hơn nữa… chú thím đang trên đường về rồi đấy.”
Đề An ngồi bật dậy, “Ai bảo mày nói với bố mẹ tao?”
Triệu Diệu ấp úng biện minh, “Chú thím vốn dĩ sắp về sau chuyến du lịch rồi. Gọi cho mày, mày không nghe máy. Thím gọi thẳng cho tao. Tao nghĩ, chị gái mày cũng đi du lịch cùng mà. Thế nên tao bảo là mày bị bọn xấu ‘nhẹ nhàng’ đánh cho một trận.”
Đề An gào lên: “Nhẹ nhàng đánh một trận? Bọn xấu là họ hàng nhà tao à? Chúng nó gãi ngứa cho tao đấy hả? Hay là chúng nó giơ nắm đấm hồng bé tí ra nũng nịu với tao?”
Triệu Diệu bĩu môi, “Chẳng lẽ tao nói, mày bị bọn côn đồ mở sọ à? Não có còn dùng được không, sau này có bị liệt hay hóa ngốc không thì tính sau?”
Trước khi Đề An kịp nổi khùng thêm, Triệu Diệu đã phóng như bay ra khỏi phòng bệnh.
