Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Tự Thú - Phần 1 > Chương 70

Chương 70

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 70: Giác Quan Thứ Sáu Của Con Người.

 

Triệu Diệu nói: “Theo những gì mày kể về tình trạng của người chết.

Tao phân tích, chứng trầm cảm và chứng cuồng ăn của cổ, đều là những triệu chứng cổ biểu hiện ra.

Cả hai đều không phải là căn nguyên.

Hai thứ này có liên quan với nhau.

Nhưng không có quan hệ nhân quả rõ ràng.”

 

Đề An hỏi: “Ý mày là, Tân Duyệt mắc bệnh, trầm cảm là trầm cảm, cuồng ăn là cuồng ăn?

Không phải trầm cảm gây ra cuồng ăn.

Cũng không phải cuồng ăn gây ra trầm cảm?”

 

Triệu Diệu nhấp một ngụm bia, hơi bị sặc một chút, “Mày đang nói rap hay nói vè đấy?

Mày nên đi tham gia cái chương trình tạp kỹ đang hot gần đây, Tân Thuyết Xướng Tung Của ấy.”

 

Đề An chẳng có tâm trạng đùa với hắn, “Tao sắp nhổ hết tóc đến nơi rồi, mày đứng đắn chút, giúp tao phân tích đi.”

 

Triệu Diệu ợ một hơi no nê, đặt đũa xuống, “Tao ăn no rồi.

Nếu như tao với mày không quen biết, chỉ tình cờ gặp nhau ở quán lẩu thôi.

Mày thấy một thằng đã ợ no rồi mà còn nhét đồ vào mồm, mày sẽ nghĩ thế nào?”

 

Đề An ngập ngừng nói: “Tao không biết nói có đúng không.”

 

Triệu Diệu liếc hắn một cái, “Nói sai thì có mất tiền của mày đâu.

Cứ nói cảm nhận trực quan của mày đi.”

 

Đề An nghĩ một lát, “Nếu tao thấy một người sau khi ăn no rồi, vẫn còn cố nhét đồ vào mồm.

Tao sẽ cảm thấy, trong lòng người đó như bị thủng một lỗ.

Kiểu như cái hố không đáy ấy.

Đau khổ tột cùng, trống rỗng tột cùng.

Hắn sẽ ăn thật nhiều, cực nhiều, siêu nhiều đồ ăn, để lấp cái lỗ đó.”

 

Triệu Diệu cười, “Cái máy ngửi pheromone của mày, có vẻ còn hoạt động tốt đấy chứ, chưa thoái hóa nhiều.”

 

Đề An bị câu nói hâm hâm của Triệu Diệu làm cho mơ hồ, “Cái gì? Máy ngửi phe... món... hư... xì? Linh tinh gì thế?”

 

Triệu Diệu cười ha hả, “Không phải phe món hư xì.

Mà là cơ quan cảm nhận pheromone.

Tên tiếng Anh là Vomeronasal Organ, viết tắt là VNO.

Nó nằm ở khoang mũi trước và vòm miệng trên của hầu hết động vật có vú, bao gồm cả con người, là một cơ quan thụ cảm hóa học.

Nói cách khác, nó là giác quan thứ sáu của con người.

Không phải mấy chuyện tâm linh đâu, là khoa học đấy.

Là máy dò của tất cả động vật khi sinh tồn ngoài tự nhiên.

Cơ quan cảm nhận pheromone có thể giúp động vật dự đoán trước sự xuất hiện của thiên địch, các thảm họa thiên nhiên như động đất, núi lửa, lũ bùn đá...

Nhưng cơ quan này của con người đã thoái hóa cao độ, chẳng còn tác dụng gì nữa.

Động vật và trẻ sơ sinh thì vẫn còn giữ lại được một phần.”

 

Đề An thở ra một hơi, “Mày phổ cập khoa học xóa mù cho tao mấy thứ này, có liên quan quái gì đến vụ án của Tân Duyệt đâu.

Này Triệu Diệu, chẳng liên quan gì hết.

Mày có thể nói cái gì hữu ích được không?

Cuối cùng tao cũng hiểu, tại sao mấy ông tâm lý các mày lại tính phí theo giờ rồi.”

 

Triệu Diệu thong thả cho thêm mì vào nồi lẩu, dùng đũa khuấy đều, “Có ích chứ.

Sao lại không có ích?

Giác quan thứ sáu của mày chẳng phải đã nói cho mày biết rồi sao?

Cổ ta ăn điên cuồng, là vì trong lòng cổ có một cái lỗ thủng.”

 

Đề An vẫn không hiểu, “Vấn đề bây giờ là, tại sao trong lòng cổ lại có một cái lỗ thủng?

Thứ gì từ trên trời rơi xuống, đập vào lòng cổ thành một cái lỗ thế này?

Thứ gì đã khiến người mà cổ muốn sống đến thế, lại không thể sống nổi?”

 

Sắc mặt Triệu Diệu trở nên nghiêm túc, hắn sắp bắt đầu nói vào vấn đề chính rồi, “Như mày đã nói, tình yêu không phải là tất cả cuộc sống của cổ, tình bạn lại càng không phải.

Vậy thứ là nguồn động lực cho tất cả mọi thứ của cổ là gì?

Tình thân.

Là cha cổ, là mẹ cổ.

Cổ đã phát hiện ra một bí mật, bí mật đó đã đập vào tim cổ, tạo ra một cái hố không đáy.

Cổ chỉ còn cách ăn không ngừng nghỉ, để chôn vùi cái bí mật đó.”

 

Đề An kinh ngạc, “Bí mật? Ý mày là cổ đã phát hiện ra bí mật gì đó về cha mẹ mình?

Cổ đã dùng toàn bộ ý chí của mình, cũng không chống lại được, cú sốc khủng khiếp mà bí mật đó mang lại?”

 

Triệu Diệu nói: “Đúng, bí mật. Một bí mật đã cũ kỹ từ lâu rồi.

Mày phải lục lại những chuyện cũ rích ấy, dùng cái máy ngửi pheromone của mày, ngửi cho ra cái bí mật đó.”

 

Đề An giơ tay, “Chủ quán, tính tiền.”

 

Triệu Diệu vội nói: “Ơ ơ ơ, sao hôm nay muộn thế rồi mà mày còn phải tăng ca hả?

Mày còn trẻ thế này, đừng có chết yểu, đột tử vì công việc đấy nhé.

Lúc ấy tao lại còn phải đi phúng viếng mày.”

 

Đề An cười nói: “Yên tâm, không cần tiền phúng của mày đâu.

Tao chỉ nửa đêm sang bấm chuông nhà mày chơi thôi.

Mày uống rượu rồi, xe vứt đây đi, tao đưa mày về.”

 

Triệu Diệu nói: “Tốt bụng thế, tao cảm động quá.”

 

Đề An liếc hắn một cái, “Bớt làm màu ghê tởm đi.

Tao về đơn vị, tiện đường thả mày xuống.”

 

Triệu Diệu chép miệng, “Khó mà tin được, thân nhiệt 37 độ của mày mà lại nói ra những lời lạnh lùng thế này.

Tim mày là sủi cảo cấp đông à?

Hơn nữa, về đơn vị của mày thì có thể tìm ra bí mật của Tân Duyệt à?”

 

Đề An nói: “Mày nghĩ tao chỉ có mỗi vụ án của Tân Duyệt thôi chắc?

Hôm nay tao tăng ca, xử lý mấy vụ đang dang dở, sáng mai tao sẽ đi lục lại chuyện cũ của nhà Tân Duyệt.”

 

Triệu Diệu xua tay, “Thôi được, thôi được. Thằng nghiện việc có khả năng ế vợ, chúc mày mạnh khỏe.

Chúc mày trở thành cảnh sát hình sự số một.

Chúc mày trở thành Thần Thám Địch Nhân Kiệt, Thần Thám Sherlock, Thần Thám Lý Xương Ngọc.

Và cả, Thiếu Niên Bao Thanh Thiên nữa.”

 

Đề An đã ngủ tạm trên ghế vào nửa đêm hôm ấy.

 

Ngày hôm sau, Đề An vệ sinh cá nhân ở ký túc xá của cục, rồi ăn một bát hoành thánh ở đầu ngõ.

Lái xe, chạy tới thành phố Giang Châu, cách thành phố Hàn Hưng tám mươi cây số.

Người duy nhất có thể biết một chút chân tướng năm đó, chính là bà cô của Tân Duyệt (dì của bà ngoại).

 

Bà cô của Tân Duyệt nhìn thấy Đề An, “Có phải cháu là cậu thanh niên hôm qua đã gọi điện cho bác không?”

 

Đề An nói: “Không phải cháu, là đồng nghiệp của cháu ạ. Hôm nay cháu muốn nói chuyện với bác về chuyện năm đó.”

 

Bà cô của Tân Duyệt, trông cũng có vẻ là một người trí thức, rất hiểu chuyện.

Bà rót trà cho Đề An.

“Hỏi đi cháu, chuyện Duyệt Duyệt mất, bác đã biết rồi.

Chỉ cần là những gì bác có thể nói. Nhất định biết gì nói nấy.”

 

Đề An lấy sổ tay ra, “Theo đồng nghiệp của cháu nói, gia đình bác không có gen mang bệnh tâm thần phân liệt, đúng không ạ?

Vậy tại sao mẹ của Tân Duyệt lại bị tâm thần phân liệt?”

 

Bà cụ đẩy kính lên, “Cháu à, câu hỏi đầu tiên của cháu, lại là câu bác không muốn trả lời nhất.

Đây là nỗi nhục của gia đình chị gái và anh rể bác, cũng là nỗi nhục của gia tộc chúng ta.

Nhưng mà, chuyện đã qua bao nhiêu năm rồi, giấu giếm cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa.

Chi Ân, à, Chi Ân là mẹ của Duyệt Duyệt.

Chi Ân đã nhận được thông báo nhập học của một trường đại học nước ngoài, sắp sửa ra nước ngoài du học.

Ngay khi còn vài tuần nữa là đi. Thì... nó... gặp chuyện rồi.”

 

Đề An hỏi: “Mẹ của Tân Duyệt đã gặp chuyện gì ạ?”

 

Bà cụ thở dài, “Chi Ân trên đường về nhà, khi đi ngang qua một cánh đồng lúa mạch, thì bị người ta hãm hiếp.

Đứa bé Chi Ân ấy lòng tự trọng cao, tâm tính lại quá cố chấp.

Cạnh cánh đồng lúa mạch có một cái ao, nó đã nhảy xuống.

May mà được người đi đường cứu lên.

Sau khi xuất viện, tinh thần Chi Ân lúc nào cũng hoảng hốt, thường xuyên tự nói một mình.

Còn có hai lần đi lạc.

Đi bệnh viện kiểm tra, thì được bác sĩ chẩn đoán là tâm thần phân liệt.

Sau đó... nó có thai...”

 

Đề An sững sờ hỏi: “Có thai ạ?”

 

Bà cụ nói: “Đúng vậy, lúc chị gái và anh rể bác biết nó có thai, thì đứa bé đã không thể phá được nữa rồi.

Ở cái thời đại đó, đây là một nỗi nhục lớn.

Chi Ân có trình độ văn hóa cao đến đâu, điều kiện gia đình tốt đến đâu, xinh đẹp đến đâu, thì con người này cũng coi như hỏng rồi.

Sẽ chẳng có ai cưới một đứa điên mang thai đâu.

Kỹ thuật điều tra hình sự thời đó không tốt, không tìm ra được kẻ hãm hiếp.

Trong trường đại học nơi chị gái và anh rể bác giảng dạy, lời ra tiếng vào đồn thổi khắp nơi.

Hai người họ đều ngã bệnh hết.”

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Có thể bạn thích