Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Tự Thú - Phần 1 > Chương 30

Chương 30

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 30: Kẻ chết đuối.

 

Điện thoại của Triệu Diệu rung lên.

 

Triệu Diệu bước ra khỏi phòng thẩm vấn, bắt máy.

 

Đầu dây bên kia vọng ra giọng Đề An: “Triệu Diệu, tao đã xác minh xong, thông tin xác thực gồm có:

 

Cha của La Khắc mất sớm, mẹ La Khắc có thai trước khi cưới.

 

La Khắc là đứa con côi, sống nương tựa vào mẹ.

 

La Khắc học giỏi, tốt nghiệp đại học năm hai mươi bốn tuổi, được học bổng toàn phần đi du học.

 

Mẹ La Khắc qua đời năm hắn hai mươi bốn tuổi. Nguyên nhân chết là suy thận.

 

Ba tháng sau khi mẹ mất, La Khắc đi du học tự túc.”

 

Triệu Diệu ngạc nhiên: “Du học tự túc? Không phải nó được bảo lưu sao?”

 

Đề An nói: “Tao đã điều tra bạn học cũ của La Khắc ở đại học.

 

Theo bọn họ, suất du học của La Khắc bị người khác cướp mất.”

 

Triệu Diệu: “Cướp?”

 

Đề An thở dài: “Ừ, kẻ chiếm suất, cướp mất cơ hội du học của nó, chính là nạn nhân đầu tiên.”

 

“Bị cướp mất, không còn cách nào nên phải tự túc du học? Nhà La Khắc không phải khó khăn sao? Nó lấy đâu ra tiền đi du học?”

 

“Tao đã tra nguồn gốc số tiền. Tiền du học là do mẹ nó đưa cho.”

 

“Mẹ nó lấy đâu ra tiền?”

 

“Tụi tao lần theo nguồn tiền, cuối cùng đào ra một tổ chức buôn bán nội tạng.”

 

Lòng Triệu Diệu chùng xuống: “Tiền du học của La Khắc, là mẹ nó bán thận để đổi lấy. Mẹ nó chết vì nhiễm trùng trong ca phẫu thuật thận. Đúng không?”

 

Đề An nói: “Đúng.”

 

Triệu Diệu hỏi: “Vậy tao đoán không sai, nạn nhân thứ hai và thứ ba đều là bác sĩ phẫu thuật thận.”

 

Đề An nói: “Ừ.”

 

Triệu Diệu hỏi: “Thế kẻ sống sót thì sao?”

 

Đề An nói: “Là kẻ đứng ra kết nối người mua và người bán thận.

 

Tao đã soạn thông tin cụ thể thành bản tóm tắt, gửi vào điện thoại mày rồi.”

 

Triệu Diệu tổng kết: “Thằng nhỏ vốn là một học bá tiền đồ sáng lạn.

 

Nhưng cơ hội khó khăn lắm mới có được lại bị cướp mất.

 

Mẹ nó vì muốn nó đi du học, đã bán thận của mình.

 

Trong quá trình phẫu thuật ghép, không may bị nhiễm trùng mà chết.

 

Năm mươi nạn nhân mà La Khắc thiết kế, đều là những kẻ nó muốn trả thù.

 

Tao đã nắm được tình hình rồi, giờ quay lại nói chuyện tiếp với nó.”

 

Triệu Diệu ngồi vào phòng thẩm vấn, nói với La Khắc: “Lâu quá nhỉ.”

 

La Khắc cười khẩy, vẻ mặt không quan tâm: “Không sao, chắc là thằng cảnh sát cùng mày gọi điện, bàn kế hoạch đối phó với tao đúng không?”

 

Triệu Diệu nói: “Đối phó với mày là việc của cảnh sát, tao chỉ là một nhà tâm lý thôi.

 

Tao chuyên giúp người ta gỡ rối, moi ra những thứ mà ngay cả bản thân họ cũng không nhận ra.”

 

La Khắc nhướn mày, hơi nheo mắt, khóe miệng nở một nụ cười ngạo nghễ đầy chế giễu: “Ồ? Tao có thứ gì mà ngay cả bản thân cũng không nhận ra sao?”

 

Triệu Diệu nói: “Trả lời tao vài câu được không?”

 

La Khắc: “Đương nhiên.

 

Nói thật, mày là người duy nhất ở đây mà tao thấy có thể nói chuyện được, mấy thằng cảnh sát kia chán chết.”

 

Triệu Diệu: “Cha mày mất sớm?”

 

La Khắc: “Ừ, tao còn chưa gặp mặt ổng.”

 

Triệu Diệu: “Mày có biết lúc đó, vì để sinh mày ra, mẹ mày đã làm những gì không?”

 

La Khắc: “Cái này tao biết một chút. Tao là con côi, ông bà ngoại bảo mẹ tao phá thai, mẹ tao không chịu.”

 

Triệu Diệu: “Xem cái này đi, đây là thứ tụi tao tìm được từ nhà bà ngoại mày, nhật ký mẹ mày viết lúc mang thai mày.”

 

La Khắc cầm cuốn nhật ký Triệu Diệu đưa, tùy tiện lật vài trang: “Sao mày lại cho tao xem cái này?

 

Mẹ tao đã mất mấy năm rồi, xem lại mấy thứ này có ý nghĩa gì?

 

Đừng nói là mày định dùng mẹ tao để thuyết phục tao đấy nhé?

 

Ấu trĩ quá.

 

Tao đã nói rồi, bản tính con người là ác.

 

Tao tin vào Satan, ác mới là sức mạnh vĩnh hằng.

 

Tình thân, đều là thứ lừa bịp thiên hạ.”

 

Triệu Diệu: “Vậy để tao kể cho mày nghe.

 

Sức mạnh của thiện, sức mạnh của tình mẫu tử.

 

Mày có biết ở cái thời đại đó, một người phụ nữ có thai trước khi cưới, phải một mình kéo con khôn lớn, cuộc sống sẽ khó khăn thế nào không?”

 

La Khắc vẫn thờ ơ: “Nếu mày định kể cho tao nghe mẹ tao đã vất vả thế nào để nuôi tao khôn lớn, thì mày tha đi.

 

Tao lớn lên trong khổ cực, không ai hiểu rõ hơn tao.”

 

Triệu Diệu nhún vai: “Đương nhiên, mày biết bao nhiêu năm qua, mẹ mày đã từng bước đi qua như thế nào.

 

Nhưng mày có biết, trước khi mày được sinh ra, trong tử cung của bà, điên cuồng hút chất dinh dưỡng của bà, thì bà đã làm gì không?

 

Bà đã móc họng mình để gây nôn hết lần này đến lần khác, vì bà biết, bà ngoại mày sẽ bỏ thuốc phá thai vào từng bữa cơm, cho đến khi mày bị đẩy ra ngoài.

 

Bà nghe những lời chửi rủa, sỉ nhục của hàng xóm, vừa hát ru, vừa may quần áo nhỏ cho mày.

 

Bà ở trong phòng, viết tất cả những điều muốn nói với mày vào nhật ký.

 

Bà lợi dụng một ngày bà ngoại mày quên khóa cửa, trốn thoát.

 

Một mình dọn vào một căn nhà trong núi.

 

Lúc sinh mày, bà bị sinh non và khó đẻ, bà đã đập vỡ bát, tự tay mổ bụng mình ra.

 

Bà biết, nếu không có thuốc gây mê mà tự mổ bụng, hậu quả là chết.

 

Nhưng bà biết, mày không thể chờ được nữa, nước ối đã vỡ lâu, mày đã thiếu oxy rồi.

 

Bà đau đến ngất đi, rồi lại tỉnh dậy trong cơn đau dữ dội.

 

Bà bò đến bên cửa sổ, dùng hết sức lực cuối cùng, kêu cứu.

 

Bà vì mày, đã kêu cứu.

 

Người gần đó chạy đến, bế mày đi, mẹ mày đã bị sốc mất máu nghiêm trọng, tim ngừng đập.

 

May mà được cấp cứu kịp thời, mày và mẹ mày đều sống sót.”

 

La Khắc không nói gì, đây là chuyện hắn không biết.

 

Triệu Diệu tiếp tục: “Sau đó thì mày tham gia rồi.

 

Trong lòng mày hơn ai hết, biết sự gian khổ của bà.

 

Thậm chí, khi suất du học của mày bị cướp, mẹ mày đã lén mày đi bán thận…”

 

Bà chết vì nhiễm trùng phẫu thuật.

 

Mày cầm tiền bồi thường bà bán thận để đi du học.

 

Thành tích của mày càng xuất sắc, tiền đồ của mày càng sáng lạn, mày càng thấy mình kinh tởm, bẩn thỉu, như một con ma cà rồng…”

 

Kẽ răng La Khắc bỗng bật ra hai chữ: “Câm mồm.”

 

“Cuối cùng mày cũng chịu hết nổi rồi, lòng căm thù với những kẻ chà đạp số phận mày, và nỗi áy náy với mẹ mày, ngày qua ngày chất chứa trong lòng mày.

 

Mày như một kẻ chết đuối, nước bóp chặt trái tim mày, không thở nổi, oxy càng ngày càng loãng, lồng ngực mày sắp nổ tung.

 

Mày muốn gầm thét, nhưng không thể phát ra một tiếng động nào.

 

Tra tấn về thể xác, sợ hãi về tinh thần, cùng lúc ập đến với mày!

 

Mày phải bám lấy thứ gì đó!

 

Mày nhất định phải bám lấy thứ gì đó, mày mới có thể sống sót.

 

Mày là một con kiến hôi, mày phải ép mình, trong sự ngạt thở mà học cách hít thở!

 

Trong máu thịt nhầy nhụa, mài ra những móng vuốt sắc nhọn để bước đi!

 

Một đòn khóa họng cắn đứt nanh vuốt của kẻ thù!

 

Mày phải giao nộp mình cho ác quỷ!

 

Mày phải biến thành ác quỷ!

 

Mày không muốn làm kiến hôi, mày muốn làm thần thánh cao cao tại thượng!

 

Mày muốn đùa giỡn sinh mệnh và linh hồn con người trong lòng bàn tay, dùng hương thơm của máu, che đậy mùi hôi thối đã mục ruỗng trong lòng mày!

 

Thế là mày gia nhập giáo phái của quỷ dữ!

 

Cuối cùng mày cũng thuyết phục được bản thân, mày là ác quỷ, đương nhiên phải làm những việc ác quỷ nên làm!

 

Sau khi giết người, mày cười rất gắng gượng, còn tuyệt vọng hơn cả khóc!

 

Mày không trung thành với tín ngưỡng của mày!

 

Trong lòng mày căn bản chưa từng tin vào Satan!”

 

La Khắc gầm lên: “Mày câm mồm cho tao! Câm mồm!”

 

“Rất tiếc, mày trông có vẻ là ác quỷ.

 

Mày vẫn không phải là ác quỷ, mày không qua được cửa ải trong lòng.

 

Thế là mày để lại manh mối, để cảnh sát bắt.

 

Mày muốn chết, mày muốn chuộc tội.

 

Nhưng mày phải kéo bọn chúng cùng xuống địa ngục.”

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Có thể bạn thích