Chương 27: Xác Chết Mỉm Cười.
“Đội trưởng, ngoại ô lại phát hiện một xác chết mỉm cười.” Đề An nghe giọng Lương Lạc ở đầu dây bên kia.
Đề An nhanh chóng có mặt tại hiện trường. Thi thể là nữ, phần thân trên để trần, quả thận đã bị lấy mất.
Khóe miệng nạn nhân bị rạch từ hai bên khóe miệng kéo dài đến tận dái tai, khuôn mặt cô ta hiện lên một nụ cười quái dị.
Trên đầu cô ta bị khoan một lỗ, trán có xăm một ngôi sao năm cánh.
Chị Lâm tới nơi, tiến hành đo đạc sơ bộ tử thi.
Chị ấy hướng dẫn thực tập sinh đi theo chụp ảnh.
Chị ngẩng lên hỏi Đề An: “Tuần trước không phải đã bắt được tên tội phạm gây ra vụ xác chết mỉm cười rồi sao?
Sao ở đây lại có thêm một vụ nữa, mà nhìn y hệt như một kiểu gây án vậy?”
Thực ra, ngay từ khi nhìn thấy thi thể này, trong lòng Đề An cũng đã giật thót.
Tuần trước, trong một căn nhà hoang, họ cũng phát hiện một xác chết nữ.
Cái chết của cô ta giống hệt cô gái đang nằm trước mặt anh lúc này.
Dựa vào đối chiếu dấu vân tay trên tử thi tuần trước, Đề An và đồng đội đã nhanh chóng xác định được nghi phạm và tiến hành bắt giữ.
Nghi phạm tên là La Khắc, nam, 27 tuổi, thất nghiệp.
Hắn ta nhanh chóng thừa nhận hành vi sát hại người phụ nữ đó.
Tưởng rằng vụ án đã phá xong, ai ngờ tuần này, ở công viên ngoại ô lại xuất hiện một tử thi y hệt tuần trước.
Nghi phạm đã bị bắt giam, sao vẫn có người chết?
Hay La Khắc có đồng bọn?
Muốn suy luận, trước hết phải đưa tử thi về giải phẫu đã.
Chị Lâm nhanh chóng đưa ra kết quả giám định: người phụ nữ này cũng giống nạn nhân tuần trước, đã bị tra tấn gần năm tiếng đồng hồ trước khi chết.
Có rất nhiều vết thương gây tử vong, thận của họ bị lấy ra khi còn sống.
Trên lưng cả hai nạn nhân đều có vết hằn gây ra các mảng ứ máu.
Dựa vào hình dạng vết hằn, hai nạn nhân trước khi chết đã bị trói vào một loại cột nào đó.
Cũng giống nhau ở chỗ, hộp sọ bị khoan thủng, và sau khi chết, trên trán đều bị xăm hình.
Phòng giám định cũng đưa ra kết quả đối chiếu dấu vân tay.
Dấu vân tay để lại trên giày của nạn nhân, hóa ra vẫn là của La Khắc!
Sau khi La Khắc bị bắt, hắn luôn ở trong trại tạm giam, không thể nào trốn ra ngoài gây án được.
Đề An khẩn trương thẩm vấn La Khắc, yêu cầu hắn khai ra đồng bọn.
La Khắc còn rất trẻ, giữa đôi lông mày toát lên vẻ đẹp trai phơi phới.
Khi bị bắt, La Khắc ăn mặc sang trọng, sạch sẽ gọn gàng, râu ria và móng tay đều được cắt tỉa ngay ngắn.
Nếu gặp La Khắc trên đường phố, ấn tượng đầu tiên của hầu hết mọi người hẳn sẽ nghĩ hắn là một người trẻ tuổi tài cao, tràn đầy sức sống, có chút thành tựu trong sự nghiệp và gia đình.
Chính con người như vậy, đã đích thân thừa nhận quá trình giết người tàn nhẫn của mình.
Đề An hỏi hắn: “Hôm kia anh ở đâu?”
La Khắc cười: “Câu hỏi này, sao anh lại hỏi tôi?
Chẳng phải chính tay anh đã bắt tôi sao?
Anh đang nghi ngờ chính mình à?”
Đề An nghiêm giọng hỏi: “Tại sao trên người người phụ nữ vừa bị sát hại, vẫn có thể lấy được dấu vân tay của anh?”
La Khắc đan chéo các ngón tay, vẻ đẹp trai giữa đôi lông mày biến thành tà khí, “Bởi vì người này, vẫn là do tôi giết đấy thôi.”
“Thời gian tử vong của cô ta không quá 48 tiếng, anh đang ở trong tù, làm sao ra ngoài giết người được?”
“Chỉ cần tôi muốn, tôi có thể giết người, anh tin không?”
Ánh mắt Đề An sắc như dao, thăm dò: “Anh có đồng bọn.”
La Khắc xòe hai tay, “Tôi không cần đồng bọn. Tôi có quyền ký tên.”
“Quyền ký tên? Quyền ký tên gì?”
Lúc này, nụ cười trên mặt La Khắc dần hiện rõ, hắn hạ thấp giọng nói với Đề An: “Điện thoại của anh sắp reo rồi đấy.”
La Khắc vừa dứt lời, điện thoại của Đề An rung lên.
Đề An nhìn La Khắc, La Khắc ra hiệu “mời”.
Đề An bước ra ngoài phòng thẩm vấn, bắt máy.
Trong điện thoại vọng ra giọng Lương Lạc, “Lại phát hiện một xác chết nữ mỉm cười.”
Đề An ngoảnh lại nhìn phòng thẩm vấn, “Chết tiệt.”
Anh nhanh chóng có mặt tại nơi xảy ra vụ việc, lần này tử thi bị vứt trên một con đường đèo.
Một chiếc xe tải đi qua đường đèo vào rạng sáng suýt chút nữa đã lao xuống vực vì tử thi này.
Nạn nhân nữ, thân trên để trần, bị lấy mất thận, hộp sọ bị khoan thủng, trên mặt vẫn hiện ra một nụ cười quái dị.
Dấu vân tay thu được từ tử thi, ngoài của chính cô ta ra, thì chỉ có của La Khắc.
Thời gian tử vong không quá 48 tiếng, La Khắc không thể nào gây án được.
Đồng bọn của hắn cũng ngang ngược chẳng kém, để lại dấu vân tay khắp nơi trên người nạn nhân.
Cứ như thể đang thách thức cảnh sát vậy.
Đề An và Lương Lạc tiến hành khám xét lại nơi ở của La Khắc.
La Khắc sống trong một căn hộ kiểu duplex, trang trí tinh xảo, đồ dùng sinh hoạt cũng rất xa xỉ.
Rõ ràng đây không phải là hiện trường gây án đầu tiên.
Đề An nói với Lương Lạc: “Chúng ta hãy rà soát lại toàn bộ vụ án này từ đầu một lần nữa.
Trước hết, La Khắc này thất nghiệp, nhưng mức sống có vẻ rất cao, tiền của hắn từ đâu ra?
Nạn nhân trước khi chết không bị xâm hại, chứng tỏ La Khắc giết người không phải vì cướp của hay hiếp dâm.
Có khả năng nào La Khắc bị người ta thuê giết người, kiếm tiền hoa hồng không?”
Lương Lạc cầm chiếc cốc sứ Hermès trên bàn ăn của La Khắc lên nói, “Với mức sống xa hoa của hắn, rất có khả năng đấy ạ.
Nhưng mà, tụi em đã kiểm tra tất cả các tài khoản của La Khắc, không phát hiện ra tài khoản nào có giao dịch khả nghi với hắn cả.”
Đề An nói: “Có khi nào hắn giao dịch qua dark web? Dùng tài khoản giả của người khác để giao dịch không?”
“Ở nhà La Khắc chỉ tìm thấy một cái máy tính, trên đó chỉ có vài tập phim Mỹ.
Bộ phận kỹ thuật đã khôi phục dữ liệu, nhưng chẳng có gì cả, sạch trơn.”
Đề An nói: “Vậy thì hắn hẳn phải có máy tính khác, thậm chí có phòng khác, chỉ là chúng ta chưa tìm ra thôi.
Lương Lạc, cậu đi tìm quản lý khu chung cư này, lấy bản vẽ mặt bằng căn hộ của La Khắc.”
Vài phút sau, Lương Lạc mang bản vẽ mặt bằng tới.
Đề An đối chiếu theo bản vẽ, “Căn nhà này đã từng bị cải tạo! Đáng lẽ ở đây phải có một phòng nữa! Nhưng cửa vào phòng đó ở đâu?”
Đề An và Lương Lạc lục tung căn phòng lên tìm kiếm.
Đột nhiên, Đề An phát hiện, một chiếc máy giống được lắp đặt trong phòng giặt, lại không có ống thoát nước!
Đề An mở cửa máy giặt, anh nhìn thấy một vết mòn trên gioăng cao su.
Anh đưa tay vào trong lồng giặt, hình như có gió thổi vào.
Anh nói: “Lương Lạc, lấy cho tôi một tờ giấy mỏng.”
Đề An dùng tờ giấy để xác định hướng gió.
Cái máy giặt này không bình thường.
Anh thò đầu vào trong lồng giặt, dùng tay đẩy mạnh vào vách trong của máy.
Một cánh cửa nhỏ mở ra trước mắt anh.
Đây chính là căn phòng bí mật của La Khắc!
Phong cách của căn phòng này hoàn toàn khác với phong cách bên ngoài.
Bởi vì bốn bức tường và toàn bộ trần nhà, đều được vẽ đầy những con quỷ và ngôi sao năm cánh bằng sơn đỏ.
Trông giống như địa ngục sau khi bị nhuộm bằng máu.
Lương Lạc nhìn, rồi lại ngửi lớp sơn trên tường, nói với Đề An: “Là sơn, không phải máu ạ.”
Trên bàn trong phòng, đặt một máy tính và hơn chục thẻ ngân hàng.
Bộ phận kỹ thuật của sở cảnh sát đã thức suốt đêm để giải mã và xử lý máy tính của La Khắc.
La Khắc có lịch sử truy cập dark web.
Hắn có lịch sử giao dịch bằng Bitcoin trên dark web, sau đó dùng website để rửa tiền, và cuối cùng dùng hơn chục thẻ ngân hàng đứng tên những người khác nhau để rút tiền mặt.
Số dư trong tài khoản dark web của hắn rất đáng kinh ngạc, tính theo tỷ giá Bitcoin và Nhân dân tệ, hắn có số tiền gửi lên tới tám chữ số.
