Chương 67: Chiếc xe nhà từ trong thành phố.
Chiếc xe nhà này trên nóc còn có một tầng nâng, có thể mở hoàn toàn từ bảng điều khiển. Như vậy, nếu muốn giấu mấy tấm pin năng lượng mặt trời này cũng hoàn toàn khả thi.
Nhiệt độ dần dần tăng lên, Hướng Dư cũng cởi bộ đồ chống rét ra, bên trong mặc chiếc áo len đỏ do Đại nãi nãi đan móc cho cô.
Cuối cùng, vào lúc xế chiều, Hướng Dư lắp xong các tấm pin mặt trời. Khoảnh khắc kết nối nguồn điện, đèn trong xe nhà đồng loạt bật sáng.
Giường là loại giường nâng, gắn sát vào trần xe, nên không gian bên trong rất rộng rãi. Ngay bên dưới giường là một chiếc bàn vuông và một bộ ghế sofa hình chữ U, thông thẳng vào khoang lái. Phía sau là một nhà vệ sinh, một tủ chứa đồ siêu lớn, cùng một nhà bếp rộng rãi. Phòng tắm nằm ngay cạnh nhà vệ sinh. Phía cuối xe còn có một chiếc giường nâng nữa, nhưng là loại đơn.
Hướng Dư trải ga gối, nhấn công tắc, chiếc giường từ từ nâng lên. Cô lại bỏ vào tủ chứa đồ rất nhiều bộ ga gối đệm, cùng mấy bộ quần áo mặc mùa hè.
Trong bếp đầy đủ tiện nghi. Tủ lạnh hai cánh bên trong chẳng có gì cả. Hướng Dư lấy từ không gian ra rau củ, trái cây và đồ uống. Không có mấy đồ ăn vặt, chỉ toàn là mấy thứ cô tự mày mò làm như que cay, cùng các loại hạt khô, bánh quy, bánh ngọt. Cô bỏ vào một ít thịt lợn, thịt bò đông lạnh rồi bật bếp lên. Phía trên bếp từ là máy hút mùi, còn trên máy hút mùi thì lắp một lò nướng. Máy giặt cũng được lắp đặt dưới bồn rửa trong phòng tắm.
Chuyển đến chỗ ở mới, đương nhiên phải ăn một bữa thật ngon. Bữa tối, cô làm ba món mặn một món canh. Không nấu nhiều rau, nhưng vừa đủ cho một người ăn hết, chỉ có điều canh còn thừa một chút. Hướng Dư không lãng phí, bưng bát canh bỏ thẳng vào tủ lạnh, sáng mai hâm nóng lên vẫn ăn được.
Sáng hôm sau, sau khi tập luyện xong, Hướng Dư ăn sáng qua loa rồi lấy hết đống chai nhựa tích trữ trong không gian ra, trong đó cũng không ít lon nước. Cô dùng dây buộc những chiếc chai này lên cành cây, rồi cầm cây cung phức hợp bắt đầu luyện tập.
Mười hai giờ trưa, bầu trời u ám suốt thời gian dài cuối cùng cũng bắt đầu quang đãng. Một luồng ánh sáng xuyên qua tầng mây chiếu xuống mặt đất. Ánh nắng chiếu rọi lên người Hướng Dư, chiếc áo len đỏ như được nhuộm thêm một đường viền vàng. Hướng Dư đắm mình trong ánh nắng, hít thở làn hơi ấm lâu ngày mới lại.
Trong xe nhà, trên nhiệt kế, nhiệt độ bên ngoài lúc này đã tăng lên hai mươi hai độ. Ấm lên rất nhanh, ước chừng lũ người đang ăn mừng kia vẫn chưa kịp phản ứng.
Hướng Dư lau mồ hôi trên trán, quay người vào trong xe, tắm rửa xong liền ném quần áo vào máy giặt. Xe nhà của cô là loại địa hình, chất liệu thân xe cũng là loại chống chịu nắng nóng. Kính cửa sổ xe là kính chống đạn, còn được lắp thêm lưới bảo vệ.
Lúc này chưa cần mở điều hòa. Liếc nhìn đám chai nhựa trên cành cây bị bắn nát tươm, Hướng Dư luyện tập thêm một lúc vào buổi chiều rồi tháo hết chúng xuống. Dù sao cũng không dùng được nữa.
Đêm đó, khi cô đang ngủ say, một tiếng nổ vang trời vang vọng khắp thung lũng. Hướng Dư mở cửa xe nhà bước ra ngoài. Lúc này trời tối đen như mực, nhưng tiếng nước chảy ầm ầm dưới chân núi vẫn nhắc nhở Hướng Dư: Đập nước của hồ chứa đã sập rồi. Nước hồ lúc này đang cuồn cuộn đổ xuống chân núi. Không thứ gì có thể cản được đường đi của chúng.
Hướng Dư đứng bên lan can bãi đỗ xe, nhìn xuống phía dưới, chỉ thấy có mấy chiếc xe đang từ chân núi phóng lên với tốc độ cực nhanh. Tốc độ quá nhanh, trời lại tối, Hướng Dư chỉ có thể thấy mấy ngọn đèn xe sáng rực. Mười mấy phút sau, mấy chiếc xe đó leo lên tới nơi. Nhìn thấy Hướng Dư đứng trên bãi đỗ, họ cũng khá bất ngờ.
Xe của họ cũng là xe nhà, đỗ cách xe Hướng Dư không xa. Bãi đỗ xe trên đỉnh núi này khá rộng. Tổng cộng tám chiếc xe nhà, to nhỏ khác nhau, nhưng hệ thống phòng hộ trên xe họ không toàn diện như của Hướng Dư.
Họ đều là những người còn ở lại trong thành phố K. Trong thành phố K cũng có rất nhiều người không nhận được tin tức về Nơi trú ẩn, nên số người không đi đến đó cũng khá đông.
Hướng Dư vẫn nhìn xuống dòng nước cuồn cuộn dưới chân núi. Một cậu bé chạy đến đứng cạnh Hướng Dư, hai tay bám vào lan can, miệng không ngừng kêu lên: "Nhiều nước quá!".
Hướng Dư nhìn về phía vị trí ngôi nhà cũ, nơi đó giờ đã chìm trong nước. Trên con đường nhỏ bê tông dưới chân núi, lúc này có thể thấy mười mấy ngọn đèn pin sáng lên. Ánh đèn quét qua, còn có thể thấy rất nhiều bóng người. Họ đang chạy hết tốc lực về phía đỉnh núi.
"Mẹ ơi, mẹ nhìn kìa, dưới núi nhiều nước quá..." Cậu bé trên mặt nở nụ cười ngây thơ, quần áo trên người cũng rất sạch sẽ. Gương mặt bầu bĩnh trông đầy sức sống, rõ ràng trong thời kỳ cực hàn, gia đình cậu đã sống rất tốt.
Người phụ nữ bên cạnh mặc một chiếc áo dài dài, trên vai khoác một chiếc khăn choàng lông, dáng vẻ đầy đặn phúc hậu, toát lên vẻ đẹp của người con gái Giang Nam. Người phụ nữ hướng về phía Hướng Dư mỉm cười ôn hòa, rồi dắt cậu bé quay trở lại xe nhà. Hướng Dư liếc nhìn chiếc xe nhà của họ. Là loại xe thương mại, không gian bên trong rất lớn, còn có thể thấy một người giúp việc đang bận rộn. Đúng là nhà có tiền.
Không quan tâm đến động tĩnh dưới chân núi nữa, Hướng Dư cũng quay vào xe nhà ngủ. Chỉ là vì nơi này đã có nhiều người, Hướng Dư đêm không dám ngủ quá say.
