Chương 36: Tin đồn nổi lên khắp nơi.
Đề An và đồng đội đã bắt giữ tổng cộng bốn mươi sáu nghi phạm.
Đề An còn phá được một vụ án treo mấy tháng trời không tìm ra hung thủ.
Đầu năm, bỗng nhiên gia súc thả rông trong một ngôi làng chết hàng loạt.
Nguyên nhân tử vong là do bị cắn đứt động mạch cổ, mất máu quá nhiều dẫn đến sốc và chết.
Mọi người đồn rằng mấy năm trước, trong làng có đào được một ngôi mộ cổ thời nhà Thanh.
Đám gia súc này bị ma cà rồng trong mộ cổ nhà Thanh cắn chết, tin đồn lan truyền khắp nơi.
Chỉ trong một thời gian ngắn, cả làng ai nấy đều hoang mang lo sợ.
Dân làng trình báo, Đề An và đội hình sự nhanh chóng xuất hiện.
Giám định pháp y thông qua dấu răng trên cổ gia súc chết và DNA còn sót lại, xác định kẻ cắn chết gia súc là con người.
Tin đồn trong dân làng càng dậy sóng, họ càng chắc mẩm đó là ma cà rồng thời nhà Thanh sắp ra ngoài cắn người.
Ban đêm, họ châm lửa đốt ngôi mộ cổ, định thiêu sống lũ ma cà rồng bên trong.
Kết quả là gây ra một trận cháy rừng lớn.
Lực lượng cứu hỏa mất tận ba tiếng đồng hồ mới dập tắt được đám cháy.
Trong một khu rừng cháy đen, Đề An phát hiện bốn thi thể co quắp đã bị thiêu thành than.
Giám định pháp y mổ xác, bốn người này không chết vì hỏa hoạn. Họ đã chết trước khi đám cháy xảy ra, nguyên nhân là do chênh lệch nhiệt độ cao thấp.
Nói cách khác là bị chết cóng.
Giám định pháp y đối chiếu DNA còn sót lại trên gia súc chết với DNA của bốn người này.
Đúng là bốn người này đã cắn chết đám gia súc.
Tiếp đó, Đề An và Lương Lạc phát hiện đồ cắm trại của họ dưới chân núi.
Đề An suy luận, có lẽ bốn người này sau khi cắn chết gia súc đã đi sâu vào rừng và bị lạc, trong điều kiện chênh lệch nhiệt độ ngày đêm trên núi rất lớn, họ đã chết vì đói và rét.
Qua điều tra, phát hiện cả bốn người đều là hội viên của 'Hiệp hội Zombie'.
'Hiệp hội Zombie' là một hội nhóm gồm những người yêu thích phim về zombie, thường xuyên tổ chức các buổi vũ hội hóa trang thành zombie.
Bốn người này, vì cùng chung sở thích, đã tổ chức một buổi cắm trại ở ngôi làng heo hút này.
Điều gì đã khiến họ bỗng nhiên trở nên điên cuồng, như zombie thật sự, lao vào cắn xé gia súc?
Bốn người đã bị thiêu cháy, kết quả giải phẫu phân tích cũng chỉ thu được những kết luận rất hạn chế.
Trong đợt bắt giữ lần này, Đề An có một nghi phạm khai rằng hắn từng bán chất ảo giác cho Hiệp hội Zombie.
Loại chất ảo giác có tên 'Muối tắm zombie' này cũng không màu không mùi, chỉ tồn tại trong máu sáu tiếng đồng hồ, không thể phát hiện qua xét nghiệm nước tiểu và máu thông thường.
Sau khi dùng 'Muối tắm zombie', con người sẽ cực kỳ hưng phấn, ảo tưởng mình là zombie, kèm theo hành vi bạo lực và xung động muốn cắn người, hút máu.
Bốn thành viên của Hiệp hội Zombie này, chắc hẳn đã hít phải 'Muối tắm zombie', xuất hiện khuynh hướng bạo lực nghiêm trọng, há to miệng máu lao vào đàn gia súc thả rông.
Loại muối tắm zombie này, nếu ngộ độc nhẹ thì còn có thể chữa trị.
Nếu hít quá liều, dẫn đến ngộ độc nặng, dây thần kinh não bị tổn thương nghiêm trọng. Lúc đó sẽ giống hệt zombie thật, kết cục cuối cùng chỉ có thể là suy đa tạng mà chết.
Sau khi kết thúc vụ án, Đề An thu thập tài liệu, anh viết vào sổ tay: 'Kẻ hủy diệt loài người, không phải ai khác, chính là loài người.'
Đúng lúc đó, Tiêu Minh xông vào văn phòng của Đề An: 'Đội trưởng. Cuộc thẩm vấn người bán chất ảo giác của em có tiến triển mới.
Có một tên muốn lập công để giảm nhẹ hình phạt. Hắn khai ra một chuyện.
Bọn chúng còn bán một loại thuốc thần kinh có tên 'Thuốc thông minh' được vận chuyển từ chợ đen Pakistan về.
Là...'
Đề An thấy Tiêu Minh có vẻ ấp úng, liền hỏi: 'Là gì?'
Tiêu Minh nói: 'Là phụ huynh mua cho con cái họ uống đấy ạ.'
Đề An biến sắc: 'Cái gì?'
Bước ra khỏi phòng thẩm vấn, trong đầu Đề An hiện lên cuộc đối thoại giữa anh và tên buôn ma túy.
'Thuốc thông minh là gì?'
'Là một loại thuốc thần kinh làm con người hưng phấn, không buồn ngủ, không mệt mỏi, tư duy vận hành nhanh hơn.'
'Học sinh uống vào sẽ thế nào?'
'Thức đêm liên tục cũng không buồn ngủ.'
'Có trường hợp học sinh nào bị tác dụng phụ không?'
'Cái này...'
'Nói mau!'
'Có... nhưng phụ huynh vẫn muốn mua.'
Theo lời khai của tên buôn ma túy, Đề An tìm được danh sách mua hàng qua WeChat.
Chỉ riêng trong nhóm ở thành phố này, đã có hơn bốn trăm phụ huynh học sinh.
Thật không thể tin nổi!
Nhiều phụ huynh được người thân, bạn bè giới thiệu cái gọi là 'bí quyết học tập' này.
Có phụ huynh còn cho con uống cái gọi là thuốc thông minh này từ hồi tiểu học!
Nhân viên đội hình sự, theo danh sách mua hàng, gọi điện từng nhà một.
Những số không liên lạc được, Đề An và Lương Lạc đến từng nhà, tuyên truyền cho phụ huynh về độc tính và tác hại của loại thuốc này.
Họ tìm đến một nhà theo địa chỉ, gõ cửa, chỉ có một mình học sinh ở nhà đang ôn bài.
Sau khi hỏi thăm, đứa trẻ là học sinh lớp 12, tên là Lý Bạc Ngôn.
Đề An nói rõ thân phận xong, hỏi Lý Bạc Ngôn có thể cho họ vào nhà không.
Lý Bạc Ngôn nói: 'Tất nhiên là được ạ. Mời hai anh vào.' Nói rồi cậu mở cửa, 'Chỉ là không biết hai anh tìm mẹ cháu có việc gì thế ạ?
Cô ấy không gặp chuyện gì chứ?'
Lương Lạc nói: 'Không có gì đâu, bọn anh chỉ đến tìm hiểu một chút tình hình thôi.'
Đề An thẳng thắn hỏi Lý Bạc Ngôn: 'Cháu đang uống 'Thuốc thông minh' phải không?'
Lý Bạc Ngôn gật đầu, vào phòng lấy ra một lọ thuốc đưa cho Đề An: 'Anh nói cái này phải không ạ? Cháu uống hàng ngày đấy.'
Đề An hỏi: 'Uống cái này, có cảm giác gì đặc biệt không?'
Lý Bạc Ngôn cười: 'Lúc đầu cảm giác rõ lắm ạ, lên lớp tập trung hơn, thức đêm học bài cũng không buồn ngủ, trí nhớ cũng cải thiện.
Trước đây thành tích của cháu ở lớp thuộc hạng trung bình yếu thôi ạ, bây giờ chắc vào được top mười lăm.'
Đề An hỏi: 'Không thấy có tác dụng phụ gì sao?'
Lý Bạc Ngôn nói: 'Cháu hay bị rụng tóc. Nhưng mẹ cháu bảo học sinh lớp 12, ngoại hình xấu một chút thì cũng chẳng sao, học hành mới là quan trọng nhất.
Rụng tóc lại đỡ mất thời gian đi cắt tóc.
Còn có một lần, cháu quên uống thuốc thông minh. Đau đầu buồn nôn, tinh thần cũng không tập trung nổi.
Về nhà uống ngay vào thì đỡ hơn nhiều.'
Đề An hỏi: 'Anh thấy mẹ cháu chỉ mua một lần thôi, nhưng cháu vẫn uống liên tục, thuốc ở đâu ra vậy?'
'Mẹ cháu là bác sĩ, mẹ có thể xin đồng nghiệp kê loại thuốc này.
Cháu không thiếu thuốc đâu ạ. Không như bạn cháu, phải mua giá cao.'
Lý Bạc Ngôn đang đứng bên cửa sổ liếc nhìn xuống dưới nhà: 'Mẹ cháu tan ca đêm về rồi ạ.'
Ngọn lửa giận trong lòng Đề An bùng lên: 'Bà mẹ này tự mình là bác sĩ!
Cô ta hiểu rõ thành phần của loại thuốc này!
Thế mà vẫn để con mình uống liên tục!'
Mẹ Bạc Ngôn vào nhà, Bạc Ngôn giới thiệu Đề An và Lương Lạc với mẹ: 'Đây là hai anh cảnh sát, họ đến tìm hiểu một chút tình hình ạ.'
Mẹ Bạc Ngôn nhìn thấy lọ thuốc trong tay Đề An, sắc mặt lập tức trở nên rất khó coi, bà nói với Bạc Ngôn: 'Con vào phòng học bài đi.'
Bạc Ngôn vào phòng xong, mẹ Bạc Ngôn mời Đề An và Lương Lạc ra hành lang nói chuyện, bảo sợ ảnh hưởng đến việc học của Bạc Ngôn.
Đề An hỏi bà: 'Chắc chị biết, chúng tôi đến vì chuyện gì chứ?'
Mẹ Bạc Ngôn gật đầu: 'Tôi biết. Hai anh đến vì loại thuốc này.'
Đề An nhìn bà: 'Chị là bác sĩ, chị biết loại thuốc này là gì.'
Mẹ Bạc Ngôn mặt trắng bệch: 'Tôi biết. Ritalin.'
