Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Xuyên Sách Đến Tận Thế, Nữ Đại Lão Tích Trữ Điên Cuồng Không Ngừng > Chương 54

Chương 54

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 54: Sở Tử mặt mày dính đầy máu: Các người còn đổi không?

 

Nhìn thấy cửa kính đóng lại, 3 người đàn ông trên boang tàu liếc nhìn nhau. Người đàn ông đầu trọc đột nhiên rút từ sau lưng ra một con dao phay, chém về phía Sở Tử.

 

Sở Tử dường như đã sớm đoán trước, vẻ mặt không đổi, tay trái nhanh chóng nắm lấy tay phải cầm dao của người đàn ông đầu trọc, dùng sức bẻ một cái, rắc, tiếng xương gãy vang lên, con dao phay loảng xoảng một tiếng rơi trên boang tàu.

 

"Á, á."

 

Tiếng thét thảm thiết của người đàn ông đầu trọc vừa cất lên, nắm đấm tay phải của Sở Tử đã vung về phía ngực của hắn, đập một cái, xương sườn gãy, lồng ngực lập tức lõm xuống.

 

Người đàn ông đầu trọc bị Sở Tử một quyền đánh văng ra, đập vào 5 người đang đứng trong cửa sổ lớn. Người đàn ông đầu trọc phun ra một ngụm máu tươi lẫn vụn nội tạng, co giật vài cái rồi không còn tiếng động.

 

5 người bị đập trúng, lực xung kích lớn khiến họ lập tức ngã xuống, một người trong số đó lăn theo cầu thang xuống dưới, ùm một tiếng rơi xuống nước trong khoang cầu thang, vùng vẫy mấy cái mới choáng váng bò dậy.

 

4 người còn lại hốt hoảng đẩy người đàn ông đầu trọc ra đứng dậy, nhìn thấy tình trạng chết của hắn, có 2 người bị thủ đoạn tàn nhẫn như vậy dọa sợ, lùi về phía sau, 2 người kia thì hung hăng xông lên boang đuôi du thuyền.

 

Cùng lúc đó, người đàn ông bên phải trên boang tàu tay cầm dao phẩu, chém về phía Sở Tử. Sở Tử bay người đá một cước, đá người đàn ông đó bay xa 10 mét, rơi xuống nước, không trồi lên nữa.

 

Người đàn ông bên trái đang định tấn công Sở Tử, chỉ là còn chưa kịp ra tay, đã bị Tướng Quân vồ ngã, một cái cắn vào cổ họng.

 

Người đàn ông ngã trên boang tàu, ánh mắt kinh hãi, máu phun trào. Tướng Quân cắn chặt cổ không buông, đầu chó còn dùng sức lắc qua lắc lại giật mạnh.

 

Mơ hồ nghe thấy tiếng xương cổ gãy, không lâu sau người đàn ông đã không còn tiếng động, hai mắt trợn trừng, chết không nhắm mắt.

 

Những người trên cửa sổ tầng 2 và tầng 3 lúc này như bánh bao rơi xuống nước lần lượt nhảy xuống.

 

Tầng 2 tổng cộng có 3 người, trực tiếp nhảy xuống boang tàu.

 

Tầng 3 có 4 người, trực tiếp nhảy xuống nước, nhanh chóng bơi về phía du thuyền.

 

Sở Tử móc chân phải một cái, hất con dao phay trên boang tàu lên, tay phải đỡ lấy, dùng sức vung một cái, một người đàn ông vừa từ tầng 2 nhảy xuống đã bị cắt ngang cổ, máu phun tóe.

 

Người đàn ông hai tay ôm chặt lấy cổ, mắt đầy kinh hãi, ngã ngửa ra sau, rơi xuống nước.

 

Người đàn ông phía sau nắm một thanh sắt lớn, đập mạnh xuống đầu Sở Tử. Sở Tử linh hoạt né tránh, người đàn ông không khống chế được quán tính lao về phía trước.

 

Sở Tử tay cầm dao phay, ở phía sau người đàn ông, trở tay chém vào cổ hắn. Đầu của người đàn ông lập tức bay lên, máu phun tóe.

 

Rầm một tiếng, đầu lâu rơi trên boang tàu, còn lăn vài vòng, thân thể không đầu do quán tính lại lao thêm vài mét, cho đến khi rơi xuống nước.

 

Người đàn ông cuối cùng nhảy xuống, vừa đặt chân lên boang tàu, đã nhìn thấy một cái đầu lâu lăn lóc bên cạnh chân, hồn vía bay lên trời, chân tay lạnh toát, đang định lùi lại chạy trốn.

 

Tiếc là hắn không có cơ hội nữa rồi. Tướng Quân đã nhảy lên vồ hắn, cắn vào cổ. Người đàn ông bị vồ ngã trên boang tàu.

 

Cơn đau lớn khiến hắn theo bản năng vung tay đập loạn xạ vào Tướng Quân. Tướng Quân không màng những cú đập của hắn, càng cắn chặt hơn, kéo qua kéo lại lắc mạnh. Rất nhanh, hai tay người đàn ông đã vô lực buông thõng.

 

Người đàn ông tầng 3 nhảy xuống nước trước đã bơi đến sát bên du thuyền, một tay nắm lấy lan can bên rìa du thuyền, chuẩn bị trèo lên.

 

Đột nhiên cảm thấy trước mắt tối sầm, ngẩng đầu lên nhìn, một con chó lớn hung dữ há to mồm đầy máu, cắn vào tay phải hắn, lôi lên boang tàu.

 

Người đàn ông sợ hãi đến nỗi mắt trợn ngược, thét la liên hồi, dùng tay trái vung loạn đánh vào đầu chó của Đại Soái, muốn thoát ra, nhưng làm sao mà thoát được.

 

Lực cắn của chó ngao Mông Cổ là khoảng 200 pound, mà sau khi uống nước linh tuyền, lực cắn ít nhất cũng tăng lên trên 400 pound, sức người làm sao có thể giãy ra được.

 

Chưa đầy 2 giây đã bị lôi lên boang tàu. Đại Soái buông tay hắn ra, người đàn ông còn chưa kịp vui mừng, đã cảm thấy cổ một cái mát lạnh.

 

Hình ảnh cuối cùng trong mắt hắn, dừng lại ở cảnh tượng mưa máu đỏ tươi bắn tung tóe khắp trời.

 

3 người đàn ông xuống nước sau lúc này mới nhìn rõ tình hình chiến đấu, sợ đến nỗi đái ra quần.

 

Vội vàng quay người tránh xa du thuyền, tản ra bốn phía chạy trốn, gắng sức bơi, hận bố mẹ không sinh cho mình thêm mấy cái chân.

 

Hoàng Tuyền đứng trong phòng khách, cách cửa kính bình tĩnh nhìn tất cả chuyện này. Từ trạng thái và thần sắc của những người này, cô đã biết họ không phải hạng người hiền lành.

 

Mà cô cũng đúng lúc cần giết gà dọa khỉ, cảnh cáo bọn tiểu nhân, nên cô giả vờ đi vào phòng khách lấy lương thực, tạo cơ hội cho họ nhanh chóng ra tay.

 

Từ không gian lấy ra khẩu súng ngắn, mở cửa kính, đi ra boang tàu, nhắm vào 3 người đang chạy trốn bắn 3 phát.

 

Đùng đùng đùng, cả 3 người đều bị bắn vào đầu, chất lỏng đỏ trắng bắn tung tóe. 3 người trong nước vô ý thức co giật vùng vẫy mấy cái rồi không động đậy nữa, thi thể nổi chìm trong nước, màu máu loang ra.

 

"Á, á, giết người rồi, giết... ư ư." Trên lầu ở phía xa vang lên một tiếng thét của người phụ nữ, rất nhanh lại không còn tiếng động.

 

Từ lúc ra tay đến giờ cũng chỉ mấy chục giây, 12 người ở tòa nhà số 2 toàn bộ bị tiêu diệt, tất cả xảy ra trong nháy mắt.

 

Những người thò đầu ra quan sát gần đó lúc này mới phản ứng lại, kẻ nhát gan đều bịt miệng, sợ mình không nhịn được kêu lên, chọc giận tên sát nhân cuồng bạo trên du thuyền.

 

Hoàng Tuyền nhìn về hướng có tiếng động, trên cửa sổ đã không thấy bóng người, ước tính là trốn rồi.

 

Sở Tử người đầy mặt đều là máu, hắn đứng im nhìn 3 người đàn ông duy nhất còn lại bên trong cửa sổ lớn tòa nhà số 2, mặt không biểu cảm hỏi: "Các người còn đổi không?"

 

3 người sợ đến nỗi ngồi bệt xuống đất, điên cuồng lắc đầu, ánh mắt kinh hãi, đã mất khả năng biểu đạt ngôn ngữ.

 

Lúc này họ vô cùng mừng rỡ, lúc nãy họ đã không ra tay, chỉ cầu xin được tha mạng!

 

Sở Tử gật đầu, cũng không truy sát tận cùng, quay đầu nhìn Hoàng Tuyền nói: "Chỗ này bẩn quá, em vào trong du thuyền trước đi, anh dọn dẹp một chút, rất nhanh thôi."

 

Hoàng Tuyền đáp một tiếng, liền trở về phòng khách, nghĩ một chút, từ không gian lấy ra một đoạn ống nước dài.

 

Nối vào vòi nước nhà bếp, sau đó mở công tắc vòi nước, cầm đầu còn lại đi ra boang tàu.

 

Lúc này Sở Tử đã ném hết xác chết trên boang tàu xuống nước, nhìn thấy Hoàng Tuyền cầm ống nước ra, lập tức hiểu ra Hoàng Tuyền là chê dùng nước bên ngoài đầy xác chết để rửa boang tàu.

 

Sở Tử hiểu ý, tiếp nhận ống nước, một lúc sau nước chảy ra. Hắn bóp chặt ống nước, để lực xung của nước mạnh hơn, bắt đầu rửa.

 

Nước này là nước từ hồ đầu nguồn khu nuôi trồng trong không gian của Hoàng Tuyền. Tiểu Linh đã nói qua nước này hoàn toàn không ô nhiễm, không vi khuẩn, có thể uống trực tiếp.

 

Nước trong hồ là nguồn không bao giờ cạn, nên không lo sẽ dùng hết.

 

Bây giờ trong không gian sống đủ loại động thực vật, Hoàng Tuyền sợ nước hồ đầu nguồn bị ô nhiễm, nên trong không gian đã thiết lập quyền hạn.

 

Trong phạm vi 10 km cách hồ đầu nguồn, cấm tất cả sinh vật đến gần.

 

Tuy Tiểu Linh nói, hồ đầu nguồn có khả năng tẩy rửa, cho dù có động vật đến gần cũng không sao, nhưng cẩn thận vẫn hơn.

 

Nước sinh hoạt hiện tại của Hoàng Tuyền đều dùng nước trong hồ, tắm rửa, nấu ăn, uống v.v.

 

Lúc này, những người còn dám quan sát đều nín thở, trong mắt đều là chấn kinh và khao khát!

 

Đó chính là tài nguyên nước sạch!

 

Người trên du thuyền lại dùng nước sạch tinh khiết như vậy để rửa boang tàu!

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Có thể bạn thích