Chương 99: Rất ngọt.
Ầm ầm!!
Khí tức trong người Phương Trường bỗng nhiên bạo tăng, mặt đất xung quanh chịu không nổi bắt đầu nứt vỡ không ngừng, dù vết thương dưới sự gia trì của luồng sức mạnh này cũng rách toạc ra, hắn cũng không có ý định dừng lại.
"Mạnh thật!!"
Thiên Quân, Tần Vạn hai người sắc mặt vô cùng ngưng trọng, không nói hai lời xông lên muốn ngăn Phương Trường mở hack.
"Chỉ bằng các ngươi!?"
Phương Trường mặt đau đớn dữ tợn, trong mắt còn lóe lên một tia điên cuồng chưa từng có.
Chỉ thấy hai luồng hào quang vàng và đen bộc phát từ trong người Phương Trường, tụ lại thành một tượng thần lớn nửa ma nửa Phật, cao hơn mười mét trông vô cùng quỷ dị.
Ầm!!
Thiên Quân, Tần Vạn còn chưa kịp áp sát đã bị khí trường cường đại chấn bay.
"Phật Ma cộng tồn!?"
Tần Phong nhíu mày.
Nhớ từng xem ghi chép liên quan ở Nguyệt Thần Cung, đó là dung hợp hoàn mỹ lực lượng của Phật và Ma.
Trong Phật có Ma, trong Ma có Phật.
Xem ra lần trước trong đấu loại sinh tử, tuy hắn đã đánh gãy việc Phương Trường lĩnh ngộ chân đế Phật Ma, nhưng Phương Trường cũng không phải tay không, vẫn từ đó lĩnh ngộ ra Phật Ma cộng tồn.
"Thiên Thủ Như Lai!!"
Phương Trường mặt dữ tợn ngửa trời quát lớn, tượng Phật Ma phía sau hóa thành nghìn cánh tay.
"Đại Hà Kiếm Quyết!!"
Góc áo Tần Phong bắt đầu tự động tung bay, xung quanh hư không kiếm ngân vang vọng không dứt.
Kiếm khí mênh mông như biển cuốn trời đất, tiếng xé gió sắc nhọn vang vọng khắp sa mạc hoang vu, vô số kiếm khí tụ lại thành sông dòng cuồn cuộn lao về phía Phương Trường.
Ầm ầm!!
Vô số nắm đấm và vô số kiếm khí đối oanh vào nhau, dậy lên từng gợn sóng tỏa ra bốn phương, mặt đất bị hai người oanh ra vô số vết rách dữ tợn, bắt đầu không ngừng sụp đổ.
"Đây mà là giao đấu Nhập Đạo cảnh sao!?"
Thiên Quân, Tần Vạn hai người run rẩy ôm nhau, có cảm giác như con thuyền nhỏ giữa bão tố, dường như bất cứ lúc nào cũng có thể thuyền tan người mất.
"Tần Phong, lần này ngươi chết chắc rồi!"
Phương Trường mặt dữ tợn gầm thét, sớm đã đặt sinh tử ngoài ý muốn.
Chỉ thấy hắn hoàn toàn coi thường kiếm khí Đại Hà của Tần Phong bắn tới, dù trên người bị cắt ra từng vết kiếm, máu tươi không ngừng bắn ra, ánh mắt vẫn kiên định nhìn chằm chằm Tần Phong, kiên quyết không cho Tần Phong cơ hội biến thành Tần Lão Lục.
Khóe miệng Tần Phong nhếch lên một nụ cười đểu: "Chưa nói ngươi có giết được ta không, dù sao nụ hôn đầu của Nam Phong công chúa không thuộc về ngươi Phương Trường, mà là của ta Tần Phong, đúng rồi, sau khi ngươi bỏ chạy ta đã đích thân nếm thử, rất ngọt!!"
"Lão ma đầu, sức mạnh, ta cần thêm sức mạnh!!"
Phương Trường bị kích thích ngay tại chỗ, mắt đỏ ngầu ngửa trời gầm rú.
Giờ đã không liên quan đến lợi ích và tiết tháo, hắn chỉ muốn mượn mọi sức mạnh để giết chết tên Tần Lão Lục vô sỉ này.
Ầm ầm!!
Chỉ thấy khí tức xung quanh Phương Trường lại bắt đầu không ngừng tăng lên, hư ảnh Phật Ma cộng tồn phía sau cũng ngưng thực hơn, mặt đất lấy hắn làm trung tâm cũng bắt đầu sụp đổ, từng vết rách dữ tợn liên tục lan rộng.
"Đúng, chính là cảm giác này!!"
Phương Trường cảm nhận luồng năng lượng tràn đầy không ngừng tăng cường trong cơ thể, có cảm giác trời quang mây tạnh, mưa tạnh, mình lại có thể làm nên chuyện.
"Dùng đi, cứ việc dùng đi!"
Lão ma đầu trong cơ thể Phương Trường phát ra tiếng cười khằng khặc, hào phóng cho Phương Trường mượn sức mạnh.
Khi Phương Trường sử dụng sức mạnh của hắn ngày càng nhiều, ý chí sẽ bị suy yếu từng chút, sức mạnh của hắn cũng sẽ từng chút hòa vào cơ thể Phương Trường, đến khi sức mạnh của hai bên dung hợp hoàn mỹ, chính là lúc hắn ra tay đoạt xá Phương Trường.
Lúc đó hắn sẽ có tất cả của Phương Trường, hắn gọi đó là sự phục sinh hoàn mỹ nhất.
Chỉ là so với Phương Trường, trong lòng hắn càng muốn đoạt xá Tần Phong hơn.
Vốn tưởng Phương Trường đã vô địch thiên hạ, không ngờ Tần Phong còn biến thái hơn hắn, đủ loại thủ đoạn tầng tầng lớp lớp không nói, thiên phú tu luyện càng chưa từng nghe thấy.
Nếu hắng không nhớ nhầm, trước khi Tần Phong tham gia đấu loại sinh tử là Siêu Phàm cửu trọng, vậy mà chỉ vỏn vẹn một tháng đã đạt tới Nhập Đạo nhất trọng, liên tục đột phá hai đại cảnh giới.
Nhìn khắp lịch sử Hoang Cổ, e rằng cũng không ai dám đột phá như vậy.
Đáng sợ nhất là, căn cơ của hắn dị thường vững chắc!!
Biết rõ, hắng mất mấy vạn năm mới sáng tạo ra ma công thôn thực, cũng chỉ có thể miễn cưỡng đảm bảo căn cơ vững chắc, trước mặt Tần Phong quả thực là hàng nhái trong đám hàng nhái, căn bản không lên được mặt bàn.
Ầm ầm!!
Thiên Thủ Như Lai bộc phát ra uy lực càng thêm cường đại, đi qua đâu tan hoang nấy, vốn chiếm thượng phong Đại Hà Kiếm Quyết bắt đầu bị áp chế.
"Trời ơi, mạnh thật!"
Trong mắt Tần Phong chợt lóe lên tia sáng tím lam, trên người còn bùng lên một đoàn lửa tím lam.
Tức thì —
Dòng sông kiếm khí cuồn cuộn biến mất, thay vào đó là Nam Minh Ly Hỏa ngút trời, chỉ thấy vô số kiếm khí lửa tím lam tụ lại thành sông, biển lửa cuồn cuộn còn dữ dội hơn trước.
"Đây là..."
Mắt Phương Trường mở to như chuông đồng, chỉ cảm thấy trong đầu ong ong.
Giây trước Tần Phong còn khen hắn rất mạnh, giây sau đã lôi ra Nam Minh Ly Hỏa truyền thuyết, chuyên khắc chế tà vật, cũng đồng thời khắc chế sát khí trong người hắn.
Mẹ nó!
Chơi hắn vui lắm sao!?
"Rút, rút, rút, rút!!"
Lão ma đầu trong người Phương Trường hoảng loạn, hốt hoảng bảo Phương Trường mau chạy.
Phải biết, hắn bây giờ là linh hồn thể, còn là linh hồn thể tu ma, dù nhìn từ góc độ nào cũng thuộc hàng tà vật, một khi bị Nam Minh Ly Hỏa chạm vào, dù hắn có năng lực thông thiên, cũng là nước muối điểm đậu phụ, mỗi thứ khắc chế mỗi thứ.
Phương Trường không cam lòng hỏi: "Nếu ta để nhục thân cho ngươi khống chế, ngươi có thể giúp ta diệt Tần Phong không?!"
"Ngươi tưởng lão phu là thần sao!"
Lão ma đầu vội vàng chửi ầm lên: "Nơi đây là bí cảnh Côn Luân, thiên địa pháp tắc áp chế lợi hại, lão phu có thể vào, còn đem lực lượng cho ngươi mượn đã rất ngầu rồi, đừng dong dài, rút, rút, rút, không đi nữa thì không kịp!"
"Chết tiệt!!"
Khuôn mặt như cá ươn của Phương Trường viết đầy sự không cam lòng.
Vốn tưởng mượn sức mạnh của lão ma đầu diệt được Tần Phong, ai ngờ Tần Phong lại có Nam Minh Ly Hỏa chuyên khắc tà vật, giống như cầm khăn giấy hớn hở mở trình duyệt, kết quả thấy lại là phi pháp các thứ.
Tuy hắng không sợ chết, nhưng tuyệt không chịu chết.
Khoan đã!!
Phương Trường chợt sững sờ, như Hoa Sinh phát hiện điểm mù.
Sau khi vào bí cảnh Côn Luân, lão ma đầu không thể ra ngoài khống chế thân thể hắn, còn sợ Nam Minh Ly Hỏa của Tần Phong, có nghĩa thời thế thay đổi, hắn có thể đe dọa ngược lại lão ma đầu.
"Đại Hà Kiếm Quyết!!"
Kiếm khí quanh Tần Phong phun trào, kiếm ngân vang không dứt.
Kiếm khí lửa mênh mông tràn ngập trời đất, tiếng xé gió sắc nhọn vang vọng hoang mạc, biển lửa tím lam cuồn cuộn tiến như chẻ tre, làm Thiên Thủ Như Lai của Phương Trường tiêu tan trong trời đất.
"Tần Phong, ngươi chờ cho ta, ta nhất định sẽ trở lại!"
Phương Trường không cam lòng nhìn Tần Phong một cái, ôm mông lựa chọn chiến lược chuyển di……
