Chương 66: Công Tử Phong Lưu Phóng Đãng 5
Tưởng Thiền chẳng bận tâm gì, tối qua nàng xin thêm hai chậu băng đặt trong phòng ngủ, ngủ một giấc ngon lành.
Sáng dậy, nhân lúc trời còn chưa nóng, nàng sai người nấu chè đậu xanh lá dứa.
Chỉ chờ đến trưa, húp một bát chè lạnh cho mát.
Nhưng khi muốn xin thêm chậu băng, quản gia lại từ chối khéo.
Mùa hè năm nay nóng bất thường, các phủ lớn trong kinh đều thiếu băng dự trữ.
Đi mua bên ngoài thì giá lại đắt đỏ.
Chỉ có thể phân phát theo định suất cho từng viện, xin thêm cũng chẳng có.
Tưởng Thiền nghe vậy, sai người nhắn với quản gia:
- Biểu tiểu thư thể chất yếu, đang dưỡng bệnh, không nên dùng băng kẻo lạnh.
Phần băng của ta, cứ mang đến viện của ta đi.
Ta là thiếu phu nhân, thân thể tốt, không sợ lạnh.
Một bên là biểu tiểu thư, một bên là thiếu phu nhân, quản gia vẫn phân biệt được trong ngoài.
Chẳng mấy chốc, băng đã được mang đến.
Tưởng Thiền thấy thoải mái.
Nàng thừa nhận mình là người yếu đuối, lạnh không được, nóng cũng không xong.
Nhưng đã sao? Làm cho mình thoải mái là lẽ đương nhiên.
Nha hoàn của Liễu Vân Nhu không lấy được băng, Liễu Vân Nhu bị nóng đến tỉnh giấc.
Đêm qua vật lộn đến nửa đêm, Vệ Hoài Lương chưa kịp sáng đã đi, nàng vốn đã mệt, giờ ngủ một thân đầy mồ hôi, không bệnh cũng sinh bệnh.
Nghe nói Ôn Dao đã lấy mất chậu băng của mình, Liễu Vân Nhu nghiến răng không lên tiếng.
Chỉ chờ xem trò cười của ả.
Chiều hôm đó, Vệ Hoài Lương về rất sớm.
Vừa về đã chạy thẳng đến viện của Ôn Dao.
Liễu Vân Nhu biết hắn định làm gì, có chút sốt ruột, cuống quýt đi đi lại lại trong phòng, hận không thể bay qua xem một cái.
Đang nghĩ ngợi, cửa sổ sau khẽ vang lên tiếng gõ.
Liễu Vân Nhu thấy trong phòng không ai, nhanh chân bước tới, thì ra là một tiểu tư mặt lạ.
- Biểu cô nương, thiếu gia sai tiểu nhân gọi biểu cô nương sang xem náo nhiệt ạ.
- Xem náo nhiệt? Xem náo nhiệt ở đâu?
Tiểu tư gãi đầu: - Thiếu gia nói biểu cô nương biết chỗ, cũng biết náo nhiệt gì ạ.
Liễu Vân Nhu nghe hắn nói vậy, những nghi ngờ trong lòng đều tan biến.
Chuyện đêm qua trên giường nói, chỉ có hai người họ biết.
Ngay cả nha hoàn Thái Hoa của nàng, nàng cũng không nói.
Tiểu tư này chỉ có thể là do Vệ Hoài Lương sai đến.
Không nghi ngờ gì nữa, Liễu Vân Nhu sốt sắng hỏi: - Vậy ta đi thế nào?
- Thiếu gia bảo biểu cô nương lén lút đi, bảo, bảo cô trèo cửa sổ, nói chỗ xem náo nhiệt, cửa góc không khóa, cửa sổ sau cũng mở sẵn.
Tiểu tư như chỉ đến truyền lời, nói xong liền lui.
Liễu Vân Nhu đứng bên cửa sổ do dự một lát, cuối cùng cắn răng, trèo lên cửa sổ.
Hôm qua Ôn Dao vừa ám chỉ nàng như gái lầu xanh, hôm nay, nàng nhất định phải xem ả mất mặt.
Trèo ra cửa sổ, nàng men theo con đường vắng người đi về phía viện của Ôn Dao.
Nàng có tật giật mình, muốn tránh người.
Trên đường cũng thuận lợi lạ thường, nhất là khi đến viện của Ôn Dao.
Cửa góc không chỉ không khóa, mà viện cũng chẳng có ai canh.
Đi ra phía sau nhà, nàng như đã quen tay, men theo cửa sổ không khóa mà trèo vào.
Vừa định tìm chỗ trốn, bỗng thấy gáy đau nhói.
Còn lúc này, Vệ Hoài Lương đang ở ngoại thất xoa tay chuẩn bị.
Hắn sợ Ôn Dao nghi ngờ, nên diễn kịch trọn gói.
Không chỉ mang rượu có thuốc về, còn mang cả một bàn thức ăn từ Minh Nhạn Lâu.
Như có ý tạ tội, hắn còn mua cho nàng một bộ đồ trang sức vàng nạm hồng ngọc.
Lời nói có vẻ như đã hiểu tổn thương mình gây ra cho vợ, câu câu thấm đượm ý hối cải.
Con người ta hối cải thì đáng quý hơn vàng.
Một kẻ phong lưu giàu có tuấn tú như hắn, cơ hội quay đầu lại càng khó hơn ngàn vàng.
Vệ Hoài Lương tự tin vợ mình không thể từ chối.
Vẻ lạnh lùng trên mặt nàng quả nhiên cũng dần tan biến theo lời hắn.
Cuối cùng còn cười thật tình với hắn.
Vệ Hoài Lương nhân cơ hội bảo vợ bày rượu thức ăn, chỉ chờ nàng uống thứ thuốc kia vào bụng.
Vợ hắn còn nói sẽ tự mình sắp xếp, còn tự tay múc cho hắn một bát chè đậu xanh.
Nàng dẫn người ra vào, Vệ Hoài Lương mặt cười, trong lòng lại chê nàng phiền phức.
Tưởng hắn có tâm trạng cùng nàng ngắm trăng dưới hoa sao?
Dù sốt ruột cũng phải nhịn lúc này, chỉ còn cách không ngừng uống trà trong chén.
Trời tối dần, ngoại thất không thắp đèn.
Vệ Hoài Lương ngẩng đầu mơ màng, mới phát hiện trong phòng chẳng còn ai, Ôn Dao cũng biến mất.
Hắn lắc đầu, thấy xương cốt mình tự nhiên mềm nhũn.
Đang định ra ngoài gọi người, thì nghe tiếng nữ nhân vọng từ nội thất.
Vệ Hoài Lương do dự một chút, chống đôi chân mềm nhũn bước qua.
Gió đêm bỗng thổi đến hơi lạnh, như đang ủ một cơn mưa.
Tưởng Thiền bước nhanh, vào viện của Bạch thị.
Nha hoàn sau lưng nàng bưng khay theo sát.
Bạch thị đang dùng bữa, Tưởng Thiền sai nha hoàn đặt chén chè đậu xanh trên khay xuống.
- Mẹ, đây là con sai phòng bếp nhỏ trong viện nấu, thêm đường phèn và để băng ướp cả buổi chiều, giờ uống là mát nhất, chàng cũng rất thích ạ, nên con mang đến cho mẹ nếm thử.
Bạch thị hỏi: - Con nói Hoài Lương về rồi?
- Vâng ạ mẹ, lần này chàng về có khác, nói sau này sẽ sống tốt với con, không ra ngoài làm mấy chuyện hồ đồ nữa ạ.
Bạch thị đặt muỗng xuống, ngạc nhiên ngẩng đầu: - Nó thật sự nói vậy?
- Vâng ạ mẹ, chàng nói nhiều lắm, còn, còn nhận lỗi với con nữa, chàng thật lòng muốn hối cải ạ.
Dáng vẻ nàng ngây thơ, như vô số người phụ nữ trẻ tuổi khác, vẫn còn ảo tưởng về những người đàn ông từng làm tổn thương mình.
Sẽ vì lời xin lỗi có vẻ chân thành của đàn ông mà cảm thấy thỏa mãn hạnh phúc.
Bà cũng đã từng như vậy.
Nhưng sự thật chứng minh, trên đời không có con người ta hối cải đáng quý hơn vàng, chỉ có lực bất tòng tâm, không còn sức để phong lưu nổi nữa.
Hoặc già hoặc bệnh.
Thân thể ngoan ngoãn rồi, người ta mới ngoan ngoãn.
Mà Vệ Hoài Lương còn lâu mới đến lúc đó.
Bạch thị thấy không ổn, thì lúc này, ngoài cửa hấp tấp chạy vào một nha hoàn.
Dáng vẻ như thấy ma, mặt mũi tái mét.
Con dâu thấy vậy đứng dậy: - Sương Nguyệt? Sao thế? Không phải bảo con bày rượu thức ăn vào nội thất chờ ta về sao? Sao con lại tìm đến đây? Còn chạy một thân mồ hôi.
Sương Nguyệt muốn nói lại thôi, mắt liếc về phía nàng, sợ hãi co rụt cổ.
Bạch thị trong lòng như có ai đánh trống loạn, sốt sắng hỏi: - Rốt cuộc có chuyện gì? Nói mau!
Sương Nguyệt kìm nén mãi trong miệng, lúc này như trút đậu từ ống tre, lộp bộp đổ ra:
- Là thiếu gia và biểu tiểu thư, hai người ở trong phòng của cô nương, đang, đang làm cái chuyện không biết xấu hổ ạ…
Ù ù…
Những người có mặt, ngoại trừ Tưởng Thiền đã chuẩn bị sẵn, trong khoảnh khắc đều cảm thấy bên tai vang lên tiếng ù ù không dứt.
